Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1317

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1317Cố Vũ Tùng: “!!!”Má nó còn như vậy được luôn?!Cuộc gọi này không phải để cầu cứu mà là để đổ lỗi hả?Khương Thu Mộc bô lô ba la, cứ như đang đốt pháo: “Dù sao thì đây cũng là địa bàn của các anh, cái nơi này cũng chẳng được mấy người tốt, người nào người nấy đều đầy một bụng ý xấu. Không phải là gây hại cho người khác thì là vu oan bừa bãi cho người khác. Nếu anh không giúp giải quyết chuyện này thì ngày nào tôi cũng quấn lấy anh.”Cố Vũ Tùng vừa tức vừa buồn cười.Vụ này mình… má nó, đúng là còn oan hơn cả Thị Kinh.Thế nhưng… nếu như có thể được Khương Thu Mộc quấn lấy, anh ta cũng rất vui vẻ!Đợi Khương Thu Mộc phát ti3t xong, anh ta mới dịu giọng nói: “Bây giờ trong lòng đã dễ chịu hơn chưa?”Khương Thu Mộc: “…”Tự dưng cảm thấy hơi áy náy.Trong lòng Cố Vũ Tùng vừa ngọt ngào vừa chua xót: “Khương Thu Mộc, nghe thấy những lời cô vừa mới nói, thực ra tôi rất vui.”Khương Thu Mộc ở đầu bên kia điện thoại sầm mặt: “Mẹ nó, anh có bệnh đấy à?”“Đúng vậy. Có bệnh!”Cố Vũ Tùng khẽ nói: “Thấy cô nôn nóng, trong lòng tôi cũng bốc hỏa theo. Nghe thấy cô khóc, tôi cảm thấy cứ như có con dao đâm vào tim. Cô nôn nóng, tôi khó chịu, mẹ nó tôi cứ như trúng độc vậy…”Khương Thu Mộc: “!!!”Hai đầu điện thoại đột nhiên im lặng.Im đến mức hai người đều có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau trong điện thoại.Không biết trôi qua bao lâu, Cố Vũ Tùng đột nhiên cười tự giễu: “Được rồi, cô đừng nôn nóng, nôn nóng cũng không có tác dụng gì, tôi sẽ xử lý chuyện này. Tôi hứa với cô, cho dù anh Hàn có mặc kệ thì tôi cũng sẽ giải quyết đến cùng, sẽ không để chị em tốt của cô phải ngồi tù đâu.”Khương Thu Mộc lại im lặng mấy giây, mới do dự hỏi: “Nếu như Tưởng Tử Hàn không nhúng tay vào, anh thực sự có cách sao?”Cố Vũ Tùng tức cười: “Cô đang coi thường ai vậy?”Khương Thu Mộc không nói gì.Cố Vũ Tùng thở dài, cười khẩy to vẻ thoải mái: “Mẹ nó cô coi thường tôi quá rồi đấy. Tuy rằng nhà họ Cố tôi không làm ăn ở thủ đô, nhưng nhà bà ngoại tôi ở đây đấy! Đều cùng một giới, tuy rằng mạng lưới quan hệ không phát triển được như nhà họ Tưởng, nhưng ít nhiều gì thì vẫn có. Yên tâm, anh họ em họ của thôi đều làm trong hệ thống tư pháp của thủ đô, không vấn đề gì đâu.”Bên ngoài trại giam.Khương Thu Mộc nghe lời Cố Vũ Tùng nói xong thì hoàn toàn yên tâm, đỏ mắt cúp máy.Cô ngẩng đầu lên nhìn Tống Dương Minh vẫn bị ngăn ở bên ngoài trại giam, bèn tiến tới, trong lòng ngổn ngang cảm xúc: “Anh Dương Minh, em vừa gọi cậu Cố rồi, anh ta nói anh ta sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ giúp được chúng ta.” 

CHƯƠNG 1317

Cố Vũ Tùng: “!!!”

Má nó còn như vậy được luôn?!

Cuộc gọi này không phải để cầu cứu mà là để đổ lỗi hả?

Khương Thu Mộc bô lô ba la, cứ như đang đốt pháo: “Dù sao thì đây cũng là địa bàn của các anh, cái nơi này cũng chẳng được mấy người tốt, người nào người nấy đều đầy một bụng ý xấu. Không phải là gây hại cho người khác thì là vu oan bừa bãi cho người khác. Nếu anh không giúp giải quyết chuyện này thì ngày nào tôi cũng quấn lấy anh.”

Cố Vũ Tùng vừa tức vừa buồn cười.

Vụ này mình… má nó, đúng là còn oan hơn cả Thị Kinh.

Thế nhưng… nếu như có thể được Khương Thu Mộc quấn lấy, anh ta cũng rất vui vẻ!

Đợi Khương Thu Mộc phát ti3t xong, anh ta mới dịu giọng nói: “Bây giờ trong lòng đã dễ chịu hơn chưa?”

Khương Thu Mộc: “…”

Tự dưng cảm thấy hơi áy náy.

Trong lòng Cố Vũ Tùng vừa ngọt ngào vừa chua xót: “Khương Thu Mộc, nghe thấy những lời cô vừa mới nói, thực ra tôi rất vui.”

Khương Thu Mộc ở đầu bên kia điện thoại sầm mặt: “Mẹ nó, anh có bệnh đấy à?”

“Đúng vậy. Có bệnh!”

Cố Vũ Tùng khẽ nói: “Thấy cô nôn nóng, trong lòng tôi cũng bốc hỏa theo. Nghe thấy cô khóc, tôi cảm thấy cứ như có con dao đâm vào tim. Cô nôn nóng, tôi khó chịu, mẹ nó tôi cứ như trúng độc vậy…”

Khương Thu Mộc: “!!!”

Hai đầu điện thoại đột nhiên im lặng.

Im đến mức hai người đều có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau trong điện thoại.

Không biết trôi qua bao lâu, Cố Vũ Tùng đột nhiên cười tự giễu: “Được rồi, cô đừng nôn nóng, nôn nóng cũng không có tác dụng gì, tôi sẽ xử lý chuyện này. Tôi hứa với cô, cho dù anh Hàn có mặc kệ thì tôi cũng sẽ giải quyết đến cùng, sẽ không để chị em tốt của cô phải ngồi tù đâu.”

Khương Thu Mộc lại im lặng mấy giây, mới do dự hỏi: “Nếu như Tưởng Tử Hàn không nhúng tay vào, anh thực sự có cách sao?”

Cố Vũ Tùng tức cười: “Cô đang coi thường ai vậy?”

Khương Thu Mộc không nói gì.

Cố Vũ Tùng thở dài, cười khẩy to vẻ thoải mái: “Mẹ nó cô coi thường tôi quá rồi đấy. Tuy rằng nhà họ Cố tôi không làm ăn ở thủ đô, nhưng nhà bà ngoại tôi ở đây đấy! Đều cùng một giới, tuy rằng mạng lưới quan hệ không phát triển được như nhà họ Tưởng, nhưng ít nhiều gì thì vẫn có. Yên tâm, anh họ em họ của thôi đều làm trong hệ thống tư pháp của thủ đô, không vấn đề gì đâu.”

Bên ngoài trại giam.

Khương Thu Mộc nghe lời Cố Vũ Tùng nói xong thì hoàn toàn yên tâm, đỏ mắt cúp máy.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Tống Dương Minh vẫn bị ngăn ở bên ngoài trại giam, bèn tiến tới, trong lòng ngổn ngang cảm xúc: “Anh Dương Minh, em vừa gọi cậu Cố rồi, anh ta nói anh ta sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ giúp được chúng ta.”

 

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1317Cố Vũ Tùng: “!!!”Má nó còn như vậy được luôn?!Cuộc gọi này không phải để cầu cứu mà là để đổ lỗi hả?Khương Thu Mộc bô lô ba la, cứ như đang đốt pháo: “Dù sao thì đây cũng là địa bàn của các anh, cái nơi này cũng chẳng được mấy người tốt, người nào người nấy đều đầy một bụng ý xấu. Không phải là gây hại cho người khác thì là vu oan bừa bãi cho người khác. Nếu anh không giúp giải quyết chuyện này thì ngày nào tôi cũng quấn lấy anh.”Cố Vũ Tùng vừa tức vừa buồn cười.Vụ này mình… má nó, đúng là còn oan hơn cả Thị Kinh.Thế nhưng… nếu như có thể được Khương Thu Mộc quấn lấy, anh ta cũng rất vui vẻ!Đợi Khương Thu Mộc phát ti3t xong, anh ta mới dịu giọng nói: “Bây giờ trong lòng đã dễ chịu hơn chưa?”Khương Thu Mộc: “…”Tự dưng cảm thấy hơi áy náy.Trong lòng Cố Vũ Tùng vừa ngọt ngào vừa chua xót: “Khương Thu Mộc, nghe thấy những lời cô vừa mới nói, thực ra tôi rất vui.”Khương Thu Mộc ở đầu bên kia điện thoại sầm mặt: “Mẹ nó, anh có bệnh đấy à?”“Đúng vậy. Có bệnh!”Cố Vũ Tùng khẽ nói: “Thấy cô nôn nóng, trong lòng tôi cũng bốc hỏa theo. Nghe thấy cô khóc, tôi cảm thấy cứ như có con dao đâm vào tim. Cô nôn nóng, tôi khó chịu, mẹ nó tôi cứ như trúng độc vậy…”Khương Thu Mộc: “!!!”Hai đầu điện thoại đột nhiên im lặng.Im đến mức hai người đều có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau trong điện thoại.Không biết trôi qua bao lâu, Cố Vũ Tùng đột nhiên cười tự giễu: “Được rồi, cô đừng nôn nóng, nôn nóng cũng không có tác dụng gì, tôi sẽ xử lý chuyện này. Tôi hứa với cô, cho dù anh Hàn có mặc kệ thì tôi cũng sẽ giải quyết đến cùng, sẽ không để chị em tốt của cô phải ngồi tù đâu.”Khương Thu Mộc lại im lặng mấy giây, mới do dự hỏi: “Nếu như Tưởng Tử Hàn không nhúng tay vào, anh thực sự có cách sao?”Cố Vũ Tùng tức cười: “Cô đang coi thường ai vậy?”Khương Thu Mộc không nói gì.Cố Vũ Tùng thở dài, cười khẩy to vẻ thoải mái: “Mẹ nó cô coi thường tôi quá rồi đấy. Tuy rằng nhà họ Cố tôi không làm ăn ở thủ đô, nhưng nhà bà ngoại tôi ở đây đấy! Đều cùng một giới, tuy rằng mạng lưới quan hệ không phát triển được như nhà họ Tưởng, nhưng ít nhiều gì thì vẫn có. Yên tâm, anh họ em họ của thôi đều làm trong hệ thống tư pháp của thủ đô, không vấn đề gì đâu.”Bên ngoài trại giam.Khương Thu Mộc nghe lời Cố Vũ Tùng nói xong thì hoàn toàn yên tâm, đỏ mắt cúp máy.Cô ngẩng đầu lên nhìn Tống Dương Minh vẫn bị ngăn ở bên ngoài trại giam, bèn tiến tới, trong lòng ngổn ngang cảm xúc: “Anh Dương Minh, em vừa gọi cậu Cố rồi, anh ta nói anh ta sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ giúp được chúng ta.” 

Chương 1317