CHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi…
Chương 1328
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1328Tô Thần Nam gật đầu: “Cần giúp thì cứ báo một tiếng.”“Tôi biết rồi.”Lục Minh Hạo thở dài một hơi: “Hài năm nay lão Tưởng cũng thật xui xẻo, phạm Thái Tuế, hình như bắt đầu từ khi gặp Tống Hân Nghiên thì chẳng có chuyện gì thuận lợi cả…”“Câm miệng!”“Câm miệng!”Tô Thần Nam và Cố Vũ Tùng đồng thanh nói.Tô Thần Nam bảo câm miệng thì rất bình thường, dù sao thì người này cũng quen thói chuyện có thể là thì tuyệt đối không nói.Nhưng Cố Vũ Tùng…Lục Minh Hạo có hơi kinh ngạc: “Hôm nay cậu ăn phải thuốc súng đấy à?”Cố Vũ Tùng cạn lời sờ mũi.Không ăn thuốc súng, nhưng lại có hơi tức vì cô gái nhỏ đang lo lắng cho Tống Hân Nghiên kia.Chủ yếu nhất là nửa câu sau cùng của Lục Minh Hạo.Bọn họ cảm thấy Tưởng Tử Hàn không thuận lợi là từ khi gặp Tống Hân Nghiên, mà Khương Thu Mộc lại cảm thấy nỗi bất hạnh của Tống Hân Nghiên là bắt đầu từ khi gặp bọn họ.Đúng là oan nghiệt!Cố Vũ Tùng bất đắc dĩ đỡ trán: “Còn ngại chuyện chưa đủ nhiều sao? Mau chia nhau ra hành động đi.”Bỏ lại lời này xong, anh ta vội vàng rời đi.Lục Minh Hạo cạn lời sờ cằm, đăm chiêu nhìn bóng dáng rời đi của Cố Vũ Tùng: “Phạm Thái Tuế cũng không sao mà, rồi cũng có lúc trôi qua thôi, cậu ta tức cái quái gì vậy hả!”…Trong trại giam.Luật sư Vệ vội vàng chạy tới từ Hải Thành, trải qua một loạt thủ tục phức tạp, cuối cùng cũng gặp được Tống Hân Nghiên.Chỉ là hoàn cảnh của Tống Hân Nghiên đặc biệt, ngoài luật sư ra thì những người khác đều không được phép gặp cô.Phòng tiếp khách bên ngoài trại giam trống rỗng đến mức áp lực, trên đỉnh đầu chỉ có một ngọn đèn tiết kiệm điện.Ánh sáng trắng chói mắt, trong căn phòng trống rỗng, tường cao cửa sổ cao, nói một câu cũng vang vọng.Trên trán Tống Hân Nghiên có vết thương, trên tay cũng bị khóa còng tay, bình tĩnh ngồi đối diện với luật sư Vệ.Luật sư Vệ nở nụ cười trước: “Cô Tống, lại gặp mặt rồi.”Lần trước hai người gặp mặt là lúc cô và nhà họ Dạ kiện tụng.Anh ta tự mình nói đùa: “Nhưng mà đối với cô, gặp tôi chẳng phải chuyện tốt lành gì cả. Gặp mặt thế này thà không gặp còn hơn.”Sau khi nói đùa xong rồi, bầu không khí không còn quá nghiêm túc nữa.
CHƯƠNG 1328
Tô Thần Nam gật đầu: “Cần giúp thì cứ báo một tiếng.”
“Tôi biết rồi.”
Lục Minh Hạo thở dài một hơi: “Hài năm nay lão Tưởng cũng thật xui xẻo, phạm Thái Tuế, hình như bắt đầu từ khi gặp Tống Hân Nghiên thì chẳng có chuyện gì thuận lợi cả…”
“Câm miệng!”
“Câm miệng!”
Tô Thần Nam và Cố Vũ Tùng đồng thanh nói.
Tô Thần Nam bảo câm miệng thì rất bình thường, dù sao thì người này cũng quen thói chuyện có thể là thì tuyệt đối không nói.
Nhưng Cố Vũ Tùng…
Lục Minh Hạo có hơi kinh ngạc: “Hôm nay cậu ăn phải thuốc súng đấy à?”
Cố Vũ Tùng cạn lời sờ mũi.
Không ăn thuốc súng, nhưng lại có hơi tức vì cô gái nhỏ đang lo lắng cho Tống Hân Nghiên kia.
Chủ yếu nhất là nửa câu sau cùng của Lục Minh Hạo.
Bọn họ cảm thấy Tưởng Tử Hàn không thuận lợi là từ khi gặp Tống Hân Nghiên, mà Khương Thu Mộc lại cảm thấy nỗi bất hạnh của Tống Hân Nghiên là bắt đầu từ khi gặp bọn họ.
Đúng là oan nghiệt!
Cố Vũ Tùng bất đắc dĩ đỡ trán: “Còn ngại chuyện chưa đủ nhiều sao? Mau chia nhau ra hành động đi.”
Bỏ lại lời này xong, anh ta vội vàng rời đi.
Lục Minh Hạo cạn lời sờ cằm, đăm chiêu nhìn bóng dáng rời đi của Cố Vũ Tùng: “Phạm Thái Tuế cũng không sao mà, rồi cũng có lúc trôi qua thôi, cậu ta tức cái quái gì vậy hả!”
…
Trong trại giam.
Luật sư Vệ vội vàng chạy tới từ Hải Thành, trải qua một loạt thủ tục phức tạp, cuối cùng cũng gặp được Tống Hân Nghiên.
Chỉ là hoàn cảnh của Tống Hân Nghiên đặc biệt, ngoài luật sư ra thì những người khác đều không được phép gặp cô.
Phòng tiếp khách bên ngoài trại giam trống rỗng đến mức áp lực, trên đỉnh đầu chỉ có một ngọn đèn tiết kiệm điện.
Ánh sáng trắng chói mắt, trong căn phòng trống rỗng, tường cao cửa sổ cao, nói một câu cũng vang vọng.
Trên trán Tống Hân Nghiên có vết thương, trên tay cũng bị khóa còng tay, bình tĩnh ngồi đối diện với luật sư Vệ.
Luật sư Vệ nở nụ cười trước: “Cô Tống, lại gặp mặt rồi.”
Lần trước hai người gặp mặt là lúc cô và nhà họ Dạ kiện tụng.
Anh ta tự mình nói đùa: “Nhưng mà đối với cô, gặp tôi chẳng phải chuyện tốt lành gì cả. Gặp mặt thế này thà không gặp còn hơn.”
Sau khi nói đùa xong rồi, bầu không khí không còn quá nghiêm túc nữa.
Duyên Trời Định: Cậu Ba Anh Không Lối Thoát ĐâuTác giả: Vân Vô SongTruyện Ngôn TìnhCHƯƠNG 1 Bạn trai đã đính hôn nhưng cô dâu không phải là cô? Tống Hân Nghiên chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện kinh tởm, hoang đường như vậy lại xảy ra với mình. Tại cửa vào sảnh tiệc, cô nhìn ảnh chụp chung của cô dâu chú rể một hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được. Hoắc Tấn Trung và Tống Mỹ Như. Một người là bạn trai cô, người kia là chị ruột của cô, vậy mà ngay ngày cô về nước, hai người họ đính hôn với nhau! “Khốn nạn!” Tống Hân Nghiên nghiến răng mắng, cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn, sải chân bước vào nơi diễn ra lễ đính hôn. “Bụp!” Ly rượu bị ném vỡ vụn, âm thanh nặng nề cắt ngang bầu không khí ngọt ngào hài hòa trong phòng tiệc. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía lối vào. Tống Hân Nghiên lau đi giọt rượu vang bắn lên mặt, giận dữ đi vào: “Hai người đính hôn đã hỏi ý kiến tôi chưa?” Trên sân khấu, cô dâu chú rể đang chuẩn bị trao nhẫn đính hôn. Nụ cười trên mặt Tống Mỹ Như cứng đờ trong một tích tắc rất nhỏ, vui sướng reo lên: “Hân Nghiên, em về rồi… CHƯƠNG 1328Tô Thần Nam gật đầu: “Cần giúp thì cứ báo một tiếng.”“Tôi biết rồi.”Lục Minh Hạo thở dài một hơi: “Hài năm nay lão Tưởng cũng thật xui xẻo, phạm Thái Tuế, hình như bắt đầu từ khi gặp Tống Hân Nghiên thì chẳng có chuyện gì thuận lợi cả…”“Câm miệng!”“Câm miệng!”Tô Thần Nam và Cố Vũ Tùng đồng thanh nói.Tô Thần Nam bảo câm miệng thì rất bình thường, dù sao thì người này cũng quen thói chuyện có thể là thì tuyệt đối không nói.Nhưng Cố Vũ Tùng…Lục Minh Hạo có hơi kinh ngạc: “Hôm nay cậu ăn phải thuốc súng đấy à?”Cố Vũ Tùng cạn lời sờ mũi.Không ăn thuốc súng, nhưng lại có hơi tức vì cô gái nhỏ đang lo lắng cho Tống Hân Nghiên kia.Chủ yếu nhất là nửa câu sau cùng của Lục Minh Hạo.Bọn họ cảm thấy Tưởng Tử Hàn không thuận lợi là từ khi gặp Tống Hân Nghiên, mà Khương Thu Mộc lại cảm thấy nỗi bất hạnh của Tống Hân Nghiên là bắt đầu từ khi gặp bọn họ.Đúng là oan nghiệt!Cố Vũ Tùng bất đắc dĩ đỡ trán: “Còn ngại chuyện chưa đủ nhiều sao? Mau chia nhau ra hành động đi.”Bỏ lại lời này xong, anh ta vội vàng rời đi.Lục Minh Hạo cạn lời sờ cằm, đăm chiêu nhìn bóng dáng rời đi của Cố Vũ Tùng: “Phạm Thái Tuế cũng không sao mà, rồi cũng có lúc trôi qua thôi, cậu ta tức cái quái gì vậy hả!”…Trong trại giam.Luật sư Vệ vội vàng chạy tới từ Hải Thành, trải qua một loạt thủ tục phức tạp, cuối cùng cũng gặp được Tống Hân Nghiên.Chỉ là hoàn cảnh của Tống Hân Nghiên đặc biệt, ngoài luật sư ra thì những người khác đều không được phép gặp cô.Phòng tiếp khách bên ngoài trại giam trống rỗng đến mức áp lực, trên đỉnh đầu chỉ có một ngọn đèn tiết kiệm điện.Ánh sáng trắng chói mắt, trong căn phòng trống rỗng, tường cao cửa sổ cao, nói một câu cũng vang vọng.Trên trán Tống Hân Nghiên có vết thương, trên tay cũng bị khóa còng tay, bình tĩnh ngồi đối diện với luật sư Vệ.Luật sư Vệ nở nụ cười trước: “Cô Tống, lại gặp mặt rồi.”Lần trước hai người gặp mặt là lúc cô và nhà họ Dạ kiện tụng.Anh ta tự mình nói đùa: “Nhưng mà đối với cô, gặp tôi chẳng phải chuyện tốt lành gì cả. Gặp mặt thế này thà không gặp còn hơn.”Sau khi nói đùa xong rồi, bầu không khí không còn quá nghiêm túc nữa.