CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1283
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1283Đang khó xử thì đột nhiên phía trước xuất hiện một bức tường thịt.Một lớn một nhỏ đang tay trong tay chợt dừng bước, cùng nhìn về phía sát thần chặn đường ở đằng trước.Tống Hân Nghiên chạm mắt với Tưởng Tử Hàn, khóe môi vui vẻ dần dần trở nên cứng đờ.Vẻ mặt người đàn ông lạnh nhạt, trong trẻo nhưng lạnh lùng, cao ngạo bề thế, tràn đầy sự giễu cợt và xem thường.Sự vui vẻ trên gương mặt Tưởng Minh Trúc lập tức tan vỡ.Ông ba nhà mình đúng là không đành lòng nhìn thẳng luôn!Gương mặt lạnh băng như thế, tuy trông cũng tạm coi là vừa mắt, nhưng kiểu đó mà có thể lấy được vợ à?Gương mặt nhỏ nhắn của Tưởng Minh Trúc đanh lại: “Tưởng Tử Hàn, ba tránh ra. Đây là khách của con, ba không thể can thiệp việc con kết bạn được.”Sau đó cô bé kéo Tống Hân Nghiên lách qua đi vào phòng bệnh.Tống Hân Nghiên sửng sốt, nhưng lại buồn cười.“Anh Tưởng, thật ngại quá.”Rồi đi lướt qua anh.Lửa giận bùng nổ nơi đáy mắt Tưởng Tử Hàn.Được đằng chân lân đằng đầu!Nhưng người cho cô ta cái thang để leo lên lại chính là con gái của anh.Tưởng Tử Hàn đè nén cơn tức giận tàn nhẫn vào trong, lạnh lùng trừng mắt nhìn bóng lưng của Tống Hân Nghiên.Chắc chắn người phụ nữ này có độc!Con gái của mình lanh lợi thông minh như thế mà còn bị cô ta lừa gạt mất.Trong phòng bệnh.Tưởng Minh Trúc buông tay Tống Hân Nghiên ra, chạy tới bên cạnh lục lọi tủ: “Con chuẩn bị quà cho mẹ đó.”Rồi lấy ra một bức tranh ghép hình nhỏ.Ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn nhanh chóng ghép qua ghép lại bên trên, chẳng mấy chốc tranh ghép hình nhỏ đã được cô bé điều chỉnh xong.“Nhìn nè.” Cô bé đưa cho Tống Hân Nghiên tranh ghép hình với vẻ thần bí, trong mắt tràn ngập mong đợi.“Đây là gì thế?”Tống Hân Nghiên nhận lấy, xoay hướng lại, bức hình trên tranh ghép liền xuất hiện trước mắt.Là ảnh chụp chung của cô và Tưởng Minh Trúc.Cô nhóc biến ảnh chụp của bọn họ thành tranh ghép hình.Tưởng Minh Trúc cười toe toét lên trông giống y hệt nụ cười trong bức ảnh: “Con ghép đó.”
CHƯƠNG 1283
Đang khó xử thì đột nhiên phía trước xuất hiện một bức tường thịt.
Một lớn một nhỏ đang tay trong tay chợt dừng bước, cùng nhìn về phía sát thần chặn đường ở đằng trước.
Tống Hân Nghiên chạm mắt với Tưởng Tử Hàn, khóe môi vui vẻ dần dần trở nên cứng đờ.
Vẻ mặt người đàn ông lạnh nhạt, trong trẻo nhưng lạnh lùng, cao ngạo bề thế, tràn đầy sự giễu cợt và xem thường.
Sự vui vẻ trên gương mặt Tưởng Minh Trúc lập tức tan vỡ.
Ông ba nhà mình đúng là không đành lòng nhìn thẳng luôn!
Gương mặt lạnh băng như thế, tuy trông cũng tạm coi là vừa mắt, nhưng kiểu đó mà có thể lấy được vợ à?
Gương mặt nhỏ nhắn của Tưởng Minh Trúc đanh lại: “Tưởng Tử Hàn, ba tránh ra. Đây là khách của con, ba không thể can thiệp việc con kết bạn được.”
Sau đó cô bé kéo Tống Hân Nghiên lách qua đi vào phòng bệnh.
Tống Hân Nghiên sửng sốt, nhưng lại buồn cười.
“Anh Tưởng, thật ngại quá.”
Rồi đi lướt qua anh.
Lửa giận bùng nổ nơi đáy mắt Tưởng Tử Hàn.
Được đằng chân lân đằng đầu!
Nhưng người cho cô ta cái thang để leo lên lại chính là con gái của anh.
Tưởng Tử Hàn đè nén cơn tức giận tàn nhẫn vào trong, lạnh lùng trừng mắt nhìn bóng lưng của Tống Hân Nghiên.
Chắc chắn người phụ nữ này có độc!
Con gái của mình lanh lợi thông minh như thế mà còn bị cô ta lừa gạt mất.
Trong phòng bệnh.
Tưởng Minh Trúc buông tay Tống Hân Nghiên ra, chạy tới bên cạnh lục lọi tủ: “Con chuẩn bị quà cho mẹ đó.”
Rồi lấy ra một bức tranh ghép hình nhỏ.
Ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn nhanh chóng ghép qua ghép lại bên trên, chẳng mấy chốc tranh ghép hình nhỏ đã được cô bé điều chỉnh xong.
“Nhìn nè.” Cô bé đưa cho Tống Hân Nghiên tranh ghép hình với vẻ thần bí, trong mắt tràn ngập mong đợi.
“Đây là gì thế?”
Tống Hân Nghiên nhận lấy, xoay hướng lại, bức hình trên tranh ghép liền xuất hiện trước mắt.
Là ảnh chụp chung của cô và Tưởng Minh Trúc.
Cô nhóc biến ảnh chụp của bọn họ thành tranh ghép hình.
Tưởng Minh Trúc cười toe toét lên trông giống y hệt nụ cười trong bức ảnh: “Con ghép đó.”
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1283Đang khó xử thì đột nhiên phía trước xuất hiện một bức tường thịt.Một lớn một nhỏ đang tay trong tay chợt dừng bước, cùng nhìn về phía sát thần chặn đường ở đằng trước.Tống Hân Nghiên chạm mắt với Tưởng Tử Hàn, khóe môi vui vẻ dần dần trở nên cứng đờ.Vẻ mặt người đàn ông lạnh nhạt, trong trẻo nhưng lạnh lùng, cao ngạo bề thế, tràn đầy sự giễu cợt và xem thường.Sự vui vẻ trên gương mặt Tưởng Minh Trúc lập tức tan vỡ.Ông ba nhà mình đúng là không đành lòng nhìn thẳng luôn!Gương mặt lạnh băng như thế, tuy trông cũng tạm coi là vừa mắt, nhưng kiểu đó mà có thể lấy được vợ à?Gương mặt nhỏ nhắn của Tưởng Minh Trúc đanh lại: “Tưởng Tử Hàn, ba tránh ra. Đây là khách của con, ba không thể can thiệp việc con kết bạn được.”Sau đó cô bé kéo Tống Hân Nghiên lách qua đi vào phòng bệnh.Tống Hân Nghiên sửng sốt, nhưng lại buồn cười.“Anh Tưởng, thật ngại quá.”Rồi đi lướt qua anh.Lửa giận bùng nổ nơi đáy mắt Tưởng Tử Hàn.Được đằng chân lân đằng đầu!Nhưng người cho cô ta cái thang để leo lên lại chính là con gái của anh.Tưởng Tử Hàn đè nén cơn tức giận tàn nhẫn vào trong, lạnh lùng trừng mắt nhìn bóng lưng của Tống Hân Nghiên.Chắc chắn người phụ nữ này có độc!Con gái của mình lanh lợi thông minh như thế mà còn bị cô ta lừa gạt mất.Trong phòng bệnh.Tưởng Minh Trúc buông tay Tống Hân Nghiên ra, chạy tới bên cạnh lục lọi tủ: “Con chuẩn bị quà cho mẹ đó.”Rồi lấy ra một bức tranh ghép hình nhỏ.Ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn nhanh chóng ghép qua ghép lại bên trên, chẳng mấy chốc tranh ghép hình nhỏ đã được cô bé điều chỉnh xong.“Nhìn nè.” Cô bé đưa cho Tống Hân Nghiên tranh ghép hình với vẻ thần bí, trong mắt tràn ngập mong đợi.“Đây là gì thế?”Tống Hân Nghiên nhận lấy, xoay hướng lại, bức hình trên tranh ghép liền xuất hiện trước mắt.Là ảnh chụp chung của cô và Tưởng Minh Trúc.Cô nhóc biến ảnh chụp của bọn họ thành tranh ghép hình.Tưởng Minh Trúc cười toe toét lên trông giống y hệt nụ cười trong bức ảnh: “Con ghép đó.”