CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1147
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1147Cô bình tĩnh cười với Tống Dương Minh: “Anh, em không sao đâu.”Tống Dương Minh không nói gì, chỉ thương tiếc xoa nhẹ đầu nhỏ của cô: “Đi thôi, trở về nào.”Tống Hân Nghiên đứng im không nhúc nhích: “Nhưng mà em đói bụng, muốn ăn đồ ăn. Anh, chúng ta đi ăn cái gì đi.”Trái tim bị đào cho rỗng tuếch, bây giờ lấp đầy dạ dày cũng không biết có hữu dụng không nữa.Tống Dương Minh nghiêm túc nhìn Tống Hân Nghiên, cười khổ: “Có đôi khi, anh thật sự rất hâm mộ Tưởng Tử Hàn.”Đáy mắt Tống Hân Nghiên lại hiện lên vẻ ảm đạm.Cô ôm lấy cánh tay của Tống Dương Minh làm nũng: “Anh, chuyện này có gì đâu mà anh ghen tị. Tưởng Tử Hàn là Tưởng Tử Hàn, anh là anh. Anh ấy chỉ có thể là người ở bên em suốt đời đến già, nhưng anh thì vĩnh viễn là anh trai của em. Tưởng Tử Hàn bị người ta tính kế, em muốn giúp anh ấy báo thù thì cũng phải xem xem em có tư cách này hay không nữa. Nhưng anh thì không giống vậy, nếu như có người dám bắt nạt anh, thân làm em gái, em nhất định sẽ liều mạng với người đó, không chút do dự nào cả!”Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy đắng chát, nhưng cũng bị cô làm cho cảm động.Cô gái khiến Tống Dương Minh cảm động đang dựa đầu vào vai anh, lanh lợi cười nói: “Mà đương nhiên, anh của em lợi hại như vậy, nhất định không ai dám bắt nạt anh cả đâu!”“Em đó…”Tống Dương Minh nuông chiều nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, sau đó mới đưa cô lên xe rồi rời đi.Giọng nói của hai người xa dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn.Sở Thu Khánh nằm sấp trên mặt đất, mãi đến lúc không nghe thấy âm thanh của bọn họ nữa, lúc này cô ta mới co rúm bò dậy.Tấm thảm Ba Tư hảo hạng, mềm mại bị cô ta nắm chặt đến mức nhăn nhúm: “Tống Hân Nghiên! Sở Thu Khánh tao xin thề, nếu đời này tao không giết mày thì tao thề sẽ không làm người!”Cô ta không những muốn cô phải chết mà còn muốn cô sống không bằng chết!Người mà cô yêu thương nhất, người thân đáng quý nhất của cô, cô ta sẽ không bỏ qua cho bất kì ai cả!Chắc chắn không!…Ở bệnh viện.Lúc Tưởng Tử Hàn tỉnh lại thì đã là ngày hôm sau.Ba người Cố Vũ Tùng đi vào phòng bệnh: “Anh thấy thế nào rồi?”Cơ thể anh mềm nhũn và yếu đuối do bị thuốc kích d*c huỷ hoại.Tưởng Tử Hàn oán giận ngồi dựa lưng vào đầu giường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giỏi lắm!”Ba người Cố Vũ Tùng nghe anh nói mà nổi hết cả da gà.Giọng điệu này dù nghe thế nào cũng không thấy anh đang có tâm trạng tốt…“Anh Hàn…”Cố Vũ Tùng sờ mũi rồi dè dặt nói: “Ngày hôm qua… Giữa anh và Tống Hân Nghiên… Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
CHƯƠNG 1147
Cô bình tĩnh cười với Tống Dương Minh: “Anh, em không sao đâu.”
Tống Dương Minh không nói gì, chỉ thương tiếc xoa nhẹ đầu nhỏ của cô: “Đi thôi, trở về nào.”
Tống Hân Nghiên đứng im không nhúc nhích: “Nhưng mà em đói bụng, muốn ăn đồ ăn. Anh, chúng ta đi ăn cái gì đi.”
Trái tim bị đào cho rỗng tuếch, bây giờ lấp đầy dạ dày cũng không biết có hữu dụng không nữa.
Tống Dương Minh nghiêm túc nhìn Tống Hân Nghiên, cười khổ: “Có đôi khi, anh thật sự rất hâm mộ Tưởng Tử Hàn.”
Đáy mắt Tống Hân Nghiên lại hiện lên vẻ ảm đạm.
Cô ôm lấy cánh tay của Tống Dương Minh làm nũng: “Anh, chuyện này có gì đâu mà anh ghen tị. Tưởng Tử Hàn là Tưởng Tử Hàn, anh là anh. Anh ấy chỉ có thể là người ở bên em suốt đời đến già, nhưng anh thì vĩnh viễn là anh trai của em. Tưởng Tử Hàn bị người ta tính kế, em muốn giúp anh ấy báo thù thì cũng phải xem xem em có tư cách này hay không nữa. Nhưng anh thì không giống vậy, nếu như có người dám bắt nạt anh, thân làm em gái, em nhất định sẽ liều mạng với người đó, không chút do dự nào cả!”
Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy đắng chát, nhưng cũng bị cô làm cho cảm động.
Cô gái khiến Tống Dương Minh cảm động đang dựa đầu vào vai anh, lanh lợi cười nói: “Mà đương nhiên, anh của em lợi hại như vậy, nhất định không ai dám bắt nạt anh cả đâu!”
“Em đó…”
Tống Dương Minh nuông chiều nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, sau đó mới đưa cô lên xe rồi rời đi.
Giọng nói của hai người xa dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Sở Thu Khánh nằm sấp trên mặt đất, mãi đến lúc không nghe thấy âm thanh của bọn họ nữa, lúc này cô ta mới co rúm bò dậy.
Tấm thảm Ba Tư hảo hạng, mềm mại bị cô ta nắm chặt đến mức nhăn nhúm: “Tống Hân Nghiên! Sở Thu Khánh tao xin thề, nếu đời này tao không giết mày thì tao thề sẽ không làm người!”
Cô ta không những muốn cô phải chết mà còn muốn cô sống không bằng chết!
Người mà cô yêu thương nhất, người thân đáng quý nhất của cô, cô ta sẽ không bỏ qua cho bất kì ai cả!
Chắc chắn không!
…
Ở bệnh viện.
Lúc Tưởng Tử Hàn tỉnh lại thì đã là ngày hôm sau.
Ba người Cố Vũ Tùng đi vào phòng bệnh: “Anh thấy thế nào rồi?”
Cơ thể anh mềm nhũn và yếu đuối do bị thuốc kích d*c huỷ hoại.
Tưởng Tử Hàn oán giận ngồi dựa lưng vào đầu giường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giỏi lắm!”
Ba người Cố Vũ Tùng nghe anh nói mà nổi hết cả da gà.
Giọng điệu này dù nghe thế nào cũng không thấy anh đang có tâm trạng tốt…
“Anh Hàn…”
Cố Vũ Tùng sờ mũi rồi dè dặt nói: “Ngày hôm qua… Giữa anh và Tống Hân Nghiên… Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1147Cô bình tĩnh cười với Tống Dương Minh: “Anh, em không sao đâu.”Tống Dương Minh không nói gì, chỉ thương tiếc xoa nhẹ đầu nhỏ của cô: “Đi thôi, trở về nào.”Tống Hân Nghiên đứng im không nhúc nhích: “Nhưng mà em đói bụng, muốn ăn đồ ăn. Anh, chúng ta đi ăn cái gì đi.”Trái tim bị đào cho rỗng tuếch, bây giờ lấp đầy dạ dày cũng không biết có hữu dụng không nữa.Tống Dương Minh nghiêm túc nhìn Tống Hân Nghiên, cười khổ: “Có đôi khi, anh thật sự rất hâm mộ Tưởng Tử Hàn.”Đáy mắt Tống Hân Nghiên lại hiện lên vẻ ảm đạm.Cô ôm lấy cánh tay của Tống Dương Minh làm nũng: “Anh, chuyện này có gì đâu mà anh ghen tị. Tưởng Tử Hàn là Tưởng Tử Hàn, anh là anh. Anh ấy chỉ có thể là người ở bên em suốt đời đến già, nhưng anh thì vĩnh viễn là anh trai của em. Tưởng Tử Hàn bị người ta tính kế, em muốn giúp anh ấy báo thù thì cũng phải xem xem em có tư cách này hay không nữa. Nhưng anh thì không giống vậy, nếu như có người dám bắt nạt anh, thân làm em gái, em nhất định sẽ liều mạng với người đó, không chút do dự nào cả!”Trong lòng Tống Dương Minh cảm thấy đắng chát, nhưng cũng bị cô làm cho cảm động.Cô gái khiến Tống Dương Minh cảm động đang dựa đầu vào vai anh, lanh lợi cười nói: “Mà đương nhiên, anh của em lợi hại như vậy, nhất định không ai dám bắt nạt anh cả đâu!”“Em đó…”Tống Dương Minh nuông chiều nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cô, sau đó mới đưa cô lên xe rồi rời đi.Giọng nói của hai người xa dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn.Sở Thu Khánh nằm sấp trên mặt đất, mãi đến lúc không nghe thấy âm thanh của bọn họ nữa, lúc này cô ta mới co rúm bò dậy.Tấm thảm Ba Tư hảo hạng, mềm mại bị cô ta nắm chặt đến mức nhăn nhúm: “Tống Hân Nghiên! Sở Thu Khánh tao xin thề, nếu đời này tao không giết mày thì tao thề sẽ không làm người!”Cô ta không những muốn cô phải chết mà còn muốn cô sống không bằng chết!Người mà cô yêu thương nhất, người thân đáng quý nhất của cô, cô ta sẽ không bỏ qua cho bất kì ai cả!Chắc chắn không!…Ở bệnh viện.Lúc Tưởng Tử Hàn tỉnh lại thì đã là ngày hôm sau.Ba người Cố Vũ Tùng đi vào phòng bệnh: “Anh thấy thế nào rồi?”Cơ thể anh mềm nhũn và yếu đuối do bị thuốc kích d*c huỷ hoại.Tưởng Tử Hàn oán giận ngồi dựa lưng vào đầu giường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giỏi lắm!”Ba người Cố Vũ Tùng nghe anh nói mà nổi hết cả da gà.Giọng điệu này dù nghe thế nào cũng không thấy anh đang có tâm trạng tốt…“Anh Hàn…”Cố Vũ Tùng sờ mũi rồi dè dặt nói: “Ngày hôm qua… Giữa anh và Tống Hân Nghiên… Đã xảy ra chuyện gì vậy?”