Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1154

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1154Bà nắm chặt quần áo, móng tay thấp thỏm không yên mà nhéo vào vạt vải, khuôn mặt ốm yếu hiếm khi hơi phiếm hồng xấu hổ: “Đẹp… Đẹp sao?”“Đẹp lắm ạ!”Tống Hân Nghiên gật đầu chắc nịch.Cô lấy điện thoại ra: “Mẹ, hai mẹ con mình vẫn chưa chụp ảnh cùng nhau bao giờ đâu. Hôm nay là giao thừa, chúng ta cùng chụp một bức ảnh gia đình có được không mẹ? Sau này mỗi lần Tết đến thì chúng ta đều sẽ chụp ảnh nhé.”“Ảnh gia đình sao…” Thẩm Hoài Ngưng chậm chạp lặp lại.Không biết nghĩ tới chuyện gì mà bà có chút thất thần, nhưng khoé môi lại gượng gạo cong dần lên.“Đúng đó mẹ, ảnh gia đình!”Tuy bức ảnh gia đình này lại không đủ mặt người nhà!Tống Hân Nghiên bật camera trước rồi đặt lên gậy selfie, cô ôm lấy mẹ mình rồi đặt một nụ hôn lên khuôn mặt gầy nhom của bà.“Tách tách!”Bức ảnh được chụp lại.Bức ảnh đầu tiên của hai mẹ con là cô ôm mẹ rồi hôn lên mặt mẹ mình.Sự gần gũi này đã muộn tới hai mươi mấy năm.Thẩm Hoài Ngưng ngơ ngác nhìn bức ảnh vừa được chụp xong, đôi mắt đờ đẫn có chút ẩm ướt.“Đẹp quá.”Bà thì thầm.“Vậy chúng ta lại chụp tiếp.”Lần này phản ứng của Thẩm Hoài Ngưng đã nhanh nhẹn hơn chút.Bà đã biết nhìn vào ống kính, thỉnh thoảng còn nhìn Tống Hân Nghiên ở trước mặt rồi cười từ ái.Hai mẹ con chơi mãi chơi mãi, cuối cùng Thẩm Hoài Ngưng lại tự mình cầm gậy selfie, học cách nhấn phím chụp ảnh…Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, mắt cô càng thêm ẩm ướt, suýt nữa cô đã không nhịn được mà rơi lệ.Chơi được một hồi, Thẩm Hoài Ngưng cũng dần thấy mệt mỏi.Tống Hân Nghiên lấy sủi cảo ra, kiên nhẫn đút cho mẹ mình ăn xong rồi lại đỡ bà đi ngủ, lúc này cô mới khẽ khàng rời khỏi phòng bệnh.Ellis vẫn luôn ở ngoài phòng bệnh quan sát hai người tương tác với nhau.Thấy Tống Hân Nghiên ra ngoài, ông ta vui mừng cười nói: “Mẹ của cháu tiến bộ rất nhanh. Ít nhất thì bây giờ bà ấy đã bắt đầu bày tỏ sự hứng thú của mình đối với những sự vật bên ngoài. Ví dụ như lúc chụp ảnh vừa nãy chẳng hạn, bà ấy có vẻ rất thích thú.”Tống Hân Nghiên gật đầu: “Cháu cũng nhận ra được. Việc này còn phải cảm ơn chú nhiều, cảm ơn chú đã bận lòng trong khoảng thời gian này ạ.”Ellis sang sảng cười nói: “Chú là bác sĩ, đều rất quan tâm đến tất cả các bệnh nhân trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Đây là công việc của chú, cho nên không thể nói là bận lòng hay gì đâu.”

CHƯƠNG 1154

Bà nắm chặt quần áo, móng tay thấp thỏm không yên mà nhéo vào vạt vải, khuôn mặt ốm yếu hiếm khi hơi phiếm hồng xấu hổ: “Đẹp… Đẹp sao?”

“Đẹp lắm ạ!”

Tống Hân Nghiên gật đầu chắc nịch.

Cô lấy điện thoại ra: “Mẹ, hai mẹ con mình vẫn chưa chụp ảnh cùng nhau bao giờ đâu. Hôm nay là giao thừa, chúng ta cùng chụp một bức ảnh gia đình có được không mẹ? Sau này mỗi lần Tết đến thì chúng ta đều sẽ chụp ảnh nhé.”

“Ảnh gia đình sao…” Thẩm Hoài Ngưng chậm chạp lặp lại.

Không biết nghĩ tới chuyện gì mà bà có chút thất thần, nhưng khoé môi lại gượng gạo cong dần lên.

“Đúng đó mẹ, ảnh gia đình!”

Tuy bức ảnh gia đình này lại không đủ mặt người nhà!

Tống Hân Nghiên bật camera trước rồi đặt lên gậy selfie, cô ôm lấy mẹ mình rồi đặt một nụ hôn lên khuôn mặt gầy nhom của bà.

“Tách tách!”

Bức ảnh được chụp lại.

Bức ảnh đầu tiên của hai mẹ con là cô ôm mẹ rồi hôn lên mặt mẹ mình.

Sự gần gũi này đã muộn tới hai mươi mấy năm.

Thẩm Hoài Ngưng ngơ ngác nhìn bức ảnh vừa được chụp xong, đôi mắt đờ đẫn có chút ẩm ướt.

“Đẹp quá.”

Bà thì thầm.

“Vậy chúng ta lại chụp tiếp.”

Lần này phản ứng của Thẩm Hoài Ngưng đã nhanh nhẹn hơn chút.

Bà đã biết nhìn vào ống kính, thỉnh thoảng còn nhìn Tống Hân Nghiên ở trước mặt rồi cười từ ái.

Hai mẹ con chơi mãi chơi mãi, cuối cùng Thẩm Hoài Ngưng lại tự mình cầm gậy selfie, học cách nhấn phím chụp ảnh…

Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, mắt cô càng thêm ẩm ướt, suýt nữa cô đã không nhịn được mà rơi lệ.

Chơi được một hồi, Thẩm Hoài Ngưng cũng dần thấy mệt mỏi.

Tống Hân Nghiên lấy sủi cảo ra, kiên nhẫn đút cho mẹ mình ăn xong rồi lại đỡ bà đi ngủ, lúc này cô mới khẽ khàng rời khỏi phòng bệnh.

Ellis vẫn luôn ở ngoài phòng bệnh quan sát hai người tương tác với nhau.

Thấy Tống Hân Nghiên ra ngoài, ông ta vui mừng cười nói: “Mẹ của cháu tiến bộ rất nhanh. Ít nhất thì bây giờ bà ấy đã bắt đầu bày tỏ sự hứng thú của mình đối với những sự vật bên ngoài. Ví dụ như lúc chụp ảnh vừa nãy chẳng hạn, bà ấy có vẻ rất thích thú.”

Tống Hân Nghiên gật đầu: “Cháu cũng nhận ra được. Việc này còn phải cảm ơn chú nhiều, cảm ơn chú đã bận lòng trong khoảng thời gian này ạ.”

Ellis sang sảng cười nói: “Chú là bác sĩ, đều rất quan tâm đến tất cả các bệnh nhân trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Đây là công việc của chú, cho nên không thể nói là bận lòng hay gì đâu.”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1154Bà nắm chặt quần áo, móng tay thấp thỏm không yên mà nhéo vào vạt vải, khuôn mặt ốm yếu hiếm khi hơi phiếm hồng xấu hổ: “Đẹp… Đẹp sao?”“Đẹp lắm ạ!”Tống Hân Nghiên gật đầu chắc nịch.Cô lấy điện thoại ra: “Mẹ, hai mẹ con mình vẫn chưa chụp ảnh cùng nhau bao giờ đâu. Hôm nay là giao thừa, chúng ta cùng chụp một bức ảnh gia đình có được không mẹ? Sau này mỗi lần Tết đến thì chúng ta đều sẽ chụp ảnh nhé.”“Ảnh gia đình sao…” Thẩm Hoài Ngưng chậm chạp lặp lại.Không biết nghĩ tới chuyện gì mà bà có chút thất thần, nhưng khoé môi lại gượng gạo cong dần lên.“Đúng đó mẹ, ảnh gia đình!”Tuy bức ảnh gia đình này lại không đủ mặt người nhà!Tống Hân Nghiên bật camera trước rồi đặt lên gậy selfie, cô ôm lấy mẹ mình rồi đặt một nụ hôn lên khuôn mặt gầy nhom của bà.“Tách tách!”Bức ảnh được chụp lại.Bức ảnh đầu tiên của hai mẹ con là cô ôm mẹ rồi hôn lên mặt mẹ mình.Sự gần gũi này đã muộn tới hai mươi mấy năm.Thẩm Hoài Ngưng ngơ ngác nhìn bức ảnh vừa được chụp xong, đôi mắt đờ đẫn có chút ẩm ướt.“Đẹp quá.”Bà thì thầm.“Vậy chúng ta lại chụp tiếp.”Lần này phản ứng của Thẩm Hoài Ngưng đã nhanh nhẹn hơn chút.Bà đã biết nhìn vào ống kính, thỉnh thoảng còn nhìn Tống Hân Nghiên ở trước mặt rồi cười từ ái.Hai mẹ con chơi mãi chơi mãi, cuối cùng Thẩm Hoài Ngưng lại tự mình cầm gậy selfie, học cách nhấn phím chụp ảnh…Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, mắt cô càng thêm ẩm ướt, suýt nữa cô đã không nhịn được mà rơi lệ.Chơi được một hồi, Thẩm Hoài Ngưng cũng dần thấy mệt mỏi.Tống Hân Nghiên lấy sủi cảo ra, kiên nhẫn đút cho mẹ mình ăn xong rồi lại đỡ bà đi ngủ, lúc này cô mới khẽ khàng rời khỏi phòng bệnh.Ellis vẫn luôn ở ngoài phòng bệnh quan sát hai người tương tác với nhau.Thấy Tống Hân Nghiên ra ngoài, ông ta vui mừng cười nói: “Mẹ của cháu tiến bộ rất nhanh. Ít nhất thì bây giờ bà ấy đã bắt đầu bày tỏ sự hứng thú của mình đối với những sự vật bên ngoài. Ví dụ như lúc chụp ảnh vừa nãy chẳng hạn, bà ấy có vẻ rất thích thú.”Tống Hân Nghiên gật đầu: “Cháu cũng nhận ra được. Việc này còn phải cảm ơn chú nhiều, cảm ơn chú đã bận lòng trong khoảng thời gian này ạ.”Ellis sang sảng cười nói: “Chú là bác sĩ, đều rất quan tâm đến tất cả các bệnh nhân trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Đây là công việc của chú, cho nên không thể nói là bận lòng hay gì đâu.”

Chương 1154