Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1290

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1290Nói trắng ra là, họ có thể làm vợ chồng với nhau cả đời, nhưng mãi mãi sẽ chỉ trên danh nghĩa.Dạ Vũ Đình cười khổ tự giễu: “Em biết rõ thứ anh muốn không phải cái này mà. Hân Nghiên, em thực sự đang làm khó anh đấy.”“Anh có thể từ chối.” Nét mặt Tống Hân Nghiên vẫn không thay đổi: “Tôi chỉ cần Tống Thanh Hoa sụp đổ.”Cô đưa những bức ảnh vừa chụp được cho Dạ Vũ Đình: “Mấy người bên cạnh Tống Thanh Hoa đều chỉ là mấy kẻ tép riu, sự sống chết của họ chẳng liên quan gì tới tôi cả. Cho dù mất sạch những người này thì với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì.”Trên mặt Dạ Vũ Đình lộ ra vẻ do dự.Một lúc lâu sau, anh ta thở dài: “Được, anh sẽ cố gắng hết sức giúp em. Nhưng Hân Nghiên à…”Dạ Vũ Đình nhìn về phía Tống Hân Nghiên bằng ánh mắt thâm tình: “Từ hôm nay trở đi, em phải khôi phục quan hệ vợ chồng với anh, dù điều này khiến em chán ghét, bất mãn, thậm chí cảm thấy anh vô liêm sỉ cũng không sao, chỉ cần có thể giữ em bên cạnh, anh mặc kệ tất cả. Anh muốn tổ chức cho em một hôn lễ long trọng, em phải phối hợp với anh để làm sáng tỏ những chuyện trước đó…”Anh ta đưa ra yêu cầu của mình.Tống Hân Nghiên không chần chừ, gật đầu đồng ý nói: “Được, chỉ cần anh có thể khiến Tống Thanh Hoa không thể bò dậy nổi nữa, tôi đều đồng ý hết!”Ánh mắt Dạ Vũ Đình âm trầm, lắc đầu: “Thứ anh muốn không phải là hình thức, mà là cả đời của em. Cuộc giao dịch này chỉ có thể kết thúc khi em chết, hoặc là tới khi anh chết, nếu không, vĩnh viễn sẽ không bao giờ chấm dứt.”Ánh mắt Tống Hân Nghiên phức tạp: “Nếu như Nam Mặc Tầm quay về thì sao?”Dạ Vũ Đình cười khổ lắc đầu: “Sao cô ta còn quay về được chứ.”Anh ta nhìn Tống Hân Nghiên đầy si mê, giống như đang nhìn cô, lại giống như đang nhìn người khác thông qua cô, lại gần như đang tự lẩm bẩm một mình: “Cô ta vĩnh viễn cũng không thể quay lại được nữa.”Tống Hân Nghiên nhìn Dạ Vũ Đình như vậy, không biết có nên cảm thấy bi thương thay anh ta không nữa.Tình yêu b3nh hoạn như thế này, thực sự vẫn còn là tình yêu sao?Nhưng những điều này không liên quan tới cô.Cô lại hỏi: “Nhưng nếu như anh ly hôn giữa chừng thì sao?”Dạ Vũ Đình khẽ cười tự giễu: “Không có chuyện đó đâu. Nhà họ Dạ không bao giờ cho phép ly hôn.”Tống Hân Nghiên kinh ngạc, nhà họ Dạ còn có quy củ như vậy sao?Nhưng rất nhanh, cô đã trở lại vẻ thản nhiên.Nhà họ Dạ có như thế nào cũng không liên quan gì tới cô.Tống Hân Nghiên nhếch môi dưới: “Nhưng những chuyện này để sau hẵng nói, bây giờ bàn thì sớm quá. Những thứ đã bàn bạc xong trước đây, bên tôi không có vấn đề gì. Còn về chuyện anh vừa nói khi nãy, tôi chỉ có thể đồng ý với anh, rằng nếu như anh khiến Tống Thanh Hoa phải trả giá vì sự cố lần này, tôi và anh sẽ tổ chức hôn lễ.”Cả đời ư?Ai biết có làm được hay không.

CHƯƠNG 1290

Nói trắng ra là, họ có thể làm vợ chồng với nhau cả đời, nhưng mãi mãi sẽ chỉ trên danh nghĩa.

Dạ Vũ Đình cười khổ tự giễu: “Em biết rõ thứ anh muốn không phải cái này mà. Hân Nghiên, em thực sự đang làm khó anh đấy.”

“Anh có thể từ chối.” Nét mặt Tống Hân Nghiên vẫn không thay đổi: “Tôi chỉ cần Tống Thanh Hoa sụp đổ.”

Cô đưa những bức ảnh vừa chụp được cho Dạ Vũ Đình: “Mấy người bên cạnh Tống Thanh Hoa đều chỉ là mấy kẻ tép riu, sự sống chết của họ chẳng liên quan gì tới tôi cả. Cho dù mất sạch những người này thì với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì.”

Trên mặt Dạ Vũ Đình lộ ra vẻ do dự.

Một lúc lâu sau, anh ta thở dài: “Được, anh sẽ cố gắng hết sức giúp em. Nhưng Hân Nghiên à…”

Dạ Vũ Đình nhìn về phía Tống Hân Nghiên bằng ánh mắt thâm tình: “Từ hôm nay trở đi, em phải khôi phục quan hệ vợ chồng với anh, dù điều này khiến em chán ghét, bất mãn, thậm chí cảm thấy anh vô liêm sỉ cũng không sao, chỉ cần có thể giữ em bên cạnh, anh mặc kệ tất cả. Anh muốn tổ chức cho em một hôn lễ long trọng, em phải phối hợp với anh để làm sáng tỏ những chuyện trước đó…”

Anh ta đưa ra yêu cầu của mình.

Tống Hân Nghiên không chần chừ, gật đầu đồng ý nói: “Được, chỉ cần anh có thể khiến Tống Thanh Hoa không thể bò dậy nổi nữa, tôi đều đồng ý hết!”

Ánh mắt Dạ Vũ Đình âm trầm, lắc đầu: “Thứ anh muốn không phải là hình thức, mà là cả đời của em. Cuộc giao dịch này chỉ có thể kết thúc khi em chết, hoặc là tới khi anh chết, nếu không, vĩnh viễn sẽ không bao giờ chấm dứt.”

Ánh mắt Tống Hân Nghiên phức tạp: “Nếu như Nam Mặc Tầm quay về thì sao?”

Dạ Vũ Đình cười khổ lắc đầu: “Sao cô ta còn quay về được chứ.”

Anh ta nhìn Tống Hân Nghiên đầy si mê, giống như đang nhìn cô, lại giống như đang nhìn người khác thông qua cô, lại gần như đang tự lẩm bẩm một mình: “Cô ta vĩnh viễn cũng không thể quay lại được nữa.”

Tống Hân Nghiên nhìn Dạ Vũ Đình như vậy, không biết có nên cảm thấy bi thương thay anh ta không nữa.

Tình yêu b3nh hoạn như thế này, thực sự vẫn còn là tình yêu sao?

Nhưng những điều này không liên quan tới cô.

Cô lại hỏi: “Nhưng nếu như anh ly hôn giữa chừng thì sao?”

Dạ Vũ Đình khẽ cười tự giễu: “Không có chuyện đó đâu. Nhà họ Dạ không bao giờ cho phép ly hôn.”

Tống Hân Nghiên kinh ngạc, nhà họ Dạ còn có quy củ như vậy sao?

Nhưng rất nhanh, cô đã trở lại vẻ thản nhiên.

Nhà họ Dạ có như thế nào cũng không liên quan gì tới cô.

Tống Hân Nghiên nhếch môi dưới: “Nhưng những chuyện này để sau hẵng nói, bây giờ bàn thì sớm quá. Những thứ đã bàn bạc xong trước đây, bên tôi không có vấn đề gì. Còn về chuyện anh vừa nói khi nãy, tôi chỉ có thể đồng ý với anh, rằng nếu như anh khiến Tống Thanh Hoa phải trả giá vì sự cố lần này, tôi và anh sẽ tổ chức hôn lễ.”

Cả đời ư?

Ai biết có làm được hay không.

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1290Nói trắng ra là, họ có thể làm vợ chồng với nhau cả đời, nhưng mãi mãi sẽ chỉ trên danh nghĩa.Dạ Vũ Đình cười khổ tự giễu: “Em biết rõ thứ anh muốn không phải cái này mà. Hân Nghiên, em thực sự đang làm khó anh đấy.”“Anh có thể từ chối.” Nét mặt Tống Hân Nghiên vẫn không thay đổi: “Tôi chỉ cần Tống Thanh Hoa sụp đổ.”Cô đưa những bức ảnh vừa chụp được cho Dạ Vũ Đình: “Mấy người bên cạnh Tống Thanh Hoa đều chỉ là mấy kẻ tép riu, sự sống chết của họ chẳng liên quan gì tới tôi cả. Cho dù mất sạch những người này thì với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa gì.”Trên mặt Dạ Vũ Đình lộ ra vẻ do dự.Một lúc lâu sau, anh ta thở dài: “Được, anh sẽ cố gắng hết sức giúp em. Nhưng Hân Nghiên à…”Dạ Vũ Đình nhìn về phía Tống Hân Nghiên bằng ánh mắt thâm tình: “Từ hôm nay trở đi, em phải khôi phục quan hệ vợ chồng với anh, dù điều này khiến em chán ghét, bất mãn, thậm chí cảm thấy anh vô liêm sỉ cũng không sao, chỉ cần có thể giữ em bên cạnh, anh mặc kệ tất cả. Anh muốn tổ chức cho em một hôn lễ long trọng, em phải phối hợp với anh để làm sáng tỏ những chuyện trước đó…”Anh ta đưa ra yêu cầu của mình.Tống Hân Nghiên không chần chừ, gật đầu đồng ý nói: “Được, chỉ cần anh có thể khiến Tống Thanh Hoa không thể bò dậy nổi nữa, tôi đều đồng ý hết!”Ánh mắt Dạ Vũ Đình âm trầm, lắc đầu: “Thứ anh muốn không phải là hình thức, mà là cả đời của em. Cuộc giao dịch này chỉ có thể kết thúc khi em chết, hoặc là tới khi anh chết, nếu không, vĩnh viễn sẽ không bao giờ chấm dứt.”Ánh mắt Tống Hân Nghiên phức tạp: “Nếu như Nam Mặc Tầm quay về thì sao?”Dạ Vũ Đình cười khổ lắc đầu: “Sao cô ta còn quay về được chứ.”Anh ta nhìn Tống Hân Nghiên đầy si mê, giống như đang nhìn cô, lại giống như đang nhìn người khác thông qua cô, lại gần như đang tự lẩm bẩm một mình: “Cô ta vĩnh viễn cũng không thể quay lại được nữa.”Tống Hân Nghiên nhìn Dạ Vũ Đình như vậy, không biết có nên cảm thấy bi thương thay anh ta không nữa.Tình yêu b3nh hoạn như thế này, thực sự vẫn còn là tình yêu sao?Nhưng những điều này không liên quan tới cô.Cô lại hỏi: “Nhưng nếu như anh ly hôn giữa chừng thì sao?”Dạ Vũ Đình khẽ cười tự giễu: “Không có chuyện đó đâu. Nhà họ Dạ không bao giờ cho phép ly hôn.”Tống Hân Nghiên kinh ngạc, nhà họ Dạ còn có quy củ như vậy sao?Nhưng rất nhanh, cô đã trở lại vẻ thản nhiên.Nhà họ Dạ có như thế nào cũng không liên quan gì tới cô.Tống Hân Nghiên nhếch môi dưới: “Nhưng những chuyện này để sau hẵng nói, bây giờ bàn thì sớm quá. Những thứ đã bàn bạc xong trước đây, bên tôi không có vấn đề gì. Còn về chuyện anh vừa nói khi nãy, tôi chỉ có thể đồng ý với anh, rằng nếu như anh khiến Tống Thanh Hoa phải trả giá vì sự cố lần này, tôi và anh sẽ tổ chức hôn lễ.”Cả đời ư?Ai biết có làm được hay không.

Chương 1290