Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1256

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1256“Sao khen anh tốt thế hả?”Tống Dương Minh buồn cười nhìn cô: “Nói thật đi, có phải em muốn đi giới thiệu anh Dương Minh của em với người khác không?”Khương Thu Mộc sững sờ.Giới thiệu thì đúng thật là muốn giới thiệu thật, chỉ là tự giới thiệu rồi tự mình hưởng thôi.Con mắt cô ấy xoay chuyển, đã nói đến nước này rồi, chi bằng thử thăm dò xem.Khương Thu Mộc cắn môi, cố ra vẻ tự nhiên mà hỏi: “Vâng, đúng vậy, anh Dương Minh thích kiểu con gái như thế nào? Em xem thử xem bên cạnh em có ai không.”Tống Dương Minh chợt trở bên buồn bã, trong đầu không khỏi xuất hiện khuôn mặt xinh đẹp của Tống Hân Nghiên.Anh ấy lơ đễnh cong môi: “Chưa từng nghĩ tới. Bây giờ không có ý nghĩ đó, mấy năm gần đây cũng không có ý định yêu đương, chưa định kết hôn vội, cho nên những chuyện này tạm thời không nằm trong phạm vi xem xét của anh.”Trái tim đang hưng phấn của Khương Thu Mộc đột nhiên rơi xuống.Cô ấy gặng hỏi tiếp: “Vậy nhỡ đâu gặp được người anh thích thì sao? Hoặc là, tình huống lâu ngày sinh tình, vừa gặp đã yêu đột nhiên xảy ra thì sao?”Tống Dương Minh cười lắc đầu: “Có lẽ sẽ không có chuyện như vậy đâu, vừa gặp đã yêu lại càng không thể có.”Anh ấy là người chậm nhiệt, không giỏi quản lý những quan hệ này, thêm vào đó phương diện tình cảm cũng rất ngây ngốc trì trệ, cho dù thực sự gặp được người khiến anh ấy rung động, trong thời gian ngắn ngủi cũng không thể phát triển thành quan hệ thân mật gì được.“Nếu như nhất định phải có, vậy thì cũng chỉ là lâu ngày sinh tình thôi. Phản ứng con người anh chậm chạp, tình cảm lại càng bị động ngờ nghệch, cho nên những tình huống mà em nói về cơ bản sẽ không xảy ra đâu.”Khương Thu Mộc nghe mà trái tim lúc lên lúc xuống, vui buồn lẫn lộn, cứ như ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy.Cô ấy lại hỏi: “Vậy nếu như có cô gái tỏ tình với anh thì sao? Anh Dương Minh, anh sẽ đồng ý chứ?”“Không đâu.”Tống Dương Minh đáp không chút do dự: “Không có tình cảm mà lại đồng ý với lời tỏ tình của người ta thì chính là hành vi không có trách nhiệm.”Trong lòng Khương Thu Mộc vừa vui mừng vừa chua xót.Vốn dĩ được Tống Hân Nghiên cổ vũ, cô ấy đã định tỏ tình rồi, bản thân cũng đã lấy đủ dũng khí rồi.Nhưng nghe thấy Tống Dương Minh nói những lời này, dũng khí tích góp được cứ như quả bóng bị người khác chọc vỡ, xịt hơi hết sạch.Khương Thu Mộc vừa mất mát vừa chua xót, buồn bã cụp mắt xuống: “Anh Dương Minh không tốt ở điểm này đấy, ngay thẳng quá, tình cảm đều coi trọng việc anh tình tôi nguyện, hợp thì ở bên nhau không hợp thì chia tay. Vui vẻ nhất thời là được, cần gì phải suy nghĩ nhiều như vậy. Có điều…”Cô ấy ngẩng đầu lên, vừa nghiêm túc vừa bướng bỉnh: “Anh Dương Minh, cũng chính vì sự ngay thẳng này nên anh mới khiến người khác khâm phục.”Cũng càng khiến cô ấy thích. 

CHƯƠNG 1256

“Sao khen anh tốt thế hả?”

Tống Dương Minh buồn cười nhìn cô: “Nói thật đi, có phải em muốn đi giới thiệu anh Dương Minh của em với người khác không?”

Khương Thu Mộc sững sờ.

Giới thiệu thì đúng thật là muốn giới thiệu thật, chỉ là tự giới thiệu rồi tự mình hưởng thôi.

Con mắt cô ấy xoay chuyển, đã nói đến nước này rồi, chi bằng thử thăm dò xem.

Khương Thu Mộc cắn môi, cố ra vẻ tự nhiên mà hỏi: “Vâng, đúng vậy, anh Dương Minh thích kiểu con gái như thế nào? Em xem thử xem bên cạnh em có ai không.”

Tống Dương Minh chợt trở bên buồn bã, trong đầu không khỏi xuất hiện khuôn mặt xinh đẹp của Tống Hân Nghiên.

Anh ấy lơ đễnh cong môi: “Chưa từng nghĩ tới. Bây giờ không có ý nghĩ đó, mấy năm gần đây cũng không có ý định yêu đương, chưa định kết hôn vội, cho nên những chuyện này tạm thời không nằm trong phạm vi xem xét của anh.”

Trái tim đang hưng phấn của Khương Thu Mộc đột nhiên rơi xuống.

Cô ấy gặng hỏi tiếp: “Vậy nhỡ đâu gặp được người anh thích thì sao? Hoặc là, tình huống lâu ngày sinh tình, vừa gặp đã yêu đột nhiên xảy ra thì sao?”

Tống Dương Minh cười lắc đầu: “Có lẽ sẽ không có chuyện như vậy đâu, vừa gặp đã yêu lại càng không thể có.”

Anh ấy là người chậm nhiệt, không giỏi quản lý những quan hệ này, thêm vào đó phương diện tình cảm cũng rất ngây ngốc trì trệ, cho dù thực sự gặp được người khiến anh ấy rung động, trong thời gian ngắn ngủi cũng không thể phát triển thành quan hệ thân mật gì được.

“Nếu như nhất định phải có, vậy thì cũng chỉ là lâu ngày sinh tình thôi. Phản ứng con người anh chậm chạp, tình cảm lại càng bị động ngờ nghệch, cho nên những tình huống mà em nói về cơ bản sẽ không xảy ra đâu.”

Khương Thu Mộc nghe mà trái tim lúc lên lúc xuống, vui buồn lẫn lộn, cứ như ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy.

Cô ấy lại hỏi: “Vậy nếu như có cô gái tỏ tình với anh thì sao? Anh Dương Minh, anh sẽ đồng ý chứ?”

“Không đâu.”

Tống Dương Minh đáp không chút do dự: “Không có tình cảm mà lại đồng ý với lời tỏ tình của người ta thì chính là hành vi không có trách nhiệm.”

Trong lòng Khương Thu Mộc vừa vui mừng vừa chua xót.

Vốn dĩ được Tống Hân Nghiên cổ vũ, cô ấy đã định tỏ tình rồi, bản thân cũng đã lấy đủ dũng khí rồi.

Nhưng nghe thấy Tống Dương Minh nói những lời này, dũng khí tích góp được cứ như quả bóng bị người khác chọc vỡ, xịt hơi hết sạch.

Khương Thu Mộc vừa mất mát vừa chua xót, buồn bã cụp mắt xuống: “Anh Dương Minh không tốt ở điểm này đấy, ngay thẳng quá, tình cảm đều coi trọng việc anh tình tôi nguyện, hợp thì ở bên nhau không hợp thì chia tay. Vui vẻ nhất thời là được, cần gì phải suy nghĩ nhiều như vậy. Có điều…”

Cô ấy ngẩng đầu lên, vừa nghiêm túc vừa bướng bỉnh: “Anh Dương Minh, cũng chính vì sự ngay thẳng này nên anh mới khiến người khác khâm phục.”

Cũng càng khiến cô ấy thích.

 

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1256“Sao khen anh tốt thế hả?”Tống Dương Minh buồn cười nhìn cô: “Nói thật đi, có phải em muốn đi giới thiệu anh Dương Minh của em với người khác không?”Khương Thu Mộc sững sờ.Giới thiệu thì đúng thật là muốn giới thiệu thật, chỉ là tự giới thiệu rồi tự mình hưởng thôi.Con mắt cô ấy xoay chuyển, đã nói đến nước này rồi, chi bằng thử thăm dò xem.Khương Thu Mộc cắn môi, cố ra vẻ tự nhiên mà hỏi: “Vâng, đúng vậy, anh Dương Minh thích kiểu con gái như thế nào? Em xem thử xem bên cạnh em có ai không.”Tống Dương Minh chợt trở bên buồn bã, trong đầu không khỏi xuất hiện khuôn mặt xinh đẹp của Tống Hân Nghiên.Anh ấy lơ đễnh cong môi: “Chưa từng nghĩ tới. Bây giờ không có ý nghĩ đó, mấy năm gần đây cũng không có ý định yêu đương, chưa định kết hôn vội, cho nên những chuyện này tạm thời không nằm trong phạm vi xem xét của anh.”Trái tim đang hưng phấn của Khương Thu Mộc đột nhiên rơi xuống.Cô ấy gặng hỏi tiếp: “Vậy nhỡ đâu gặp được người anh thích thì sao? Hoặc là, tình huống lâu ngày sinh tình, vừa gặp đã yêu đột nhiên xảy ra thì sao?”Tống Dương Minh cười lắc đầu: “Có lẽ sẽ không có chuyện như vậy đâu, vừa gặp đã yêu lại càng không thể có.”Anh ấy là người chậm nhiệt, không giỏi quản lý những quan hệ này, thêm vào đó phương diện tình cảm cũng rất ngây ngốc trì trệ, cho dù thực sự gặp được người khiến anh ấy rung động, trong thời gian ngắn ngủi cũng không thể phát triển thành quan hệ thân mật gì được.“Nếu như nhất định phải có, vậy thì cũng chỉ là lâu ngày sinh tình thôi. Phản ứng con người anh chậm chạp, tình cảm lại càng bị động ngờ nghệch, cho nên những tình huống mà em nói về cơ bản sẽ không xảy ra đâu.”Khương Thu Mộc nghe mà trái tim lúc lên lúc xuống, vui buồn lẫn lộn, cứ như ngồi trên tàu lượn siêu tốc vậy.Cô ấy lại hỏi: “Vậy nếu như có cô gái tỏ tình với anh thì sao? Anh Dương Minh, anh sẽ đồng ý chứ?”“Không đâu.”Tống Dương Minh đáp không chút do dự: “Không có tình cảm mà lại đồng ý với lời tỏ tình của người ta thì chính là hành vi không có trách nhiệm.”Trong lòng Khương Thu Mộc vừa vui mừng vừa chua xót.Vốn dĩ được Tống Hân Nghiên cổ vũ, cô ấy đã định tỏ tình rồi, bản thân cũng đã lấy đủ dũng khí rồi.Nhưng nghe thấy Tống Dương Minh nói những lời này, dũng khí tích góp được cứ như quả bóng bị người khác chọc vỡ, xịt hơi hết sạch.Khương Thu Mộc vừa mất mát vừa chua xót, buồn bã cụp mắt xuống: “Anh Dương Minh không tốt ở điểm này đấy, ngay thẳng quá, tình cảm đều coi trọng việc anh tình tôi nguyện, hợp thì ở bên nhau không hợp thì chia tay. Vui vẻ nhất thời là được, cần gì phải suy nghĩ nhiều như vậy. Có điều…”Cô ấy ngẩng đầu lên, vừa nghiêm túc vừa bướng bỉnh: “Anh Dương Minh, cũng chính vì sự ngay thẳng này nên anh mới khiến người khác khâm phục.”Cũng càng khiến cô ấy thích. 

Chương 1256