Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1198

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1198Hình tượng của cô không liên quan chút nào tới dáng vẻ người phụ nữ ác độc trong lời nói của Tưởng Tử Hàn cả.Tống Hân Nghiên nghe xong chỉ thấy buồn cười.Cô khiêu khích: “Chậc, bản lĩnh của anh cũng lớn đấy nhỉ. Nếu anh đã lợi hại vậy rồi thì sao không tự mình đuổi tôi đi đi? Anh cứ nằng nặc khiến anh John đây phải khó xử làm gì!”Khỏi phải nói, lời này chính xác là đổ thêm dầu vào lửa.“Cô tưởng tôi không dám chắc?”“Đương nhiên là anh dám rồi.”Tống Hân Nghiên hờ hững nhún vai, trong lời nói tràn ngập vẻ chế nhạo, trào phúng: “Anh Tưởng Tử Hàn đây là ai chứ? Đường đường là cậu chủ nhà họ Tưởng đứng đầu trong tứ đại tài phiệt ở thủ đô, mà không, bây giờ anh đã là người cầm quyền nhà họ Tưởng rồi. Đừng nói là sa thải một cô gái nhỏ bé không quyền không thế, không nơi nương tựa như tôi ra khỏi thủ đô, kể cả g**t ch*t tôi đi cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi.”Tưởng Tử Hàn tức giận.Giọng điệu hời hợt đó nghe thế nào cũng không thấy cô đang khen ngợi người khác!Nếu đã không tránh được thì Tống Hân Nghiên cũng không muốn chịu đựng nữa, cô nói tiếp: “Nhưng tổng giám đốc Tưởng à, anh thật sự nghĩ đó là bản lĩnh sao? Đấy chỉ gọi là ỷ mạnh h**p yếu thôi! Anh là đàn ông trưởng thành chân dài vai rộng, nếu thật sự có bản lĩnh thì việc gì phải sợ tôi quyến rũ, tôi ly gián các người chứ. Giận dữ uy h**p người khác thì gọi gì là năng lực?!”Cô chợt khựng lại một thoáng, sau đó làm ra vẻ bừng tỉnh: “Ấy, cũng không đúng, chẳng lẽ… anh sợ sao?!”Ánh mắt đầy ắp ý đồ xấu của Tống Hân Nghiên sáng đến kinh người, Tưởng Tử Hàn nhìn chằm chằm vào mắt cô cũng không khỏi sửng sốt mất một thoáng.John nhân lúc hai người chưa chú ý tới anh ta thì lại tiếp tục đi về phía cửa. Anh ta mới vừa đi tới bên cạnh Tưởng Tử Hàn, thấy mình sắp có thể thuận lợi bước ra ngoài rồi.“Anh đứng lại!”Tưởng Tử Hàn hoàn hồn lại xong thì càng thêm phẫn nộ, anh bực bội chất vấn John: “Anh mù rồi sao, không thấy bây giờ cô ta đang quyến rũ tôi à!”John: “…”Anh ta đứng yên tại chỗ, không nhịn được mà thở dài than thân trách phận.Haiz!Anh ta chỉ là một người ngoài thôi, rốt cuộc anh ta đã tạo cái nghiệt gì mà bây giờ lại bị kẹt giữa đôi vợ chồng nhà này rồi tiến thoái lưỡng nan vậy chứ!Tống Hân Nghiên lười nhác đứng dậy, đi về phía hai người: “Như thế này mà là quyến rũ à? Sếp Tưởng đúng là chưa hiểu rõ sự đời rồi.”Cô đứng lại ở trước mặt Tưởng Tử Hàn rồi đột nhiên nắm lấy vạt áo của anh, đẩy anh vào tấm ván cửa.Đồng thời, tay còn lại của cô duỗi về hướng John, không chút nể nang mà đẩy chủ nhân của phòng làm việc này ra ngoài.“Rầm!”Cánh cửa ầm vang một tiếng rồi khép lại sau lưng John.Ánh mắt anh ta phức tạp nhìn phòng làm việc đang đóng chặt cửa, thở dài một hơi rồi huýt sáo rời đi.

CHƯƠNG 1198

Hình tượng của cô không liên quan chút nào tới dáng vẻ người phụ nữ ác độc trong lời nói của Tưởng Tử Hàn cả.

Tống Hân Nghiên nghe xong chỉ thấy buồn cười.

Cô khiêu khích: “Chậc, bản lĩnh của anh cũng lớn đấy nhỉ. Nếu anh đã lợi hại vậy rồi thì sao không tự mình đuổi tôi đi đi? Anh cứ nằng nặc khiến anh John đây phải khó xử làm gì!”

Khỏi phải nói, lời này chính xác là đổ thêm dầu vào lửa.

“Cô tưởng tôi không dám chắc?”

“Đương nhiên là anh dám rồi.”

Tống Hân Nghiên hờ hững nhún vai, trong lời nói tràn ngập vẻ chế nhạo, trào phúng: “Anh Tưởng Tử Hàn đây là ai chứ? Đường đường là cậu chủ nhà họ Tưởng đứng đầu trong tứ đại tài phiệt ở thủ đô, mà không, bây giờ anh đã là người cầm quyền nhà họ Tưởng rồi. Đừng nói là sa thải một cô gái nhỏ bé không quyền không thế, không nơi nương tựa như tôi ra khỏi thủ đô, kể cả g**t ch*t tôi đi cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi.”

Tưởng Tử Hàn tức giận.

Giọng điệu hời hợt đó nghe thế nào cũng không thấy cô đang khen ngợi người khác!

Nếu đã không tránh được thì Tống Hân Nghiên cũng không muốn chịu đựng nữa, cô nói tiếp: “Nhưng tổng giám đốc Tưởng à, anh thật sự nghĩ đó là bản lĩnh sao? Đấy chỉ gọi là ỷ mạnh h**p yếu thôi! Anh là đàn ông trưởng thành chân dài vai rộng, nếu thật sự có bản lĩnh thì việc gì phải sợ tôi quyến rũ, tôi ly gián các người chứ. Giận dữ uy h**p người khác thì gọi gì là năng lực?!”

Cô chợt khựng lại một thoáng, sau đó làm ra vẻ bừng tỉnh: “Ấy, cũng không đúng, chẳng lẽ… anh sợ sao?!”

Ánh mắt đầy ắp ý đồ xấu của Tống Hân Nghiên sáng đến kinh người, Tưởng Tử Hàn nhìn chằm chằm vào mắt cô cũng không khỏi sửng sốt mất một thoáng.

John nhân lúc hai người chưa chú ý tới anh ta thì lại tiếp tục đi về phía cửa. Anh ta mới vừa đi tới bên cạnh Tưởng Tử Hàn, thấy mình sắp có thể thuận lợi bước ra ngoài rồi.

“Anh đứng lại!”

Tưởng Tử Hàn hoàn hồn lại xong thì càng thêm phẫn nộ, anh bực bội chất vấn John: “Anh mù rồi sao, không thấy bây giờ cô ta đang quyến rũ tôi à!”

John: “…”

Anh ta đứng yên tại chỗ, không nhịn được mà thở dài than thân trách phận.

Haiz!

Anh ta chỉ là một người ngoài thôi, rốt cuộc anh ta đã tạo cái nghiệt gì mà bây giờ lại bị kẹt giữa đôi vợ chồng nhà này rồi tiến thoái lưỡng nan vậy chứ!

Tống Hân Nghiên lười nhác đứng dậy, đi về phía hai người: “Như thế này mà là quyến rũ à? Sếp Tưởng đúng là chưa hiểu rõ sự đời rồi.”

Cô đứng lại ở trước mặt Tưởng Tử Hàn rồi đột nhiên nắm lấy vạt áo của anh, đẩy anh vào tấm ván cửa.

Đồng thời, tay còn lại của cô duỗi về hướng John, không chút nể nang mà đẩy chủ nhân của phòng làm việc này ra ngoài.

“Rầm!”

Cánh cửa ầm vang một tiếng rồi khép lại sau lưng John.

Ánh mắt anh ta phức tạp nhìn phòng làm việc đang đóng chặt cửa, thở dài một hơi rồi huýt sáo rời đi.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1198Hình tượng của cô không liên quan chút nào tới dáng vẻ người phụ nữ ác độc trong lời nói của Tưởng Tử Hàn cả.Tống Hân Nghiên nghe xong chỉ thấy buồn cười.Cô khiêu khích: “Chậc, bản lĩnh của anh cũng lớn đấy nhỉ. Nếu anh đã lợi hại vậy rồi thì sao không tự mình đuổi tôi đi đi? Anh cứ nằng nặc khiến anh John đây phải khó xử làm gì!”Khỏi phải nói, lời này chính xác là đổ thêm dầu vào lửa.“Cô tưởng tôi không dám chắc?”“Đương nhiên là anh dám rồi.”Tống Hân Nghiên hờ hững nhún vai, trong lời nói tràn ngập vẻ chế nhạo, trào phúng: “Anh Tưởng Tử Hàn đây là ai chứ? Đường đường là cậu chủ nhà họ Tưởng đứng đầu trong tứ đại tài phiệt ở thủ đô, mà không, bây giờ anh đã là người cầm quyền nhà họ Tưởng rồi. Đừng nói là sa thải một cô gái nhỏ bé không quyền không thế, không nơi nương tựa như tôi ra khỏi thủ đô, kể cả g**t ch*t tôi đi cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi.”Tưởng Tử Hàn tức giận.Giọng điệu hời hợt đó nghe thế nào cũng không thấy cô đang khen ngợi người khác!Nếu đã không tránh được thì Tống Hân Nghiên cũng không muốn chịu đựng nữa, cô nói tiếp: “Nhưng tổng giám đốc Tưởng à, anh thật sự nghĩ đó là bản lĩnh sao? Đấy chỉ gọi là ỷ mạnh h**p yếu thôi! Anh là đàn ông trưởng thành chân dài vai rộng, nếu thật sự có bản lĩnh thì việc gì phải sợ tôi quyến rũ, tôi ly gián các người chứ. Giận dữ uy h**p người khác thì gọi gì là năng lực?!”Cô chợt khựng lại một thoáng, sau đó làm ra vẻ bừng tỉnh: “Ấy, cũng không đúng, chẳng lẽ… anh sợ sao?!”Ánh mắt đầy ắp ý đồ xấu của Tống Hân Nghiên sáng đến kinh người, Tưởng Tử Hàn nhìn chằm chằm vào mắt cô cũng không khỏi sửng sốt mất một thoáng.John nhân lúc hai người chưa chú ý tới anh ta thì lại tiếp tục đi về phía cửa. Anh ta mới vừa đi tới bên cạnh Tưởng Tử Hàn, thấy mình sắp có thể thuận lợi bước ra ngoài rồi.“Anh đứng lại!”Tưởng Tử Hàn hoàn hồn lại xong thì càng thêm phẫn nộ, anh bực bội chất vấn John: “Anh mù rồi sao, không thấy bây giờ cô ta đang quyến rũ tôi à!”John: “…”Anh ta đứng yên tại chỗ, không nhịn được mà thở dài than thân trách phận.Haiz!Anh ta chỉ là một người ngoài thôi, rốt cuộc anh ta đã tạo cái nghiệt gì mà bây giờ lại bị kẹt giữa đôi vợ chồng nhà này rồi tiến thoái lưỡng nan vậy chứ!Tống Hân Nghiên lười nhác đứng dậy, đi về phía hai người: “Như thế này mà là quyến rũ à? Sếp Tưởng đúng là chưa hiểu rõ sự đời rồi.”Cô đứng lại ở trước mặt Tưởng Tử Hàn rồi đột nhiên nắm lấy vạt áo của anh, đẩy anh vào tấm ván cửa.Đồng thời, tay còn lại của cô duỗi về hướng John, không chút nể nang mà đẩy chủ nhân của phòng làm việc này ra ngoài.“Rầm!”Cánh cửa ầm vang một tiếng rồi khép lại sau lưng John.Ánh mắt anh ta phức tạp nhìn phòng làm việc đang đóng chặt cửa, thở dài một hơi rồi huýt sáo rời đi.

Chương 1198