Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1267

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1267Tưởng Tử Hàn bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng hỏi: “Ai nói cho con đấy?”Gương mặt bé nhỏ của cô nhóc càng tái nhợt hơn, lặng thinh không nói tiếng nào.Tưởng Tử Hàn biết mình đã làm cô bé sợ, bèn dịu mặt xuống: “Tưởng Minh Trúc, ba là ba con, còn là bác sĩ, bệnh viện của nhà họ Tưởng có nguồn lực tốt nhất và trang thiết bị tiên tiến nhất cả nước, nằm trong top đầu thế giới, nếu đến mức như vậy mà cũng không cứu được con gái của mình thì ba không còn mặt mũi nào làm bác sĩ nữa. Nói ba nghe, ai đã nói linh tinh với con vậy?”“Con tự nghe thấy.”Mắt cô nhóc đỏ bừng lên, trông rất ấm ức nhưng vẫn kiên cường vô cùng: “Lúc ngủ mọi người nói gì con cũng nghe thấy hết. Con không chỉ nghe bác sĩ nói bệnh của con khó chữa mà còn biết lại là Tống Hân Nghiên ngốc nghếch kia rút máu cứu con.”Mắt ngấn lệ nhưng lại không chịu rơi xuống.Lòng Tưởng Tử Hàn bỗng nhói đau.Chẳng biết cảm giác đau ấy từ đâu ra, anh chỉ biết khoảnh khắc ấy khiến nhịp thở anh run rẩy.“Lại?”Anh cau mày, ngờ vực nhìn gương mặt ngây thơ của con gái.Tưởng Minh Trúc bị vẻ phẫn nộ của ông ba già nhà mình dọa cho mất hết bao nỗi xúc động, không còn tủi thân nữa, nước mắt cũng rớt xuống.Hai hàng lông mày thanh mảnh, đáng yêu nhăn lại, cô nhóc mở to đôi mắt tròn trịa, trong veo của mình ra: “Lão Tưởng, ba già thật rồi đấy à, sao lại đãng trí thế này?”Tưởng Tử Hàn bình tĩnh nhìn cô con gái chằm chằm.Tưởng Minh Trúc vừa tức tối vừa bất đắc dĩ: “Năm ngoái ở Hải Thành con ăn trúng gì đó nên bị viêm dạ dày, dạ dày chảy máu, nôn ra máu nhiều lắm nên cần truyền máu, Tống Hân Nghiên đã truyền máu cho con. Vì con và cô ấy đều có máu hiếm nên lúc đó ba và mọi người còn nghi ngờ con là con gái của cô ấy, còn làm cả xét nghiệm DNA nữa, ba quên rồi sao?”Tuy kết quả cuối cùng làm cô nhóc rất tiếc nuối, hơn nữa cũng không một người lớn nào nói cho cô bé biết về chuyện làm xét nghiệm cả.Nhưng đừng tưởng cô bé còn nhỏ nên không biết gì!Tưởng Tử Hàn nhíu mày lắng nghe.Dường như có một sự kiện gì đó chợt lóe lên trong đầu anh, nhưng đến lúc anh muốn tìm tòi kỹ hơn thì lại chẳng nhớ được gì.Trí nhớ anh rỗng tuếch, chẳng có gì ngoài cảm giác đau buốt như bị kim châm.Anh hỏi, vẻ mặt rối rắm như tơ vò: “Con không lừa ba chứ?”Tưởng Minh Trúc nguýt mắt lườm ông ba già: “Con lừa ba thì được gì?”Tưởng Tử Hàn trầm ngâm.Tất cả những người bên cạnh anh đều có thể bị Tống Hân Nghiên tẩy não lừa lọc, nhưng con gái anh thì chắc chắn không.Con bé này nhìn nhỏ vậy thôi chứ thông minh lanh lợi từ bé, lúc còn bập bẹ nói đã biết bắt kẻ lừa đảo phải ói lại tiền ra rồi.Rõ là một thần đồng hiếm có.

CHƯƠNG 1267

Tưởng Tử Hàn bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng hỏi: “Ai nói cho con đấy?”

Gương mặt bé nhỏ của cô nhóc càng tái nhợt hơn, lặng thinh không nói tiếng nào.

Tưởng Tử Hàn biết mình đã làm cô bé sợ, bèn dịu mặt xuống: “Tưởng Minh Trúc, ba là ba con, còn là bác sĩ, bệnh viện của nhà họ Tưởng có nguồn lực tốt nhất và trang thiết bị tiên tiến nhất cả nước, nằm trong top đầu thế giới, nếu đến mức như vậy mà cũng không cứu được con gái của mình thì ba không còn mặt mũi nào làm bác sĩ nữa. Nói ba nghe, ai đã nói linh tinh với con vậy?”

“Con tự nghe thấy.”

Mắt cô nhóc đỏ bừng lên, trông rất ấm ức nhưng vẫn kiên cường vô cùng: “Lúc ngủ mọi người nói gì con cũng nghe thấy hết. Con không chỉ nghe bác sĩ nói bệnh của con khó chữa mà còn biết lại là Tống Hân Nghiên ngốc nghếch kia rút máu cứu con.”

Mắt ngấn lệ nhưng lại không chịu rơi xuống.

Lòng Tưởng Tử Hàn bỗng nhói đau.

Chẳng biết cảm giác đau ấy từ đâu ra, anh chỉ biết khoảnh khắc ấy khiến nhịp thở anh run rẩy.

“Lại?”

Anh cau mày, ngờ vực nhìn gương mặt ngây thơ của con gái.

Tưởng Minh Trúc bị vẻ phẫn nộ của ông ba già nhà mình dọa cho mất hết bao nỗi xúc động, không còn tủi thân nữa, nước mắt cũng rớt xuống.

Hai hàng lông mày thanh mảnh, đáng yêu nhăn lại, cô nhóc mở to đôi mắt tròn trịa, trong veo của mình ra: “Lão Tưởng, ba già thật rồi đấy à, sao lại đãng trí thế này?”

Tưởng Tử Hàn bình tĩnh nhìn cô con gái chằm chằm.

Tưởng Minh Trúc vừa tức tối vừa bất đắc dĩ: “Năm ngoái ở Hải Thành con ăn trúng gì đó nên bị viêm dạ dày, dạ dày chảy máu, nôn ra máu nhiều lắm nên cần truyền máu, Tống Hân Nghiên đã truyền máu cho con. Vì con và cô ấy đều có máu hiếm nên lúc đó ba và mọi người còn nghi ngờ con là con gái của cô ấy, còn làm cả xét nghiệm DNA nữa, ba quên rồi sao?”

Tuy kết quả cuối cùng làm cô nhóc rất tiếc nuối, hơn nữa cũng không một người lớn nào nói cho cô bé biết về chuyện làm xét nghiệm cả.

Nhưng đừng tưởng cô bé còn nhỏ nên không biết gì!

Tưởng Tử Hàn nhíu mày lắng nghe.

Dường như có một sự kiện gì đó chợt lóe lên trong đầu anh, nhưng đến lúc anh muốn tìm tòi kỹ hơn thì lại chẳng nhớ được gì.

Trí nhớ anh rỗng tuếch, chẳng có gì ngoài cảm giác đau buốt như bị kim châm.

Anh hỏi, vẻ mặt rối rắm như tơ vò: “Con không lừa ba chứ?”

Tưởng Minh Trúc nguýt mắt lườm ông ba già: “Con lừa ba thì được gì?”

Tưởng Tử Hàn trầm ngâm.

Tất cả những người bên cạnh anh đều có thể bị Tống Hân Nghiên tẩy não lừa lọc, nhưng con gái anh thì chắc chắn không.

Con bé này nhìn nhỏ vậy thôi chứ thông minh lanh lợi từ bé, lúc còn bập bẹ nói đã biết bắt kẻ lừa đảo phải ói lại tiền ra rồi.

Rõ là một thần đồng hiếm có.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1267Tưởng Tử Hàn bỗng sa sầm nét mặt, lạnh lùng hỏi: “Ai nói cho con đấy?”Gương mặt bé nhỏ của cô nhóc càng tái nhợt hơn, lặng thinh không nói tiếng nào.Tưởng Tử Hàn biết mình đã làm cô bé sợ, bèn dịu mặt xuống: “Tưởng Minh Trúc, ba là ba con, còn là bác sĩ, bệnh viện của nhà họ Tưởng có nguồn lực tốt nhất và trang thiết bị tiên tiến nhất cả nước, nằm trong top đầu thế giới, nếu đến mức như vậy mà cũng không cứu được con gái của mình thì ba không còn mặt mũi nào làm bác sĩ nữa. Nói ba nghe, ai đã nói linh tinh với con vậy?”“Con tự nghe thấy.”Mắt cô nhóc đỏ bừng lên, trông rất ấm ức nhưng vẫn kiên cường vô cùng: “Lúc ngủ mọi người nói gì con cũng nghe thấy hết. Con không chỉ nghe bác sĩ nói bệnh của con khó chữa mà còn biết lại là Tống Hân Nghiên ngốc nghếch kia rút máu cứu con.”Mắt ngấn lệ nhưng lại không chịu rơi xuống.Lòng Tưởng Tử Hàn bỗng nhói đau.Chẳng biết cảm giác đau ấy từ đâu ra, anh chỉ biết khoảnh khắc ấy khiến nhịp thở anh run rẩy.“Lại?”Anh cau mày, ngờ vực nhìn gương mặt ngây thơ của con gái.Tưởng Minh Trúc bị vẻ phẫn nộ của ông ba già nhà mình dọa cho mất hết bao nỗi xúc động, không còn tủi thân nữa, nước mắt cũng rớt xuống.Hai hàng lông mày thanh mảnh, đáng yêu nhăn lại, cô nhóc mở to đôi mắt tròn trịa, trong veo của mình ra: “Lão Tưởng, ba già thật rồi đấy à, sao lại đãng trí thế này?”Tưởng Tử Hàn bình tĩnh nhìn cô con gái chằm chằm.Tưởng Minh Trúc vừa tức tối vừa bất đắc dĩ: “Năm ngoái ở Hải Thành con ăn trúng gì đó nên bị viêm dạ dày, dạ dày chảy máu, nôn ra máu nhiều lắm nên cần truyền máu, Tống Hân Nghiên đã truyền máu cho con. Vì con và cô ấy đều có máu hiếm nên lúc đó ba và mọi người còn nghi ngờ con là con gái của cô ấy, còn làm cả xét nghiệm DNA nữa, ba quên rồi sao?”Tuy kết quả cuối cùng làm cô nhóc rất tiếc nuối, hơn nữa cũng không một người lớn nào nói cho cô bé biết về chuyện làm xét nghiệm cả.Nhưng đừng tưởng cô bé còn nhỏ nên không biết gì!Tưởng Tử Hàn nhíu mày lắng nghe.Dường như có một sự kiện gì đó chợt lóe lên trong đầu anh, nhưng đến lúc anh muốn tìm tòi kỹ hơn thì lại chẳng nhớ được gì.Trí nhớ anh rỗng tuếch, chẳng có gì ngoài cảm giác đau buốt như bị kim châm.Anh hỏi, vẻ mặt rối rắm như tơ vò: “Con không lừa ba chứ?”Tưởng Minh Trúc nguýt mắt lườm ông ba già: “Con lừa ba thì được gì?”Tưởng Tử Hàn trầm ngâm.Tất cả những người bên cạnh anh đều có thể bị Tống Hân Nghiên tẩy não lừa lọc, nhưng con gái anh thì chắc chắn không.Con bé này nhìn nhỏ vậy thôi chứ thông minh lanh lợi từ bé, lúc còn bập bẹ nói đã biết bắt kẻ lừa đảo phải ói lại tiền ra rồi.Rõ là một thần đồng hiếm có.

Chương 1267