CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1179
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1179Tưởng Tử Hàn!Tống Hân Nghiên ngây người.Khi thấy anh sắp đến gần, cô vội vàng lùi sang bên cạnh hành lang, chủ động tránh ra.Thấy vậy, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn càng thêm giá rét.Anh vô thức siết chặt tay, lạnh lùng gọi: “Chúc Minh Đức!”Chúc Minh Đức bị gọi tên cũng nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Anh ta run lên, nhanh chóng trả lời: “Có!”“Tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở bất cứ đâu trong thủ đô! Mau đuổi người phụ nữ đó ra khỏi thủ đô đi!”Chúc Minh Đức: “…”Không nhận được câu trả lời, Tưởng Tử Hàn lạnh lùng nghiêng đầu, tầm mắt chiếu thẳng qua như kiếm.Chúc Minh Đức lập tức run rẩy, cắn răng đáp: “Rõ!”Tưởng Tử Hàn khịt mũi, sải chân dẫn người rời đi.Chúc Minh Đức nhìn về hướng Tống Hân Nghiên biến mất, trong lòng kêu khổ không thôi.Anh ta vội vàng lấy điện thoại ra, mở khung chat Zalo của Cố Vũ Tùng để cầu cứu.Tống Hân Nghiên đợi cho đến khi anh đi rồi thì mới bước ra.Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của người đàn ông, hốc mũi đột nhiên chua xót.Anh gầy hơn trước, bộ vest phong phanh mặc lên người anh trông có vẻ rộng thùng thình.Tống Hân Nghiên cực kì đau lòng, nhưng bây giờ cô không thể đến gần anh, chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.Cô dời mắt, sau đó nhắn tin cho Chúc Minh Đức.“Nhắc sếp anh mặc nhiều hơn nhé, trời lạnh.”Ở cuối hành lang là thang máy.Lúc Tống Hân Nghiên gửi tin nhắn, thang máy vừa khéo tới nơi, Tưởng Tử Hàn bước vào trước rồi xoay người lại.Sau đó Tống Hân Nghiên cất điện thoại ngẩng đầu lên, hai người bất ngờ bốn mắt nhìn nhau từ xa.Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, trong mắt có sương gió thổi mạnh, vẻ ghét bỏ và khinh bỉ không hề che giấu.Tống Hân Nghiên sững sờ tại chỗ.Cô biết đây không phải tính cách thật sự của anh, nhưng cô lại không cầm được cảm thấy đau lòng, khó chịu và tức giận.Cô lo lắng cho anh như thế mà anh lại ghét bỏ cô.Cô đã tạo nghiệp gì thế này, tự dưng lại rước tai vạ cho mình.Lẽ ra cô không nên gửi tin nhắn vừa rồi!Nghĩ vậy, Tống Hân Nghiên phẫn nộ mở khoá lần nữa, gửi thêm một tin nhắn khác: “Tôi thu hồi tin nhắn trên, loại người này có chết cóng cũng đáng đời!”
CHƯƠNG 1179
Tưởng Tử Hàn!
Tống Hân Nghiên ngây người.
Khi thấy anh sắp đến gần, cô vội vàng lùi sang bên cạnh hành lang, chủ động tránh ra.
Thấy vậy, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn càng thêm giá rét.
Anh vô thức siết chặt tay, lạnh lùng gọi: “Chúc Minh Đức!”
Chúc Minh Đức bị gọi tên cũng nhìn thấy Tống Hân Nghiên.
Anh ta run lên, nhanh chóng trả lời: “Có!”
“Tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở bất cứ đâu trong thủ đô! Mau đuổi người phụ nữ đó ra khỏi thủ đô đi!”
Chúc Minh Đức: “…”
Không nhận được câu trả lời, Tưởng Tử Hàn lạnh lùng nghiêng đầu, tầm mắt chiếu thẳng qua như kiếm.
Chúc Minh Đức lập tức run rẩy, cắn răng đáp: “Rõ!”
Tưởng Tử Hàn khịt mũi, sải chân dẫn người rời đi.
Chúc Minh Đức nhìn về hướng Tống Hân Nghiên biến mất, trong lòng kêu khổ không thôi.
Anh ta vội vàng lấy điện thoại ra, mở khung chat Zalo của Cố Vũ Tùng để cầu cứu.
Tống Hân Nghiên đợi cho đến khi anh đi rồi thì mới bước ra.
Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của người đàn ông, hốc mũi đột nhiên chua xót.
Anh gầy hơn trước, bộ vest phong phanh mặc lên người anh trông có vẻ rộng thùng thình.
Tống Hân Nghiên cực kì đau lòng, nhưng bây giờ cô không thể đến gần anh, chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.
Cô dời mắt, sau đó nhắn tin cho Chúc Minh Đức.
“Nhắc sếp anh mặc nhiều hơn nhé, trời lạnh.”
Ở cuối hành lang là thang máy.
Lúc Tống Hân Nghiên gửi tin nhắn, thang máy vừa khéo tới nơi, Tưởng Tử Hàn bước vào trước rồi xoay người lại.
Sau đó Tống Hân Nghiên cất điện thoại ngẩng đầu lên, hai người bất ngờ bốn mắt nhìn nhau từ xa.
Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, trong mắt có sương gió thổi mạnh, vẻ ghét bỏ và khinh bỉ không hề che giấu.
Tống Hân Nghiên sững sờ tại chỗ.
Cô biết đây không phải tính cách thật sự của anh, nhưng cô lại không cầm được cảm thấy đau lòng, khó chịu và tức giận.
Cô lo lắng cho anh như thế mà anh lại ghét bỏ cô.
Cô đã tạo nghiệp gì thế này, tự dưng lại rước tai vạ cho mình.
Lẽ ra cô không nên gửi tin nhắn vừa rồi!
Nghĩ vậy, Tống Hân Nghiên phẫn nộ mở khoá lần nữa, gửi thêm một tin nhắn khác: “Tôi thu hồi tin nhắn trên, loại người này có chết cóng cũng đáng đời!”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1179Tưởng Tử Hàn!Tống Hân Nghiên ngây người.Khi thấy anh sắp đến gần, cô vội vàng lùi sang bên cạnh hành lang, chủ động tránh ra.Thấy vậy, vẻ mặt vốn đã lạnh lùng của Tưởng Tử Hàn càng thêm giá rét.Anh vô thức siết chặt tay, lạnh lùng gọi: “Chúc Minh Đức!”Chúc Minh Đức bị gọi tên cũng nhìn thấy Tống Hân Nghiên.Anh ta run lên, nhanh chóng trả lời: “Có!”“Tôi không muốn nhìn thấy cô ta ở bất cứ đâu trong thủ đô! Mau đuổi người phụ nữ đó ra khỏi thủ đô đi!”Chúc Minh Đức: “…”Không nhận được câu trả lời, Tưởng Tử Hàn lạnh lùng nghiêng đầu, tầm mắt chiếu thẳng qua như kiếm.Chúc Minh Đức lập tức run rẩy, cắn răng đáp: “Rõ!”Tưởng Tử Hàn khịt mũi, sải chân dẫn người rời đi.Chúc Minh Đức nhìn về hướng Tống Hân Nghiên biến mất, trong lòng kêu khổ không thôi.Anh ta vội vàng lấy điện thoại ra, mở khung chat Zalo của Cố Vũ Tùng để cầu cứu.Tống Hân Nghiên đợi cho đến khi anh đi rồi thì mới bước ra.Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của người đàn ông, hốc mũi đột nhiên chua xót.Anh gầy hơn trước, bộ vest phong phanh mặc lên người anh trông có vẻ rộng thùng thình.Tống Hân Nghiên cực kì đau lòng, nhưng bây giờ cô không thể đến gần anh, chỉ cảm thấy vô cùng bất lực.Cô dời mắt, sau đó nhắn tin cho Chúc Minh Đức.“Nhắc sếp anh mặc nhiều hơn nhé, trời lạnh.”Ở cuối hành lang là thang máy.Lúc Tống Hân Nghiên gửi tin nhắn, thang máy vừa khéo tới nơi, Tưởng Tử Hàn bước vào trước rồi xoay người lại.Sau đó Tống Hân Nghiên cất điện thoại ngẩng đầu lên, hai người bất ngờ bốn mắt nhìn nhau từ xa.Ánh mắt người đàn ông lạnh lẽo, trong mắt có sương gió thổi mạnh, vẻ ghét bỏ và khinh bỉ không hề che giấu.Tống Hân Nghiên sững sờ tại chỗ.Cô biết đây không phải tính cách thật sự của anh, nhưng cô lại không cầm được cảm thấy đau lòng, khó chịu và tức giận.Cô lo lắng cho anh như thế mà anh lại ghét bỏ cô.Cô đã tạo nghiệp gì thế này, tự dưng lại rước tai vạ cho mình.Lẽ ra cô không nên gửi tin nhắn vừa rồi!Nghĩ vậy, Tống Hân Nghiên phẫn nộ mở khoá lần nữa, gửi thêm một tin nhắn khác: “Tôi thu hồi tin nhắn trên, loại người này có chết cóng cũng đáng đời!”