CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1194
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1194Tưởng Minh Trúc nghe tiếng đóng cửa vang lên, lập tức ngồi phắt dậy khỏi giường.Hai mắt nhóc con tóe lửa, thở hồng hộc đứng trước cửa hừ một tiếng: “Lão Tưởng ngu ngốc, ngốc chết đi được! Rõ ràng chính ba tính tình quái đản còn nói người khác à! Đàn ông bị bệnh là đáng giận nhất!”…Phòng sách.Tưởng Tử Hàn đang ngồi làm việc trước máy tính, cửa phòng lại bị mở ra từ bên ngoài.Sở Thu Khánh bưng một bát cháo hải sâm bước vào: “Tử Hàn, em gọi người làm bữa khuya, anh ăn chút rồi làm tiếp.”“Để đó đi.” Tưởng Tử Hàn thấy hơi cáu, không buồn ngẩng đầu lên, động tác trong tay càng không dừng, hờ hững nói ba chữ rồi không quan tâm gì nữa.Đáy mắt Sở Thu Khánh lập lòe.Cô ta đặt cháo lên bàn, vòng qua bên người Tưởng Tử Hàn, đặt hai tay lên vai anh rồi dịu dàng nói: “Ăn đã rồi làm việc tiếp.”Sở Thu Khánh cắn răng hạ quyết tâm rồi bất ngờ nắm một bàn tay của Tưởng Tử Hàn khỏi bàn phím, nghiêng người ngồi xuống đùi anh, cả người nằm trọn trong lòng anh.Mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi, mặt mày Tưởng Tử Hàn lập tức trắng bệch, cổ họng căng chặt.Anh ngồi trên ghế mà cứng còng người, dùng hết sức ức chế mới cố nén lại để không thẳng tay ném bay người ra ngoài.Ban đầu Sở Thu Khánh còn thấp thỏm không yên, đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị đẩy ra.Nhưng rồi chờ mãi, Tưởng Tử Hàn lại không có phản ứng gì cả.Cô ta cẩn thận dè dặt nhìn về phía anh.Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn rất lạnh lùng, gương mặt thanh thản nhạt nhẽo, nhưng hoàn toàn không có vẻ sắc lạnh và tàn nhẫn.Sở Thu Khánh yên tâm hơn nhiều, nụ cười càng dịu dàng hơn: “Em bón anh ăn nha?”Cô ta bưng bát lên, cầm thìa đảo nhẹ.Tưởng Tử Hàn nhịn đến mức cắn chặt khớp hàm, càng không ngừng tự thôi miên bản thân.Đây là vợ của mình…Vợ của mình…Người chung sống với mình cả đời sau này…Tưởng Tử Hàn tự xây dựng tâm lý một phen, sau đó âm thầm thở hắt ra một hơi, cũng thử thả lỏng cơ thể.Sở Thu Khánh thổi cháo nguội bớt, độ ấm vừa đủ mới đưa thìa tới.Đáy mắt Tưởng Tử Hàn lại lạnh thêm vài phần, cuối cùng vẫn há miệng ăn.Nhưng cháo vừa vào miệng, dạ dày anh lại chợt quặn thắt.Tưởng Tử Hàn đẩy mạnh Sở Thu Khánh ra, há miệng nôn ra ngoài…“Á!”Sở Thu Khánh bất ngờ bị đẩy mà không kịp phòng bị, cô ta hét lên một tiếng rồi lảo đảo tránh ra.
CHƯƠNG 1194
Tưởng Minh Trúc nghe tiếng đóng cửa vang lên, lập tức ngồi phắt dậy khỏi giường.
Hai mắt nhóc con tóe lửa, thở hồng hộc đứng trước cửa hừ một tiếng: “Lão Tưởng ngu ngốc, ngốc chết đi được! Rõ ràng chính ba tính tình quái đản còn nói người khác à! Đàn ông bị bệnh là đáng giận nhất!”
…
Phòng sách.
Tưởng Tử Hàn đang ngồi làm việc trước máy tính, cửa phòng lại bị mở ra từ bên ngoài.
Sở Thu Khánh bưng một bát cháo hải sâm bước vào: “Tử Hàn, em gọi người làm bữa khuya, anh ăn chút rồi làm tiếp.”
“Để đó đi.” Tưởng Tử Hàn thấy hơi cáu, không buồn ngẩng đầu lên, động tác trong tay càng không dừng, hờ hững nói ba chữ rồi không quan tâm gì nữa.
Đáy mắt Sở Thu Khánh lập lòe.
Cô ta đặt cháo lên bàn, vòng qua bên người Tưởng Tử Hàn, đặt hai tay lên vai anh rồi dịu dàng nói: “Ăn đã rồi làm việc tiếp.”
Sở Thu Khánh cắn răng hạ quyết tâm rồi bất ngờ nắm một bàn tay của Tưởng Tử Hàn khỏi bàn phím, nghiêng người ngồi xuống đùi anh, cả người nằm trọn trong lòng anh.
Mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi, mặt mày Tưởng Tử Hàn lập tức trắng bệch, cổ họng căng chặt.
Anh ngồi trên ghế mà cứng còng người, dùng hết sức ức chế mới cố nén lại để không thẳng tay ném bay người ra ngoài.
Ban đầu Sở Thu Khánh còn thấp thỏm không yên, đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị đẩy ra.
Nhưng rồi chờ mãi, Tưởng Tử Hàn lại không có phản ứng gì cả.
Cô ta cẩn thận dè dặt nhìn về phía anh.
Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn rất lạnh lùng, gương mặt thanh thản nhạt nhẽo, nhưng hoàn toàn không có vẻ sắc lạnh và tàn nhẫn.
Sở Thu Khánh yên tâm hơn nhiều, nụ cười càng dịu dàng hơn: “Em bón anh ăn nha?”
Cô ta bưng bát lên, cầm thìa đảo nhẹ.
Tưởng Tử Hàn nhịn đến mức cắn chặt khớp hàm, càng không ngừng tự thôi miên bản thân.
Đây là vợ của mình…
Vợ của mình…
Người chung sống với mình cả đời sau này…
Tưởng Tử Hàn tự xây dựng tâm lý một phen, sau đó âm thầm thở hắt ra một hơi, cũng thử thả lỏng cơ thể.
Sở Thu Khánh thổi cháo nguội bớt, độ ấm vừa đủ mới đưa thìa tới.
Đáy mắt Tưởng Tử Hàn lại lạnh thêm vài phần, cuối cùng vẫn há miệng ăn.
Nhưng cháo vừa vào miệng, dạ dày anh lại chợt quặn thắt.
Tưởng Tử Hàn đẩy mạnh Sở Thu Khánh ra, há miệng nôn ra ngoài…
“Á!”
Sở Thu Khánh bất ngờ bị đẩy mà không kịp phòng bị, cô ta hét lên một tiếng rồi lảo đảo tránh ra.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1194Tưởng Minh Trúc nghe tiếng đóng cửa vang lên, lập tức ngồi phắt dậy khỏi giường.Hai mắt nhóc con tóe lửa, thở hồng hộc đứng trước cửa hừ một tiếng: “Lão Tưởng ngu ngốc, ngốc chết đi được! Rõ ràng chính ba tính tình quái đản còn nói người khác à! Đàn ông bị bệnh là đáng giận nhất!”…Phòng sách.Tưởng Tử Hàn đang ngồi làm việc trước máy tính, cửa phòng lại bị mở ra từ bên ngoài.Sở Thu Khánh bưng một bát cháo hải sâm bước vào: “Tử Hàn, em gọi người làm bữa khuya, anh ăn chút rồi làm tiếp.”“Để đó đi.” Tưởng Tử Hàn thấy hơi cáu, không buồn ngẩng đầu lên, động tác trong tay càng không dừng, hờ hững nói ba chữ rồi không quan tâm gì nữa.Đáy mắt Sở Thu Khánh lập lòe.Cô ta đặt cháo lên bàn, vòng qua bên người Tưởng Tử Hàn, đặt hai tay lên vai anh rồi dịu dàng nói: “Ăn đã rồi làm việc tiếp.”Sở Thu Khánh cắn răng hạ quyết tâm rồi bất ngờ nắm một bàn tay của Tưởng Tử Hàn khỏi bàn phím, nghiêng người ngồi xuống đùi anh, cả người nằm trọn trong lòng anh.Mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi, mặt mày Tưởng Tử Hàn lập tức trắng bệch, cổ họng căng chặt.Anh ngồi trên ghế mà cứng còng người, dùng hết sức ức chế mới cố nén lại để không thẳng tay ném bay người ra ngoài.Ban đầu Sở Thu Khánh còn thấp thỏm không yên, đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị đẩy ra.Nhưng rồi chờ mãi, Tưởng Tử Hàn lại không có phản ứng gì cả.Cô ta cẩn thận dè dặt nhìn về phía anh.Vẻ mặt Tưởng Tử Hàn rất lạnh lùng, gương mặt thanh thản nhạt nhẽo, nhưng hoàn toàn không có vẻ sắc lạnh và tàn nhẫn.Sở Thu Khánh yên tâm hơn nhiều, nụ cười càng dịu dàng hơn: “Em bón anh ăn nha?”Cô ta bưng bát lên, cầm thìa đảo nhẹ.Tưởng Tử Hàn nhịn đến mức cắn chặt khớp hàm, càng không ngừng tự thôi miên bản thân.Đây là vợ của mình…Vợ của mình…Người chung sống với mình cả đời sau này…Tưởng Tử Hàn tự xây dựng tâm lý một phen, sau đó âm thầm thở hắt ra một hơi, cũng thử thả lỏng cơ thể.Sở Thu Khánh thổi cháo nguội bớt, độ ấm vừa đủ mới đưa thìa tới.Đáy mắt Tưởng Tử Hàn lại lạnh thêm vài phần, cuối cùng vẫn há miệng ăn.Nhưng cháo vừa vào miệng, dạ dày anh lại chợt quặn thắt.Tưởng Tử Hàn đẩy mạnh Sở Thu Khánh ra, há miệng nôn ra ngoài…“Á!”Sở Thu Khánh bất ngờ bị đẩy mà không kịp phòng bị, cô ta hét lên một tiếng rồi lảo đảo tránh ra.