CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1168
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1168Bà tết cho Tống Hân Nghiên hai bím tóc sừng dê rất quê mùa.Trông rất buồn cười, nhưng Tống Hân Nghiên lại rất thích: “Mẹ tết tóc đẹp quá, mẹ khéo tay thật đấy.”Hai mẹ con ôm nhau cười nói vui vẻ.Cho đến lúc Tống Hân Nghiên rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Hoài Ngưng mới hơi sụp đổ.Bà như một đứa trẻ hoảng sợ, nắm chặt lấy quần áo của Tống Hân Nghiên, không ngừng hỏi: “Khi nào Hân Nghiên, sẽ đến nữa?”Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, giọng nói trở nên khàn khàn: “… Mấy ngày nữa ạ.”“Đừng quên nhé… Đừng gạt mẹ.”“Sẽ không đâu mẹ.”Suýt chút nữa Tống Hân Nghiên đã không kìm được nước mắt.Cô ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng, cắn chặt môi.Xin lỗi mẹ, chỉ lần này thôi, sau này sẽ không bao giờ gạt mẹ nữa.Chờ lần sau gặp lại, mẹ sẽ khỏe lên thôi.Lúc đó, có phải mẹ sẽ không trách con không?…Sau khi tạm biệt với Thẩm Hoài Ngưng, ngay ngày hôm sau mấy người Tống Hân Nghiên liền trở về nước.Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế thủ đô.Cố Vũ Tùng nhiệt tình muốn đưa bọn họ trở về chỗ ở: “Tài xế của tôi đang chờ ở bên ngoài, để anh ấy đưa mọi người một đoạn.”“Không cần đâu.”Tống Hân Nghiên nhẹ giọng từ chối, lấy hành lý của mình từ trên xe xuống: “Năm mới đã qua rồi, tôi còn chưa trở về quét dọn mộ ông nội. Tôi và anh ấy phải về Hải Thành trước, có lẽ sau Tết Nguyên tiêu mới có thể trở lại làm việc. Nếu cậu Cố không bận rộn thì giúp tôi đưa Thu Mộc về đi.”Cố Vũ Tùng hào hứng quay lại nhìn Khương Thu Mộc.Anh ta còn chưa lên tiếng, Khương Thu Mộc đã nói: “Tớ cũng trở về Hải Thành!”Crush không ở lại thủ đô, đương nhiên cô ấy cũng không cần phải ở lại.Cố Vũ Tùng lập tức cảm thấy cực kỳ thất vọng.Khương Thu Mộc không hề nhận ra: “Lúc ăn Tết tớ không có ở nhà, bây giờ phải trở về cố gắng đền tội với ba mẹ tớ đây.”Thế là Cố Vũ Tùng bị ba người bỏ lại sân bay.Cô đơn lẻ bóng, vô cùng đáng thương.Ba người Tống Hân Nghiên trực tiếp chuyển chuyến bay trở về Hải Thành.Khương Thu Mộc về nhà, Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên cùng trở về nhà họ Tống.Tống Dương Minh gõ cửa.Người mở cửa là Tống Mỹ Như.
CHƯƠNG 1168
Bà tết cho Tống Hân Nghiên hai bím tóc sừng dê rất quê mùa.
Trông rất buồn cười, nhưng Tống Hân Nghiên lại rất thích: “Mẹ tết tóc đẹp quá, mẹ khéo tay thật đấy.”
Hai mẹ con ôm nhau cười nói vui vẻ.
Cho đến lúc Tống Hân Nghiên rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Hoài Ngưng mới hơi sụp đổ.
Bà như một đứa trẻ hoảng sợ, nắm chặt lấy quần áo của Tống Hân Nghiên, không ngừng hỏi: “Khi nào Hân Nghiên, sẽ đến nữa?”
Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, giọng nói trở nên khàn khàn: “… Mấy ngày nữa ạ.”
“Đừng quên nhé… Đừng gạt mẹ.”
“Sẽ không đâu mẹ.”
Suýt chút nữa Tống Hân Nghiên đã không kìm được nước mắt.
Cô ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng, cắn chặt môi.
Xin lỗi mẹ, chỉ lần này thôi, sau này sẽ không bao giờ gạt mẹ nữa.
Chờ lần sau gặp lại, mẹ sẽ khỏe lên thôi.
Lúc đó, có phải mẹ sẽ không trách con không?
…
Sau khi tạm biệt với Thẩm Hoài Ngưng, ngay ngày hôm sau mấy người Tống Hân Nghiên liền trở về nước.
Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế thủ đô.
Cố Vũ Tùng nhiệt tình muốn đưa bọn họ trở về chỗ ở: “Tài xế của tôi đang chờ ở bên ngoài, để anh ấy đưa mọi người một đoạn.”
“Không cần đâu.”
Tống Hân Nghiên nhẹ giọng từ chối, lấy hành lý của mình từ trên xe xuống: “Năm mới đã qua rồi, tôi còn chưa trở về quét dọn mộ ông nội. Tôi và anh ấy phải về Hải Thành trước, có lẽ sau Tết Nguyên tiêu mới có thể trở lại làm việc. Nếu cậu Cố không bận rộn thì giúp tôi đưa Thu Mộc về đi.”
Cố Vũ Tùng hào hứng quay lại nhìn Khương Thu Mộc.
Anh ta còn chưa lên tiếng, Khương Thu Mộc đã nói: “Tớ cũng trở về Hải Thành!”
Crush không ở lại thủ đô, đương nhiên cô ấy cũng không cần phải ở lại.
Cố Vũ Tùng lập tức cảm thấy cực kỳ thất vọng.
Khương Thu Mộc không hề nhận ra: “Lúc ăn Tết tớ không có ở nhà, bây giờ phải trở về cố gắng đền tội với ba mẹ tớ đây.”
Thế là Cố Vũ Tùng bị ba người bỏ lại sân bay.
Cô đơn lẻ bóng, vô cùng đáng thương.
Ba người Tống Hân Nghiên trực tiếp chuyển chuyến bay trở về Hải Thành.
Khương Thu Mộc về nhà, Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên cùng trở về nhà họ Tống.
Tống Dương Minh gõ cửa.
Người mở cửa là Tống Mỹ Như.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1168Bà tết cho Tống Hân Nghiên hai bím tóc sừng dê rất quê mùa.Trông rất buồn cười, nhưng Tống Hân Nghiên lại rất thích: “Mẹ tết tóc đẹp quá, mẹ khéo tay thật đấy.”Hai mẹ con ôm nhau cười nói vui vẻ.Cho đến lúc Tống Hân Nghiên rời đi, nụ cười trên mặt Thẩm Hoài Ngưng mới hơi sụp đổ.Bà như một đứa trẻ hoảng sợ, nắm chặt lấy quần áo của Tống Hân Nghiên, không ngừng hỏi: “Khi nào Hân Nghiên, sẽ đến nữa?”Trong lòng Tống Hân Nghiên chua xót, giọng nói trở nên khàn khàn: “… Mấy ngày nữa ạ.”“Đừng quên nhé… Đừng gạt mẹ.”“Sẽ không đâu mẹ.”Suýt chút nữa Tống Hân Nghiên đã không kìm được nước mắt.Cô ôm lấy Thẩm Hoài Ngưng, cắn chặt môi.Xin lỗi mẹ, chỉ lần này thôi, sau này sẽ không bao giờ gạt mẹ nữa.Chờ lần sau gặp lại, mẹ sẽ khỏe lên thôi.Lúc đó, có phải mẹ sẽ không trách con không?…Sau khi tạm biệt với Thẩm Hoài Ngưng, ngay ngày hôm sau mấy người Tống Hân Nghiên liền trở về nước.Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế thủ đô.Cố Vũ Tùng nhiệt tình muốn đưa bọn họ trở về chỗ ở: “Tài xế của tôi đang chờ ở bên ngoài, để anh ấy đưa mọi người một đoạn.”“Không cần đâu.”Tống Hân Nghiên nhẹ giọng từ chối, lấy hành lý của mình từ trên xe xuống: “Năm mới đã qua rồi, tôi còn chưa trở về quét dọn mộ ông nội. Tôi và anh ấy phải về Hải Thành trước, có lẽ sau Tết Nguyên tiêu mới có thể trở lại làm việc. Nếu cậu Cố không bận rộn thì giúp tôi đưa Thu Mộc về đi.”Cố Vũ Tùng hào hứng quay lại nhìn Khương Thu Mộc.Anh ta còn chưa lên tiếng, Khương Thu Mộc đã nói: “Tớ cũng trở về Hải Thành!”Crush không ở lại thủ đô, đương nhiên cô ấy cũng không cần phải ở lại.Cố Vũ Tùng lập tức cảm thấy cực kỳ thất vọng.Khương Thu Mộc không hề nhận ra: “Lúc ăn Tết tớ không có ở nhà, bây giờ phải trở về cố gắng đền tội với ba mẹ tớ đây.”Thế là Cố Vũ Tùng bị ba người bỏ lại sân bay.Cô đơn lẻ bóng, vô cùng đáng thương.Ba người Tống Hân Nghiên trực tiếp chuyển chuyến bay trở về Hải Thành.Khương Thu Mộc về nhà, Tống Dương Minh và Tống Hân Nghiên cùng trở về nhà họ Tống.Tống Dương Minh gõ cửa.Người mở cửa là Tống Mỹ Như.