Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1228

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1228Lúc này, không khí căng thẳng quanh quẩn trong phòng họp mới hoàn toàn tiêu tán.Tưởng Tử Hàn không chớp mắt lấy một cái, ánh mắt sắc lạnh vẫn nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên.John thở dài, vội nhân cơ hội kéo người rời khỏi phòng họp.Hai tòa núi lớn đi rồi, mọi người trong phòng họp đều thở hắt ra một hơi thật dài.Đường Vũ Diệp trực tiếp dùng bả vai huých Tống Hân Nghiên, yên lặng dựng thẳng ngón tay cái like cho cô.Tống Hân Nghiên cười gượng, ánh mắt lần nữa hướng lên màn hình lớn, vẻ mặt trầm tĩnh.Đường Vũ Diệp cũng không biết nên an ủi thế nào, chỉ đành vỗ nhẹ lưng cô.Tống Hân Nghiên cười: “Em không sao.”Miệng nói không sao, nhưng ánh mắt hướng lên màn hình lớn lại chẳng có tiêu cự, bên tai chỉ nghe đủ loại bàn tán nho nhỏ từ bốn phương tám hướng.“Hôm trước đọc được báo lá cải nói trên đầu cậu ba nhà họ Dạ mọc sừng dài. Ban đầu tôi còn không tin, nhưng vừa rồi… đúng là không có lửa làm sao có khói.”“Cái gì mà nghe nói, hoàn toàn xác thực đó nhé. Là chính miệng mẹ của cậu ba Dạ thừa nhận là cái đó của cậu ba Dạ không được. Nhưng vị này của chúng ta… còn từng sảy thai…”“Trời ạ, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà…”Đường Vũ Diệp cau có.Tống Hân Nghiên lại chỉ nở nụ cười thản nhiên.Cô không hề để ý, bởi vì hết thảy đều là sự thật. Nhưng đồng thời cô cũng không có tâm trạng ở lại nơi này thêm nữa.Tống Hân Nghiên xoay người, rời khỏi phòng họp.Đường Vũ Diệp lo lắng ra mặt muốn theo cùng, nhưng lại biết bây giờ để Tống Hân Nghiên một mình lẳng lặng mới tốt, cuối cùng bèn cứng rắn thu bước chân định đuổi theo lại.Tống Hân Nghiên nặng nề trở về, lúc ngang qua văn phòng của John còn vô thức dừng bước.“Rầm!”Tiếng động vang dội truyền ra.Tống Hân Nghiên phản xạ quay đầu nhìn.Trong văn phòng chưa đóng cửa, hai mắt Tưởng Tử Hàn tức đỏ lên, một quyền nện xuống bàn làm việc.“Ôi ôi ôi, nhẹ cái tay thôi. Bàn này là gỗ lim đấy…”John ở bên cạnh đau lòng kêu r3n, đưa qua một chén trà:“Trà hoa cúc có đá, nào, bớt nóng.”Lời này chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu.Tưởng Tử Hàn trở tay vung lên, chén trà bị đánh bay ra ngoài.Anh chỉ ra ngoài cửa, giận trừng John: “Anh nhìn đi… với nhân phẩm đó của cô ta mà mấy người còn không biết xấu hổ tẩy trắng cho cô ta à!”John nhìn chén trà hoa cúc vỡ nát, đáp lại không chút khách khí : “Haizz, tôi không hiểu anh nhỏ mọn thế từ bao giờ nữa. Cứ phải so đo không để yên với một cô gái à? Đã thế đối phương còn là một cô gái được mọi người công nhận cả năng lực và đạo đức đều xuất sắc nữa chứ. Người ta lấy tiền nhà anh hay là ở trong nhà anh? Ai không biết còn tưởng cô ấy là cô vợ cắm sừng anh đấy. Nói nghe xem, đến mức ấy à?”

CHƯƠNG 1228

Lúc này, không khí căng thẳng quanh quẩn trong phòng họp mới hoàn toàn tiêu tán.

Tưởng Tử Hàn không chớp mắt lấy một cái, ánh mắt sắc lạnh vẫn nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên.

John thở dài, vội nhân cơ hội kéo người rời khỏi phòng họp.

Hai tòa núi lớn đi rồi, mọi người trong phòng họp đều thở hắt ra một hơi thật dài.

Đường Vũ Diệp trực tiếp dùng bả vai huých Tống Hân Nghiên, yên lặng dựng thẳng ngón tay cái like cho cô.

Tống Hân Nghiên cười gượng, ánh mắt lần nữa hướng lên màn hình lớn, vẻ mặt trầm tĩnh.

Đường Vũ Diệp cũng không biết nên an ủi thế nào, chỉ đành vỗ nhẹ lưng cô.

Tống Hân Nghiên cười: “Em không sao.”

Miệng nói không sao, nhưng ánh mắt hướng lên màn hình lớn lại chẳng có tiêu cự, bên tai chỉ nghe đủ loại bàn tán nho nhỏ từ bốn phương tám hướng.

“Hôm trước đọc được báo lá cải nói trên đầu cậu ba nhà họ Dạ mọc sừng dài. Ban đầu tôi còn không tin, nhưng vừa rồi… đúng là không có lửa làm sao có khói.”

“Cái gì mà nghe nói, hoàn toàn xác thực đó nhé. Là chính miệng mẹ của cậu ba Dạ thừa nhận là cái đó của cậu ba Dạ không được. Nhưng vị này của chúng ta… còn từng sảy thai…”

“Trời ạ, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà…”

Đường Vũ Diệp cau có.

Tống Hân Nghiên lại chỉ nở nụ cười thản nhiên.

Cô không hề để ý, bởi vì hết thảy đều là sự thật. Nhưng đồng thời cô cũng không có tâm trạng ở lại nơi này thêm nữa.

Tống Hân Nghiên xoay người, rời khỏi phòng họp.

Đường Vũ Diệp lo lắng ra mặt muốn theo cùng, nhưng lại biết bây giờ để Tống Hân Nghiên một mình lẳng lặng mới tốt, cuối cùng bèn cứng rắn thu bước chân định đuổi theo lại.

Tống Hân Nghiên nặng nề trở về, lúc ngang qua văn phòng của John còn vô thức dừng bước.

“Rầm!”

Tiếng động vang dội truyền ra.

Tống Hân Nghiên phản xạ quay đầu nhìn.

Trong văn phòng chưa đóng cửa, hai mắt Tưởng Tử Hàn tức đỏ lên, một quyền nện xuống bàn làm việc.

“Ôi ôi ôi, nhẹ cái tay thôi. Bàn này là gỗ lim đấy…”

John ở bên cạnh đau lòng kêu r3n, đưa qua một chén trà:

“Trà hoa cúc có đá, nào, bớt nóng.”

Lời này chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu.

Tưởng Tử Hàn trở tay vung lên, chén trà bị đánh bay ra ngoài.

Anh chỉ ra ngoài cửa, giận trừng John: “Anh nhìn đi… với nhân phẩm đó của cô ta mà mấy người còn không biết xấu hổ tẩy trắng cho cô ta à!”

John nhìn chén trà hoa cúc vỡ nát, đáp lại không chút khách khí : “Haizz, tôi không hiểu anh nhỏ mọn thế từ bao giờ nữa. Cứ phải so đo không để yên với một cô gái à? Đã thế đối phương còn là một cô gái được mọi người công nhận cả năng lực và đạo đức đều xuất sắc nữa chứ. Người ta lấy tiền nhà anh hay là ở trong nhà anh? Ai không biết còn tưởng cô ấy là cô vợ cắm sừng anh đấy. Nói nghe xem, đến mức ấy à?”

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1228Lúc này, không khí căng thẳng quanh quẩn trong phòng họp mới hoàn toàn tiêu tán.Tưởng Tử Hàn không chớp mắt lấy một cái, ánh mắt sắc lạnh vẫn nhìn chằm chằm Tống Hân Nghiên.John thở dài, vội nhân cơ hội kéo người rời khỏi phòng họp.Hai tòa núi lớn đi rồi, mọi người trong phòng họp đều thở hắt ra một hơi thật dài.Đường Vũ Diệp trực tiếp dùng bả vai huých Tống Hân Nghiên, yên lặng dựng thẳng ngón tay cái like cho cô.Tống Hân Nghiên cười gượng, ánh mắt lần nữa hướng lên màn hình lớn, vẻ mặt trầm tĩnh.Đường Vũ Diệp cũng không biết nên an ủi thế nào, chỉ đành vỗ nhẹ lưng cô.Tống Hân Nghiên cười: “Em không sao.”Miệng nói không sao, nhưng ánh mắt hướng lên màn hình lớn lại chẳng có tiêu cự, bên tai chỉ nghe đủ loại bàn tán nho nhỏ từ bốn phương tám hướng.“Hôm trước đọc được báo lá cải nói trên đầu cậu ba nhà họ Dạ mọc sừng dài. Ban đầu tôi còn không tin, nhưng vừa rồi… đúng là không có lửa làm sao có khói.”“Cái gì mà nghe nói, hoàn toàn xác thực đó nhé. Là chính miệng mẹ của cậu ba Dạ thừa nhận là cái đó của cậu ba Dạ không được. Nhưng vị này của chúng ta… còn từng sảy thai…”“Trời ạ, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà…”Đường Vũ Diệp cau có.Tống Hân Nghiên lại chỉ nở nụ cười thản nhiên.Cô không hề để ý, bởi vì hết thảy đều là sự thật. Nhưng đồng thời cô cũng không có tâm trạng ở lại nơi này thêm nữa.Tống Hân Nghiên xoay người, rời khỏi phòng họp.Đường Vũ Diệp lo lắng ra mặt muốn theo cùng, nhưng lại biết bây giờ để Tống Hân Nghiên một mình lẳng lặng mới tốt, cuối cùng bèn cứng rắn thu bước chân định đuổi theo lại.Tống Hân Nghiên nặng nề trở về, lúc ngang qua văn phòng của John còn vô thức dừng bước.“Rầm!”Tiếng động vang dội truyền ra.Tống Hân Nghiên phản xạ quay đầu nhìn.Trong văn phòng chưa đóng cửa, hai mắt Tưởng Tử Hàn tức đỏ lên, một quyền nện xuống bàn làm việc.“Ôi ôi ôi, nhẹ cái tay thôi. Bàn này là gỗ lim đấy…”John ở bên cạnh đau lòng kêu r3n, đưa qua một chén trà:“Trà hoa cúc có đá, nào, bớt nóng.”Lời này chẳng khác nào lửa cháy đổ thêm dầu.Tưởng Tử Hàn trở tay vung lên, chén trà bị đánh bay ra ngoài.Anh chỉ ra ngoài cửa, giận trừng John: “Anh nhìn đi… với nhân phẩm đó của cô ta mà mấy người còn không biết xấu hổ tẩy trắng cho cô ta à!”John nhìn chén trà hoa cúc vỡ nát, đáp lại không chút khách khí : “Haizz, tôi không hiểu anh nhỏ mọn thế từ bao giờ nữa. Cứ phải so đo không để yên với một cô gái à? Đã thế đối phương còn là một cô gái được mọi người công nhận cả năng lực và đạo đức đều xuất sắc nữa chứ. Người ta lấy tiền nhà anh hay là ở trong nhà anh? Ai không biết còn tưởng cô ấy là cô vợ cắm sừng anh đấy. Nói nghe xem, đến mức ấy à?”

Chương 1228