CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1234
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1234Tin nhắn cuối cùng vừa gửi trước đó mấy phút.Trái tim Tống Hân Nghiên vừa bình tĩnh lại vừa ấm áp.Cô cười khẽ, nhanh chóng nhắn đáp lại: “Ừ, mẹ sẽ đến.”Tống Hân Nghiên thay quần áo ra khỏi công ty, đi thẳng tới điểm hẹn.Hai bé con đặt tiệc khánh công ở nhà ăn xoay tròn nổi danh nhất toàn thành phố, ngay tại tháp truyền hình.Lúc Tống Hân Nghiên đến nơi, hai bé con đã có mặt.Vị trí đó là một không gian bí ẩn được cây xanh vây quanh, chỗ ngồi rất tốt, chỉ cần nhà ăn xoay tròn là có thể quan sát cảnh đêm toàn thành phố.Trên cái bàn nho nhỏ đặt một chiếc bánh kem tinh xảo đẹp đẽ, hai bé con vây quanh bánh ngọt bận rộn chụp ảnh, cắm nến, líu ríu tranh cãi, hỗ trợ lẫn nhau, nhìn trông rất đáng yêu.Tống Hân Nghiên nhìn một hồi, không kìm được mà bật cười ra tiếng: “Xin lỗi nha, lại để các bạn nhỏ chờ mẹ rồi.”Tưởng Minh Trúc hào phóng phất tay: “Bọn con hiểu mẹ bận mà. Tha thứ cho mẹ đấy.”Tưởng Minh Triết cũng gật gật đầu nhỏ, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Tống Hân Nghiên.Người đã tới đông đủ, đồ ăn xa hoa tinh xảo cũng nhanh chóng lên bàn.Tưởng Minh Triết cầm một ngọn nến nhỏ đưa cho Tống Hân Nghiên: “Tiệc khánh công của dì, dì thắp nến đi.”Tống Hân Nghiên nhìn bàn ăn được chuẩn bị tỉ mỉ, vừa ấm áp lại vừa thấy chua xót: “Hai đứa…”“Yên tâm đi, không phải bọn con xin người nhà tiền tổ chức khánh công cho mẹ đâu.”Tưởng Minh Triết đoán được Tống Hân Nghiên muốn nói gì, ngại ngùng cười giải thích: “Mấy hôm trước con tham gia thi thiết kế robot giải thiếu nhi, đạt được một ít tiền thưởng, vẫn luôn không biết nên tiêu cái gì. Vừa lúc gặp tiệc khánh công của dì nên dùng tiền thưởng tới tổ chức cho dì luôn. Bọn con đều cảm thấy rất có ý nghĩa.”Tưởng Minh Trúc lườm hai người một cái, không kiên nhẫn cướp nến nhét vào tay Tống Hân Nghiên: “Ăn một bữa cơm, châm cái cây nến thôi, hai người còn vô nghĩa nhiều như vậy có mệt không? Nhanh lên nào, con đang chờ ăn đây này.”Ngoài mặt cô nhóc cứ như hung dữ kiêu ngạo vô cùng, nhưng đôi mắt to tròn trong veo lại đang tràn đầy mong đợi, vẻ mặt như muốn nói ‘mau khen con đi’.Tống Hân Nghiên cảm động đỏ mắt, buồn cười nói: “Ôi trời, mẹ xin lỗi nha, để tiểu tiên nữ nhà mình chờ lâu rồi.”Bánh ngọt làm từ bơ và chocolate, tạo hình bàn trang điểm, bên trên bày đầy đồ trang điểm như son môi, phấn má, và cả đồ dưỡng da.Làm giống như đúc, rất hợp với ý nghĩa tồn tại của nó hôm nay.Tống Hân Nghiên châm nến, chắp tay thành hình chữ thập rồi cầu nguyện: “Hôm nay mẹ đã rất vui rồi, nhưng gặp hai đứa, cùng hai đứa ngồi đây lại càng vui hơn. Hôm nay chính là ngày vui nhất của mẹ trong năm nay! Cảm ơn hai bé cưng đã xuất hiện, cảm ơn hai con đến bên mẹ.”Cô cười ấm áp với hai con, một hơi thổi tắt ngọn nến: “Được rồi, ăn thôi.”Vừa mới nói xong, trên mặt chợt lạnh.Mùi thơm của bơ và chocolate đập thẳng vào mặt.
CHƯƠNG 1234
Tin nhắn cuối cùng vừa gửi trước đó mấy phút.
Trái tim Tống Hân Nghiên vừa bình tĩnh lại vừa ấm áp.
Cô cười khẽ, nhanh chóng nhắn đáp lại: “Ừ, mẹ sẽ đến.”
Tống Hân Nghiên thay quần áo ra khỏi công ty, đi thẳng tới điểm hẹn.
Hai bé con đặt tiệc khánh công ở nhà ăn xoay tròn nổi danh nhất toàn thành phố, ngay tại tháp truyền hình.
Lúc Tống Hân Nghiên đến nơi, hai bé con đã có mặt.
Vị trí đó là một không gian bí ẩn được cây xanh vây quanh, chỗ ngồi rất tốt, chỉ cần nhà ăn xoay tròn là có thể quan sát cảnh đêm toàn thành phố.
Trên cái bàn nho nhỏ đặt một chiếc bánh kem tinh xảo đẹp đẽ, hai bé con vây quanh bánh ngọt bận rộn chụp ảnh, cắm nến, líu ríu tranh cãi, hỗ trợ lẫn nhau, nhìn trông rất đáng yêu.
Tống Hân Nghiên nhìn một hồi, không kìm được mà bật cười ra tiếng: “Xin lỗi nha, lại để các bạn nhỏ chờ mẹ rồi.”
Tưởng Minh Trúc hào phóng phất tay: “Bọn con hiểu mẹ bận mà. Tha thứ cho mẹ đấy.”
Tưởng Minh Triết cũng gật gật đầu nhỏ, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Tống Hân Nghiên.
Người đã tới đông đủ, đồ ăn xa hoa tinh xảo cũng nhanh chóng lên bàn.
Tưởng Minh Triết cầm một ngọn nến nhỏ đưa cho Tống Hân Nghiên: “Tiệc khánh công của dì, dì thắp nến đi.”
Tống Hân Nghiên nhìn bàn ăn được chuẩn bị tỉ mỉ, vừa ấm áp lại vừa thấy chua xót: “Hai đứa…”
“Yên tâm đi, không phải bọn con xin người nhà tiền tổ chức khánh công cho mẹ đâu.”
Tưởng Minh Triết đoán được Tống Hân Nghiên muốn nói gì, ngại ngùng cười giải thích: “Mấy hôm trước con tham gia thi thiết kế robot giải thiếu nhi, đạt được một ít tiền thưởng, vẫn luôn không biết nên tiêu cái gì. Vừa lúc gặp tiệc khánh công của dì nên dùng tiền thưởng tới tổ chức cho dì luôn. Bọn con đều cảm thấy rất có ý nghĩa.”
Tưởng Minh Trúc lườm hai người một cái, không kiên nhẫn cướp nến nhét vào tay Tống Hân Nghiên: “Ăn một bữa cơm, châm cái cây nến thôi, hai người còn vô nghĩa nhiều như vậy có mệt không? Nhanh lên nào, con đang chờ ăn đây này.”
Ngoài mặt cô nhóc cứ như hung dữ kiêu ngạo vô cùng, nhưng đôi mắt to tròn trong veo lại đang tràn đầy mong đợi, vẻ mặt như muốn nói ‘mau khen con đi’.
Tống Hân Nghiên cảm động đỏ mắt, buồn cười nói: “Ôi trời, mẹ xin lỗi nha, để tiểu tiên nữ nhà mình chờ lâu rồi.”
Bánh ngọt làm từ bơ và chocolate, tạo hình bàn trang điểm, bên trên bày đầy đồ trang điểm như son môi, phấn má, và cả đồ dưỡng da.
Làm giống như đúc, rất hợp với ý nghĩa tồn tại của nó hôm nay.
Tống Hân Nghiên châm nến, chắp tay thành hình chữ thập rồi cầu nguyện: “Hôm nay mẹ đã rất vui rồi, nhưng gặp hai đứa, cùng hai đứa ngồi đây lại càng vui hơn. Hôm nay chính là ngày vui nhất của mẹ trong năm nay! Cảm ơn hai bé cưng đã xuất hiện, cảm ơn hai con đến bên mẹ.”
Cô cười ấm áp với hai con, một hơi thổi tắt ngọn nến: “Được rồi, ăn thôi.”
Vừa mới nói xong, trên mặt chợt lạnh.
Mùi thơm của bơ và chocolate đập thẳng vào mặt.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1234Tin nhắn cuối cùng vừa gửi trước đó mấy phút.Trái tim Tống Hân Nghiên vừa bình tĩnh lại vừa ấm áp.Cô cười khẽ, nhanh chóng nhắn đáp lại: “Ừ, mẹ sẽ đến.”Tống Hân Nghiên thay quần áo ra khỏi công ty, đi thẳng tới điểm hẹn.Hai bé con đặt tiệc khánh công ở nhà ăn xoay tròn nổi danh nhất toàn thành phố, ngay tại tháp truyền hình.Lúc Tống Hân Nghiên đến nơi, hai bé con đã có mặt.Vị trí đó là một không gian bí ẩn được cây xanh vây quanh, chỗ ngồi rất tốt, chỉ cần nhà ăn xoay tròn là có thể quan sát cảnh đêm toàn thành phố.Trên cái bàn nho nhỏ đặt một chiếc bánh kem tinh xảo đẹp đẽ, hai bé con vây quanh bánh ngọt bận rộn chụp ảnh, cắm nến, líu ríu tranh cãi, hỗ trợ lẫn nhau, nhìn trông rất đáng yêu.Tống Hân Nghiên nhìn một hồi, không kìm được mà bật cười ra tiếng: “Xin lỗi nha, lại để các bạn nhỏ chờ mẹ rồi.”Tưởng Minh Trúc hào phóng phất tay: “Bọn con hiểu mẹ bận mà. Tha thứ cho mẹ đấy.”Tưởng Minh Triết cũng gật gật đầu nhỏ, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Tống Hân Nghiên.Người đã tới đông đủ, đồ ăn xa hoa tinh xảo cũng nhanh chóng lên bàn.Tưởng Minh Triết cầm một ngọn nến nhỏ đưa cho Tống Hân Nghiên: “Tiệc khánh công của dì, dì thắp nến đi.”Tống Hân Nghiên nhìn bàn ăn được chuẩn bị tỉ mỉ, vừa ấm áp lại vừa thấy chua xót: “Hai đứa…”“Yên tâm đi, không phải bọn con xin người nhà tiền tổ chức khánh công cho mẹ đâu.”Tưởng Minh Triết đoán được Tống Hân Nghiên muốn nói gì, ngại ngùng cười giải thích: “Mấy hôm trước con tham gia thi thiết kế robot giải thiếu nhi, đạt được một ít tiền thưởng, vẫn luôn không biết nên tiêu cái gì. Vừa lúc gặp tiệc khánh công của dì nên dùng tiền thưởng tới tổ chức cho dì luôn. Bọn con đều cảm thấy rất có ý nghĩa.”Tưởng Minh Trúc lườm hai người một cái, không kiên nhẫn cướp nến nhét vào tay Tống Hân Nghiên: “Ăn một bữa cơm, châm cái cây nến thôi, hai người còn vô nghĩa nhiều như vậy có mệt không? Nhanh lên nào, con đang chờ ăn đây này.”Ngoài mặt cô nhóc cứ như hung dữ kiêu ngạo vô cùng, nhưng đôi mắt to tròn trong veo lại đang tràn đầy mong đợi, vẻ mặt như muốn nói ‘mau khen con đi’.Tống Hân Nghiên cảm động đỏ mắt, buồn cười nói: “Ôi trời, mẹ xin lỗi nha, để tiểu tiên nữ nhà mình chờ lâu rồi.”Bánh ngọt làm từ bơ và chocolate, tạo hình bàn trang điểm, bên trên bày đầy đồ trang điểm như son môi, phấn má, và cả đồ dưỡng da.Làm giống như đúc, rất hợp với ý nghĩa tồn tại của nó hôm nay.Tống Hân Nghiên châm nến, chắp tay thành hình chữ thập rồi cầu nguyện: “Hôm nay mẹ đã rất vui rồi, nhưng gặp hai đứa, cùng hai đứa ngồi đây lại càng vui hơn. Hôm nay chính là ngày vui nhất của mẹ trong năm nay! Cảm ơn hai bé cưng đã xuất hiện, cảm ơn hai con đến bên mẹ.”Cô cười ấm áp với hai con, một hơi thổi tắt ngọn nến: “Được rồi, ăn thôi.”Vừa mới nói xong, trên mặt chợt lạnh.Mùi thơm của bơ và chocolate đập thẳng vào mặt.