CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1204
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1204Thấy hai đứa ăn ngon lành thỏa mãn ra mặt, Tống Hân Nghiên cũng vui vẻ mỉm cười.Đồ ăn vị cay rất ít, chẳng mấy chốc đã thấy đáy, hai nhóc con vì miếng thịt cuối cùng mà tranh luận không thôi.Tống Hân Nghiên cũng không ngăn cản.Cô cười tủm tỉm nhìn hai đứa, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt Tưởng Minh Triết.Ba Tưởng Minh Triết là Tưởng Diệc Sâm.Nghĩ đến Tưởng Diệc Sâm, Tống Hân Nghiên không nhịn được mà nhớ tới lời Dạ Vũ Đình trước đó.Nếu giữa Tưởng Diệc Sâm và Tống Thanh Hoa có gì mờ ám thật, có lẽ nào Tưởng Minh Triết với Tống Thanh Hoa…Nghĩ đến khả năng này, Tống Hân Nghiên giật thót.Cô lại nhìn về phía Tưởng Minh Triết, ánh mắt mang theo vài phần nghiền ngẫm.Cậu bé này xinh xắn đáng yêu, tóc hơi dài một chút, gần như trông giống hệt Tưởng Minh Trúc.Nhìn kiểu gì cũng chẳng có điểm nào giống Tống Thanh Hoa cả…Đầu óc Tống Hân Nghiên bỗng chốc hỗn loạn, suy nghĩ cũng lộn xộn hết cả lên, bay tận chín tầng trời.Tống Thanh Hoa biết tung tích của con cô, lại có thông đồng với Tưởng Diệc Sâm. Vậy liệu có khả năng nào… Tưởng Minh Triết là con cô không?Suy nghĩ này dọa Tống Hân Nghiên sững sờ tại trận, trái tim đập lỡ một nhịp, sau đó lần nữa sống lại, hoàn toàn loạn nhịp.‘Thình thịch, thình thịch.’Cô đè nén tâm tình kích động, gắng sức để giọng nói mình bình tĩnh lại: “Tiểu Triết, cháu có nhớ mẹ cháu trông như thế nào không?”Nhóc con bị hỏi ngớ người.Cậu bé ngơ ngác nhìn Tống Hân Nghiên, mờ mịt lắc đầu: “Dì Hân Nghiên, cháu không có mẹ.”Đôi mắt to tròn sáng ngời của cậu bé lộ vẻ mất mát: “Cháu không có mẹ, càng chưa từng gặp mẹ. Trước khi gặp ba vẫn chỉ ở cùng dì bảo mẫu thôi…”Hơi thở của Tống Hân Nghiên run rẩy, cảm xúc đang dùng hết sức đè nén lại đã thấp thoáng sắp bùng nổ rồi: “Vậy cháu còn nhớ lúc ấy cháu và dì bảo mẫu sống ở đâu không?”Tưởng Minh Triết nghiêm túc nghĩ ngợi, lắc đầu: “Trước kia thì không biết. Nhưng giờ cháu biết rồi, đó là nước ngoài. Người ở đó không giống người bên này. Chỗ cháu ở khi ấy rất nhiều người da trắng, da đen, mắt xanh tóc vàng. Sau khi bay đến thủ đô, người ở đây khác hẳn bên đó. Mọi người đều da vàng tóc đen như cháu. Bà nội với em gái nói nơi này là nước Z, chúng ta là người nước Z…”Không biết tại sao, Tống Hân Nghiên bỗng dưng rất muốn khóc.Hốc mắt cô ửng đỏ, giọng nói cũng khản đặc: “Vậy Tiểu Triết còn nhớ nơi đó là nước nào? Thành phố nào không?”Tưởng Minh Triết ngoan ngoãn lắc đầu: “Cháu không biết. Cháu rất ít ra ngoài, mỗi ngày đều có rất nhiều thầy cô đến nhà dạy cháu học, nhưng bọn họ đều nói tiếng phổ thông nước Z…”Tưởng Minh Trúc ăn được miếng thịt cay cuối cùng như ý nguyện.
CHƯƠNG 1204
Thấy hai đứa ăn ngon lành thỏa mãn ra mặt, Tống Hân Nghiên cũng vui vẻ mỉm cười.
Đồ ăn vị cay rất ít, chẳng mấy chốc đã thấy đáy, hai nhóc con vì miếng thịt cuối cùng mà tranh luận không thôi.
Tống Hân Nghiên cũng không ngăn cản.
Cô cười tủm tỉm nhìn hai đứa, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt Tưởng Minh Triết.
Ba Tưởng Minh Triết là Tưởng Diệc Sâm.
Nghĩ đến Tưởng Diệc Sâm, Tống Hân Nghiên không nhịn được mà nhớ tới lời Dạ Vũ Đình trước đó.
Nếu giữa Tưởng Diệc Sâm và Tống Thanh Hoa có gì mờ ám thật, có lẽ nào Tưởng Minh Triết với Tống Thanh Hoa…
Nghĩ đến khả năng này, Tống Hân Nghiên giật thót.
Cô lại nhìn về phía Tưởng Minh Triết, ánh mắt mang theo vài phần nghiền ngẫm.
Cậu bé này xinh xắn đáng yêu, tóc hơi dài một chút, gần như trông giống hệt Tưởng Minh Trúc.
Nhìn kiểu gì cũng chẳng có điểm nào giống Tống Thanh Hoa cả…
Đầu óc Tống Hân Nghiên bỗng chốc hỗn loạn, suy nghĩ cũng lộn xộn hết cả lên, bay tận chín tầng trời.
Tống Thanh Hoa biết tung tích của con cô, lại có thông đồng với Tưởng Diệc Sâm. Vậy liệu có khả năng nào… Tưởng Minh Triết là con cô không?
Suy nghĩ này dọa Tống Hân Nghiên sững sờ tại trận, trái tim đập lỡ một nhịp, sau đó lần nữa sống lại, hoàn toàn loạn nhịp.
‘Thình thịch, thình thịch.’
Cô đè nén tâm tình kích động, gắng sức để giọng nói mình bình tĩnh lại: “Tiểu Triết, cháu có nhớ mẹ cháu trông như thế nào không?”
Nhóc con bị hỏi ngớ người.
Cậu bé ngơ ngác nhìn Tống Hân Nghiên, mờ mịt lắc đầu: “Dì Hân Nghiên, cháu không có mẹ.”
Đôi mắt to tròn sáng ngời của cậu bé lộ vẻ mất mát: “Cháu không có mẹ, càng chưa từng gặp mẹ. Trước khi gặp ba vẫn chỉ ở cùng dì bảo mẫu thôi…”
Hơi thở của Tống Hân Nghiên run rẩy, cảm xúc đang dùng hết sức đè nén lại đã thấp thoáng sắp bùng nổ rồi: “Vậy cháu còn nhớ lúc ấy cháu và dì bảo mẫu sống ở đâu không?”
Tưởng Minh Triết nghiêm túc nghĩ ngợi, lắc đầu: “Trước kia thì không biết. Nhưng giờ cháu biết rồi, đó là nước ngoài. Người ở đó không giống người bên này. Chỗ cháu ở khi ấy rất nhiều người da trắng, da đen, mắt xanh tóc vàng. Sau khi bay đến thủ đô, người ở đây khác hẳn bên đó. Mọi người đều da vàng tóc đen như cháu. Bà nội với em gái nói nơi này là nước Z, chúng ta là người nước Z…”
Không biết tại sao, Tống Hân Nghiên bỗng dưng rất muốn khóc.
Hốc mắt cô ửng đỏ, giọng nói cũng khản đặc: “Vậy Tiểu Triết còn nhớ nơi đó là nước nào? Thành phố nào không?”
Tưởng Minh Triết ngoan ngoãn lắc đầu: “Cháu không biết. Cháu rất ít ra ngoài, mỗi ngày đều có rất nhiều thầy cô đến nhà dạy cháu học, nhưng bọn họ đều nói tiếng phổ thông nước Z…”
Tưởng Minh Trúc ăn được miếng thịt cay cuối cùng như ý nguyện.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1204Thấy hai đứa ăn ngon lành thỏa mãn ra mặt, Tống Hân Nghiên cũng vui vẻ mỉm cười.Đồ ăn vị cay rất ít, chẳng mấy chốc đã thấy đáy, hai nhóc con vì miếng thịt cuối cùng mà tranh luận không thôi.Tống Hân Nghiên cũng không ngăn cản.Cô cười tủm tỉm nhìn hai đứa, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt Tưởng Minh Triết.Ba Tưởng Minh Triết là Tưởng Diệc Sâm.Nghĩ đến Tưởng Diệc Sâm, Tống Hân Nghiên không nhịn được mà nhớ tới lời Dạ Vũ Đình trước đó.Nếu giữa Tưởng Diệc Sâm và Tống Thanh Hoa có gì mờ ám thật, có lẽ nào Tưởng Minh Triết với Tống Thanh Hoa…Nghĩ đến khả năng này, Tống Hân Nghiên giật thót.Cô lại nhìn về phía Tưởng Minh Triết, ánh mắt mang theo vài phần nghiền ngẫm.Cậu bé này xinh xắn đáng yêu, tóc hơi dài một chút, gần như trông giống hệt Tưởng Minh Trúc.Nhìn kiểu gì cũng chẳng có điểm nào giống Tống Thanh Hoa cả…Đầu óc Tống Hân Nghiên bỗng chốc hỗn loạn, suy nghĩ cũng lộn xộn hết cả lên, bay tận chín tầng trời.Tống Thanh Hoa biết tung tích của con cô, lại có thông đồng với Tưởng Diệc Sâm. Vậy liệu có khả năng nào… Tưởng Minh Triết là con cô không?Suy nghĩ này dọa Tống Hân Nghiên sững sờ tại trận, trái tim đập lỡ một nhịp, sau đó lần nữa sống lại, hoàn toàn loạn nhịp.‘Thình thịch, thình thịch.’Cô đè nén tâm tình kích động, gắng sức để giọng nói mình bình tĩnh lại: “Tiểu Triết, cháu có nhớ mẹ cháu trông như thế nào không?”Nhóc con bị hỏi ngớ người.Cậu bé ngơ ngác nhìn Tống Hân Nghiên, mờ mịt lắc đầu: “Dì Hân Nghiên, cháu không có mẹ.”Đôi mắt to tròn sáng ngời của cậu bé lộ vẻ mất mát: “Cháu không có mẹ, càng chưa từng gặp mẹ. Trước khi gặp ba vẫn chỉ ở cùng dì bảo mẫu thôi…”Hơi thở của Tống Hân Nghiên run rẩy, cảm xúc đang dùng hết sức đè nén lại đã thấp thoáng sắp bùng nổ rồi: “Vậy cháu còn nhớ lúc ấy cháu và dì bảo mẫu sống ở đâu không?”Tưởng Minh Triết nghiêm túc nghĩ ngợi, lắc đầu: “Trước kia thì không biết. Nhưng giờ cháu biết rồi, đó là nước ngoài. Người ở đó không giống người bên này. Chỗ cháu ở khi ấy rất nhiều người da trắng, da đen, mắt xanh tóc vàng. Sau khi bay đến thủ đô, người ở đây khác hẳn bên đó. Mọi người đều da vàng tóc đen như cháu. Bà nội với em gái nói nơi này là nước Z, chúng ta là người nước Z…”Không biết tại sao, Tống Hân Nghiên bỗng dưng rất muốn khóc.Hốc mắt cô ửng đỏ, giọng nói cũng khản đặc: “Vậy Tiểu Triết còn nhớ nơi đó là nước nào? Thành phố nào không?”Tưởng Minh Triết ngoan ngoãn lắc đầu: “Cháu không biết. Cháu rất ít ra ngoài, mỗi ngày đều có rất nhiều thầy cô đến nhà dạy cháu học, nhưng bọn họ đều nói tiếng phổ thông nước Z…”Tưởng Minh Trúc ăn được miếng thịt cay cuối cùng như ý nguyện.