Tác giả:

CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…

Chương 1323

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1323Tô Thần Nam thở dài: “Đã tìm được dì rồi, chỉ là chúng tôi tới quá muộn. Dì bị đâm vào đầu và cổ, sau đó bị bọn bắt cóc ném vào bụi cây ven đường. Lúc bọn tôi tìm được thì dì ấy đã mất máu quá nhiều, gần như không kiểm tra được nhịp tim. Hiện giờ dì ấy vẫn đang cấp cứu, không biết còn có thể…”Tưởng Tử Hàn căm hận siết chặt tay. Anh đột nhiên quay lại, nắm đấm mang theo gió lướt qua hõm vai của Tô Thần Nam nện vào tường.Anh tức giận hỏi: “Tại sao bây giờ mới nói cho tôi biết!”Anh thu tay lại, bước nhanh về hướng phòng cấp cứu.“Đệt!”Tô Thần Nam hiếm khi chửi thề: “Tử Hàn, anh bình tĩnh lại đã!”Sau đó vội vàng đuổi theo cùng Lục Minh Hạo.Trong phòng bệnh ở sau lưng ba người.Sở Thu Khánh mang theo vết thương, vẻ mặt thờ ơ đứng sau cánh cửa.Tiếng nói chuyện của Tưởng Tử Hàn và Tô Thần Nam vừa rồi truyền vào qua khe cửa không sót một chữ.Cô ta lạnh lùng cong môi, đắc ý nói: “Haiz! Sớm muộn gì cũng chết thôi, cần gì phải tốn công đi cấp cứu làm gì.”…Tưởng Tử Hàn thay quần áo vô trùng rồi bước vào phòng cấp cứu.Vết thương trên đầu và cổ Mộ Kiều Dung đã được xử lý, giữa cổ họng mở ra, cắm ống hơi vào.Sắc mặt bà ta trắng bệch, không còn một chút sắc máu.Nếu không phải túi khí bên cạnh còn hơi phập phồng, trên thiết bị đo nhịp tim cũng có đường sóng nhảy lên thì nhìn qua bà ta giống hệt như một người chết.Tình cảm của Tưởng Tử Hàn đối với người mẹ Mộ Kiều Dung này rất phức tạp.Có thương hại, có đau lòng, còn có căm ghét và thù hận.Khi còn bé, để có được sự chú ý của bà ta, anh liều mạng cố gắng để bản thân trở nên ưu tú nhất có thể.Thế nhưng lại vô dụng.Trong mắt bà ta vẫn không có anh.Bà ta chỉ nhìn thấy vị trí bà Tưởng, một lòng muốn vào cổng nhà họ Tưởng, mà anh chẳng qua cũng chỉ là bàn đạp để bà ta bước trên con đường này thôi.Đáng tiếc là, Mộ Kiều Dung liều mạng cả đời vì điều này nhưng lại không thể đạt được ý nguyện.Bà ta dùng thứ tình cảm vặn vẹo để ép buộc anh, buộc anh tiến lên, cuối cùng cũng chỉ là lấy danh nghĩa đứa con riêng duy nhất để tiến vào nhà lớn của nhà họ Tưởng.Anh có được tập đoàn Tưởng Thị, nhưng bà ta lại không thể trở thành bà Tưởng danh chính ngôn thuận.Không có tình yêu, thậm chí còn chẳng được để ý, những hy vọng thuở nhỏ của Tưởng Tử Hàn dần biến thành thất vọng, cuối cùng không còn sót lại một gợn sóng nào.Nhưng bây giờ, người phụ nữ chưa từng yêu thương anh sắp chết rồi.Người này dù sao cũng là người mẹ đã sinh ra anh và nuôi dưỡng anh…

CHƯƠNG 1323

Tô Thần Nam thở dài: “Đã tìm được dì rồi, chỉ là chúng tôi tới quá muộn. Dì bị đâm vào đầu và cổ, sau đó bị bọn bắt cóc ném vào bụi cây ven đường. Lúc bọn tôi tìm được thì dì ấy đã mất máu quá nhiều, gần như không kiểm tra được nhịp tim. Hiện giờ dì ấy vẫn đang cấp cứu, không biết còn có thể…”

Tưởng Tử Hàn căm hận siết chặt tay. Anh đột nhiên quay lại, nắm đấm mang theo gió lướt qua hõm vai của Tô Thần Nam nện vào tường.

Anh tức giận hỏi: “Tại sao bây giờ mới nói cho tôi biết!”

Anh thu tay lại, bước nhanh về hướng phòng cấp cứu.

“Đệt!”

Tô Thần Nam hiếm khi chửi thề: “Tử Hàn, anh bình tĩnh lại đã!”

Sau đó vội vàng đuổi theo cùng Lục Minh Hạo.

Trong phòng bệnh ở sau lưng ba người.

Sở Thu Khánh mang theo vết thương, vẻ mặt thờ ơ đứng sau cánh cửa.

Tiếng nói chuyện của Tưởng Tử Hàn và Tô Thần Nam vừa rồi truyền vào qua khe cửa không sót một chữ.

Cô ta lạnh lùng cong môi, đắc ý nói: “Haiz! Sớm muộn gì cũng chết thôi, cần gì phải tốn công đi cấp cứu làm gì.”

Tưởng Tử Hàn thay quần áo vô trùng rồi bước vào phòng cấp cứu.

Vết thương trên đầu và cổ Mộ Kiều Dung đã được xử lý, giữa cổ họng mở ra, cắm ống hơi vào.

Sắc mặt bà ta trắng bệch, không còn một chút sắc máu.

Nếu không phải túi khí bên cạnh còn hơi phập phồng, trên thiết bị đo nhịp tim cũng có đường sóng nhảy lên thì nhìn qua bà ta giống hệt như một người chết.

Tình cảm của Tưởng Tử Hàn đối với người mẹ Mộ Kiều Dung này rất phức tạp.

Có thương hại, có đau lòng, còn có căm ghét và thù hận.

Khi còn bé, để có được sự chú ý của bà ta, anh liều mạng cố gắng để bản thân trở nên ưu tú nhất có thể.

Thế nhưng lại vô dụng.

Trong mắt bà ta vẫn không có anh.

Bà ta chỉ nhìn thấy vị trí bà Tưởng, một lòng muốn vào cổng nhà họ Tưởng, mà anh chẳng qua cũng chỉ là bàn đạp để bà ta bước trên con đường này thôi.

Đáng tiếc là, Mộ Kiều Dung liều mạng cả đời vì điều này nhưng lại không thể đạt được ý nguyện.

Bà ta dùng thứ tình cảm vặn vẹo để ép buộc anh, buộc anh tiến lên, cuối cùng cũng chỉ là lấy danh nghĩa đứa con riêng duy nhất để tiến vào nhà lớn của nhà họ Tưởng.

Anh có được tập đoàn Tưởng Thị, nhưng bà ta lại không thể trở thành bà Tưởng danh chính ngôn thuận.

Không có tình yêu, thậm chí còn chẳng được để ý, những hy vọng thuở nhỏ của Tưởng Tử Hàn dần biến thành thất vọng, cuối cùng không còn sót lại một gợn sóng nào.

Nhưng bây giờ, người phụ nữ chưa từng yêu thương anh sắp chết rồi.

Người này dù sao cũng là người mẹ đã sinh ra anh và nuôi dưỡng anh…

Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1323Tô Thần Nam thở dài: “Đã tìm được dì rồi, chỉ là chúng tôi tới quá muộn. Dì bị đâm vào đầu và cổ, sau đó bị bọn bắt cóc ném vào bụi cây ven đường. Lúc bọn tôi tìm được thì dì ấy đã mất máu quá nhiều, gần như không kiểm tra được nhịp tim. Hiện giờ dì ấy vẫn đang cấp cứu, không biết còn có thể…”Tưởng Tử Hàn căm hận siết chặt tay. Anh đột nhiên quay lại, nắm đấm mang theo gió lướt qua hõm vai của Tô Thần Nam nện vào tường.Anh tức giận hỏi: “Tại sao bây giờ mới nói cho tôi biết!”Anh thu tay lại, bước nhanh về hướng phòng cấp cứu.“Đệt!”Tô Thần Nam hiếm khi chửi thề: “Tử Hàn, anh bình tĩnh lại đã!”Sau đó vội vàng đuổi theo cùng Lục Minh Hạo.Trong phòng bệnh ở sau lưng ba người.Sở Thu Khánh mang theo vết thương, vẻ mặt thờ ơ đứng sau cánh cửa.Tiếng nói chuyện của Tưởng Tử Hàn và Tô Thần Nam vừa rồi truyền vào qua khe cửa không sót một chữ.Cô ta lạnh lùng cong môi, đắc ý nói: “Haiz! Sớm muộn gì cũng chết thôi, cần gì phải tốn công đi cấp cứu làm gì.”…Tưởng Tử Hàn thay quần áo vô trùng rồi bước vào phòng cấp cứu.Vết thương trên đầu và cổ Mộ Kiều Dung đã được xử lý, giữa cổ họng mở ra, cắm ống hơi vào.Sắc mặt bà ta trắng bệch, không còn một chút sắc máu.Nếu không phải túi khí bên cạnh còn hơi phập phồng, trên thiết bị đo nhịp tim cũng có đường sóng nhảy lên thì nhìn qua bà ta giống hệt như một người chết.Tình cảm của Tưởng Tử Hàn đối với người mẹ Mộ Kiều Dung này rất phức tạp.Có thương hại, có đau lòng, còn có căm ghét và thù hận.Khi còn bé, để có được sự chú ý của bà ta, anh liều mạng cố gắng để bản thân trở nên ưu tú nhất có thể.Thế nhưng lại vô dụng.Trong mắt bà ta vẫn không có anh.Bà ta chỉ nhìn thấy vị trí bà Tưởng, một lòng muốn vào cổng nhà họ Tưởng, mà anh chẳng qua cũng chỉ là bàn đạp để bà ta bước trên con đường này thôi.Đáng tiếc là, Mộ Kiều Dung liều mạng cả đời vì điều này nhưng lại không thể đạt được ý nguyện.Bà ta dùng thứ tình cảm vặn vẹo để ép buộc anh, buộc anh tiến lên, cuối cùng cũng chỉ là lấy danh nghĩa đứa con riêng duy nhất để tiến vào nhà lớn của nhà họ Tưởng.Anh có được tập đoàn Tưởng Thị, nhưng bà ta lại không thể trở thành bà Tưởng danh chính ngôn thuận.Không có tình yêu, thậm chí còn chẳng được để ý, những hy vọng thuở nhỏ của Tưởng Tử Hàn dần biến thành thất vọng, cuối cùng không còn sót lại một gợn sóng nào.Nhưng bây giờ, người phụ nữ chưa từng yêu thương anh sắp chết rồi.Người này dù sao cũng là người mẹ đã sinh ra anh và nuôi dưỡng anh…

Chương 1323