Tác giả:

"Cởi áo ngực ra, xoay một vòng!" Người đàn ông đang ngồi trên ghế lạnh lùng nói.1 Mặc Sơ ngạc nhiên nhìn người đàn ông này, cô đợi trong phòng làm việc của anh suốt nửa tiếng mà lại đợi được những lời này!1 "Tổng giám đốc Quyền, tôi nghĩ là anh nhầm rồi!" Mặc Sơ hơi giận dữ. Lúc này Quyền Đế Sâm dời tầm mắt khỏi văn kiện, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang đứng trước bàn làm việc cao cấp của mình. Toàn thân cô mặc một bộ đồ công sở màu vàng nhạt, phối hợp với mắt kính gọng đỏ, hình tượng như một nữ viên chức ngăn nắp giỏi giang. "Mặc Sơ, mười tám tuổi, ứng tuyển vị trí người mẫu ngực." Quyền Đế Sâm rút tài liệu ra và ném tới. Trong lòng Mặc Sơ vô cùng hoảng sợ, sao cô lại mới mười tám tuổi được chứ? Sao cô lại có thể đến ứng tuyển làm người mẫu ngực?1 Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?1 Nhưng một giây sau cô đã hiểu ra, bên ngoài đồn rằng ông cụ Quyền muốn tìm bạn trăm năm cho cháu đích tôn là Quyền Đế Sâm, Công ty hôn nhân Thiên Trường Địa Cửu muốn giành được quyền đại diện tuyển…

Chương 12: 12: Cơ Thể Mảnh Mai Nhẹ Nhàng Run Lên

Vợ Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu! 2Tác giả: Ráng ChiềuTruyện Ngôn Tình"Cởi áo ngực ra, xoay một vòng!" Người đàn ông đang ngồi trên ghế lạnh lùng nói.1 Mặc Sơ ngạc nhiên nhìn người đàn ông này, cô đợi trong phòng làm việc của anh suốt nửa tiếng mà lại đợi được những lời này!1 "Tổng giám đốc Quyền, tôi nghĩ là anh nhầm rồi!" Mặc Sơ hơi giận dữ. Lúc này Quyền Đế Sâm dời tầm mắt khỏi văn kiện, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang đứng trước bàn làm việc cao cấp của mình. Toàn thân cô mặc một bộ đồ công sở màu vàng nhạt, phối hợp với mắt kính gọng đỏ, hình tượng như một nữ viên chức ngăn nắp giỏi giang. "Mặc Sơ, mười tám tuổi, ứng tuyển vị trí người mẫu ngực." Quyền Đế Sâm rút tài liệu ra và ném tới. Trong lòng Mặc Sơ vô cùng hoảng sợ, sao cô lại mới mười tám tuổi được chứ? Sao cô lại có thể đến ứng tuyển làm người mẫu ngực?1 Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?1 Nhưng một giây sau cô đã hiểu ra, bên ngoài đồn rằng ông cụ Quyền muốn tìm bạn trăm năm cho cháu đích tôn là Quyền Đế Sâm, Công ty hôn nhân Thiên Trường Địa Cửu muốn giành được quyền đại diện tuyển… Giữa môi và răng c*̉a Mặc Sở vẫn còn hương vị rượu vang hợp với mùi vị mạnh mẽ và độc đáo c*̉a người đàn ông này.Cô rúc vào ngực anh, trong hơi thở c*̉a cô tràn ngập mùi vị c*̉a anh..truyen bac chienKhi bàn tay anh cởi cúc áo sơ mi của cô ra, Mặc Sơ có chút sợ hãi.Hai người không hề quen thuộc chứ đừng nói đến vấn đề yêu hay không yêu.Chỉ là một đôi vợ chồng đã lấy giấy chứng nhận kết hôn thì đương nhiên phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ chồng."Tổng giám đốc Quyền..." Trong giọng nói c*̉a Mặc Sơ có chút bối rối.Quyền Đế Sâm nhìn từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a cô bị anh hôn đến mức đã đỏ hồng, cơ thể mảnh mai c*̉a cô c*̃ng khẽ run lên trong lồng ngực c*̉a anh.Cô không muốn sao? Ánh mắt c*̉a anh hiện lên tia sáng sắc lạnh."Tôi đang bị thương!" Cô nhẹ nhàng nói nhỏ.Những vết thương chằng chịt khắp nơi đó khiến bản thân cô tự cảm thấy vô c*̀ng xấu xí, mỗi một người phụ nữ đều thích cái đẹp, đó chính bản tính rồi!Nghe thấy cô nói như vậy, sắc mặt c*̉a Quyền Đế Sâm đã dịu đi một chút, anh buông cô ra và nói: "Sau khi vết thương lành lại thì đến tìm tôi!""Được!" Mặc Sơ gật đầu biết ơn: "Tôi rời đi được chưa?"Ngày mai là cuối tuần, cô muốn ở bên hai đứa con.Đặc biệt là con gái, vẫn luôn muốn đi chơi, cô bé muốn đi bắt những con nòng nọc nhỏ!Bọn nhỏ rất hứng thú đối với chuyện một con ếch là do con nòng nọc nhỏ biến thành!Quyền Đế Sâm trông thấy bộ dạng cẩn thận c*̉a cô thì không nói thêm gì nữa mà ngầm đồng ý để cô rời đi.Có điều, anh đã gọi tài xế đưa cô trở về.Mặc Sơ trở về nhà, hai đứa bé đã ngủ say rồi.Trong nhà lộn xộn cứ như đánh giặc vậy, hai đứa nhỏ rất giỏi bày bừa.Cô thu dọn toàn bộ, sau khi lau nhà xong, cô nằm bẹp trên ghế sô pha.Trong đêm khuya tĩnh lặng, cô nhớ lại những gì đã diễn ra cả ngày nay.Nếu như không phải vì cơ thể cô còn đang đau đớn thì cô sẽ tưởng rằng mình đang mơ....!Sáng sớm ở ngoại thành vào đầu mùa xuân.Cây xanh bắt đầu đâm chồi nảy lộc, những bông hoa c*̃ng đang nở rộ trên cành, trong hồ nước có một đàn nòng nọc nhỏ, không ngừng vẫy đuôi bơi qua bơi lại.Con gái Mặc Hàm cầm lưới đánh cá, khom lưng vui vẻ bắt những con nòng nọc nhỏ!"Sơ Sơ, Đại Chu nói bố c*̉a cậu ấy có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!" Mặc Hàm nhìn Mặc Sơ và nói: "Chúng ta bắt mang về nhà nuôi, ngày thứ hai con sẽ mang đến trường cho cậu ấy xem.Con không có bố nhưng con c*̃ng có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!"Mặc Sơ không biết nên đáp lại như thế nào.Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm ghê!"Nòng nọc" c*̉a bố Đại Chu là nòng nọc kia chứ không phải nòng nọc này đâu!Quan trọng là cô không giỏi môn sinh học nên không biết giải thích như thế nào với Mặc Hàm.Dường như Mặc Hi rất khinh bỉ chuyện này, cậu bé lấy ipad ra chụp ảnh cho em gái."Mặc Hi, không phải cái ipad này đã hỏng rồi sao?" Mặc Sơ cảm thấy kì lạ, cô nhớ rất rõ là tuần trước lúc cô dùng đến thì nó đã hỏng rồi!Mặc Hàm ngẩng mặt lên, tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Mặc Hi đã sửa lại rồi!""Cái gì cơ?" Mặc Sơ bất ngờ trợn tròn mắt, con trai mới có năm tuổi mà đã biết sửa máy tính bảng sao?Mặc Hi lại thản nhiên nói một cách nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay: "Vừa vặn con chụp hình đẹp! Sơ Sơ, Mặc Hàm, hai người đứng lại gần nhau đi, con sẽ chụp ảnh cho hai người đẹp."Hai mẹ con đứng chung trong một khung hình, hai khuôn mặt nhỏ nhắn một lớn một nhỏ, dưới cây liễu vừa đâm chồi nảy lộc bên hồ nước.Bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc xinh đẹp nhất.Giữa trưa, Mặc Sơ đưa hai đứa nhỏ đi ăn pizza, mỗi người một ly nước trái cây."Cục cưng c*̉a mẹ, buổi chiều ngoan ngoãn ở nhà, mẹ phải đi dự hôn lễ c*̉a dì các con." Mặc Sơ uống một ngụm nước chanh rồi nói.Mặc Hàm vừa cắn pizza vừa nói: "Chính là cái dì Tô San đã cướp đi bạn trai c*̃ c*̉a mẹ sao?""Tư Vĩ Phàm và Tô San ạ?" Mặc Hi c*̃ng nhìn về phía cô.Mặc Sơ gật gật đầu, hai người đó phách lối khoe tình cảm vợ chồng, chính là muốn châm chọc khiêu khích cô đấy mà..

Giữa môi và răng c*̉a Mặc Sở vẫn còn hương vị rượu vang hợp với mùi vị mạnh mẽ và độc đáo c*̉a người đàn ông này.

Cô rúc vào ngực anh, trong hơi thở c*̉a cô tràn ngập mùi vị c*̉a anh.

.

truyen bac chien

Khi bàn tay anh cởi cúc áo sơ mi của cô ra, Mặc Sơ có chút sợ hãi.

Hai người không hề quen thuộc chứ đừng nói đến vấn đề yêu hay không yêu.

Chỉ là một đôi vợ chồng đã lấy giấy chứng nhận kết hôn thì đương nhiên phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ chồng.

"Tổng giám đốc Quyền..." Trong giọng nói c*̉a Mặc Sơ có chút bối rối.

Quyền Đế Sâm nhìn từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a cô bị anh hôn đến mức đã đỏ hồng, cơ thể mảnh mai c*̉a cô c*̃ng khẽ run lên trong lồng ngực c*̉a anh.

Cô không muốn sao? Ánh mắt c*̉a anh hiện lên tia sáng sắc lạnh.

"Tôi đang bị thương!" Cô nhẹ nhàng nói nhỏ.

Những vết thương chằng chịt khắp nơi đó khiến bản thân cô tự cảm thấy vô c*̀ng xấu xí, mỗi một người phụ nữ đều thích cái đẹp, đó chính bản tính rồi!

Nghe thấy cô nói như vậy, sắc mặt c*̉a Quyền Đế Sâm đã dịu đi một chút, anh buông cô ra và nói: "Sau khi vết thương lành lại thì đến tìm tôi!"

"Được!" Mặc Sơ gật đầu biết ơn: "Tôi rời đi được chưa?"

Ngày mai là cuối tuần, cô muốn ở bên hai đứa con.

Đặc biệt là con gái, vẫn luôn muốn đi chơi, cô bé muốn đi bắt những con nòng nọc nhỏ!

Bọn nhỏ rất hứng thú đối với chuyện một con ếch là do con nòng nọc nhỏ biến thành!

Quyền Đế Sâm trông thấy bộ dạng cẩn thận c*̉a cô thì không nói thêm gì nữa mà ngầm đồng ý để cô rời đi.

Có điều, anh đã gọi tài xế đưa cô trở về.

Mặc Sơ trở về nhà, hai đứa bé đã ngủ say rồi.

Trong nhà lộn xộn cứ như đánh giặc vậy, hai đứa nhỏ rất giỏi bày bừa.

Cô thu dọn toàn bộ, sau khi lau nhà xong, cô nằm bẹp trên ghế sô pha.

Trong đêm khuya tĩnh lặng, cô nhớ lại những gì đã diễn ra cả ngày nay.

Nếu như không phải vì cơ thể cô còn đang đau đớn thì cô sẽ tưởng rằng mình đang mơ.

...!

Sáng sớm ở ngoại thành vào đầu mùa xuân.

Cây xanh bắt đầu đâm chồi nảy lộc, những bông hoa c*̃ng đang nở rộ trên cành, trong hồ nước có một đàn nòng nọc nhỏ, không ngừng vẫy đuôi bơi qua bơi lại.

Con gái Mặc Hàm cầm lưới đánh cá, khom lưng vui vẻ bắt những con nòng nọc nhỏ!

"Sơ Sơ, Đại Chu nói bố c*̉a cậu ấy có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!" Mặc Hàm nhìn Mặc Sơ và nói: "Chúng ta bắt mang về nhà nuôi, ngày thứ hai con sẽ mang đến trường cho cậu ấy xem.

Con không có bố nhưng con c*̃ng có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!"

Mặc Sơ không biết nên đáp lại như thế nào.

Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm ghê!

"Nòng nọc" c*̉a bố Đại Chu là nòng nọc kia chứ không phải nòng nọc này đâu!

Quan trọng là cô không giỏi môn sinh học nên không biết giải thích như thế nào với Mặc Hàm.

Dường như Mặc Hi rất khinh bỉ chuyện này, cậu bé lấy ipad ra chụp ảnh cho em gái.

"Mặc Hi, không phải cái ipad này đã hỏng rồi sao?" Mặc Sơ cảm thấy kì lạ, cô nhớ rất rõ là tuần trước lúc cô dùng đến thì nó đã hỏng rồi!

Mặc Hàm ngẩng mặt lên, tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Mặc Hi đã sửa lại rồi!"

"Cái gì cơ?" Mặc Sơ bất ngờ trợn tròn mắt, con trai mới có năm tuổi mà đã biết sửa máy tính bảng sao?

Mặc Hi lại thản nhiên nói một cách nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay: "Vừa vặn con chụp hình đẹp! Sơ Sơ, Mặc Hàm, hai người đứng lại gần nhau đi, con sẽ chụp ảnh cho hai người đẹp."

Hai mẹ con đứng chung trong một khung hình, hai khuôn mặt nhỏ nhắn một lớn một nhỏ, dưới cây liễu vừa đâm chồi nảy lộc bên hồ nước.

Bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc xinh đẹp nhất.

Giữa trưa, Mặc Sơ đưa hai đứa nhỏ đi ăn pizza, mỗi người một ly nước trái cây.

"Cục cưng c*̉a mẹ, buổi chiều ngoan ngoãn ở nhà, mẹ phải đi dự hôn lễ c*̉a dì các con." Mặc Sơ uống một ngụm nước chanh rồi nói.

Mặc Hàm vừa cắn pizza vừa nói: "Chính là cái dì Tô San đã cướp đi bạn trai c*̃ c*̉a mẹ sao?"

"Tư Vĩ Phàm và Tô San ạ?" Mặc Hi c*̃ng nhìn về phía cô.

Mặc Sơ gật gật đầu, hai người đó phách lối khoe tình cảm vợ chồng, chính là muốn châm chọc khiêu khích cô đấy mà..

Vợ Ngoan Ngoãn Để Anh Yêu! 2Tác giả: Ráng ChiềuTruyện Ngôn Tình"Cởi áo ngực ra, xoay một vòng!" Người đàn ông đang ngồi trên ghế lạnh lùng nói.1 Mặc Sơ ngạc nhiên nhìn người đàn ông này, cô đợi trong phòng làm việc của anh suốt nửa tiếng mà lại đợi được những lời này!1 "Tổng giám đốc Quyền, tôi nghĩ là anh nhầm rồi!" Mặc Sơ hơi giận dữ. Lúc này Quyền Đế Sâm dời tầm mắt khỏi văn kiện, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang đứng trước bàn làm việc cao cấp của mình. Toàn thân cô mặc một bộ đồ công sở màu vàng nhạt, phối hợp với mắt kính gọng đỏ, hình tượng như một nữ viên chức ngăn nắp giỏi giang. "Mặc Sơ, mười tám tuổi, ứng tuyển vị trí người mẫu ngực." Quyền Đế Sâm rút tài liệu ra và ném tới. Trong lòng Mặc Sơ vô cùng hoảng sợ, sao cô lại mới mười tám tuổi được chứ? Sao cô lại có thể đến ứng tuyển làm người mẫu ngực?1 Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?1 Nhưng một giây sau cô đã hiểu ra, bên ngoài đồn rằng ông cụ Quyền muốn tìm bạn trăm năm cho cháu đích tôn là Quyền Đế Sâm, Công ty hôn nhân Thiên Trường Địa Cửu muốn giành được quyền đại diện tuyển… Giữa môi và răng c*̉a Mặc Sở vẫn còn hương vị rượu vang hợp với mùi vị mạnh mẽ và độc đáo c*̉a người đàn ông này.Cô rúc vào ngực anh, trong hơi thở c*̉a cô tràn ngập mùi vị c*̉a anh..truyen bac chienKhi bàn tay anh cởi cúc áo sơ mi của cô ra, Mặc Sơ có chút sợ hãi.Hai người không hề quen thuộc chứ đừng nói đến vấn đề yêu hay không yêu.Chỉ là một đôi vợ chồng đã lấy giấy chứng nhận kết hôn thì đương nhiên phải thực hiện nghĩa vụ làm vợ chồng."Tổng giám đốc Quyền..." Trong giọng nói c*̉a Mặc Sơ có chút bối rối.Quyền Đế Sâm nhìn từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn c*̉a cô bị anh hôn đến mức đã đỏ hồng, cơ thể mảnh mai c*̉a cô c*̃ng khẽ run lên trong lồng ngực c*̉a anh.Cô không muốn sao? Ánh mắt c*̉a anh hiện lên tia sáng sắc lạnh."Tôi đang bị thương!" Cô nhẹ nhàng nói nhỏ.Những vết thương chằng chịt khắp nơi đó khiến bản thân cô tự cảm thấy vô c*̀ng xấu xí, mỗi một người phụ nữ đều thích cái đẹp, đó chính bản tính rồi!Nghe thấy cô nói như vậy, sắc mặt c*̉a Quyền Đế Sâm đã dịu đi một chút, anh buông cô ra và nói: "Sau khi vết thương lành lại thì đến tìm tôi!""Được!" Mặc Sơ gật đầu biết ơn: "Tôi rời đi được chưa?"Ngày mai là cuối tuần, cô muốn ở bên hai đứa con.Đặc biệt là con gái, vẫn luôn muốn đi chơi, cô bé muốn đi bắt những con nòng nọc nhỏ!Bọn nhỏ rất hứng thú đối với chuyện một con ếch là do con nòng nọc nhỏ biến thành!Quyền Đế Sâm trông thấy bộ dạng cẩn thận c*̉a cô thì không nói thêm gì nữa mà ngầm đồng ý để cô rời đi.Có điều, anh đã gọi tài xế đưa cô trở về.Mặc Sơ trở về nhà, hai đứa bé đã ngủ say rồi.Trong nhà lộn xộn cứ như đánh giặc vậy, hai đứa nhỏ rất giỏi bày bừa.Cô thu dọn toàn bộ, sau khi lau nhà xong, cô nằm bẹp trên ghế sô pha.Trong đêm khuya tĩnh lặng, cô nhớ lại những gì đã diễn ra cả ngày nay.Nếu như không phải vì cơ thể cô còn đang đau đớn thì cô sẽ tưởng rằng mình đang mơ....!Sáng sớm ở ngoại thành vào đầu mùa xuân.Cây xanh bắt đầu đâm chồi nảy lộc, những bông hoa c*̃ng đang nở rộ trên cành, trong hồ nước có một đàn nòng nọc nhỏ, không ngừng vẫy đuôi bơi qua bơi lại.Con gái Mặc Hàm cầm lưới đánh cá, khom lưng vui vẻ bắt những con nòng nọc nhỏ!"Sơ Sơ, Đại Chu nói bố c*̉a cậu ấy có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!" Mặc Hàm nhìn Mặc Sơ và nói: "Chúng ta bắt mang về nhà nuôi, ngày thứ hai con sẽ mang đến trường cho cậu ấy xem.Con không có bố nhưng con c*̃ng có rất nhiều rất nhiều nòng nọc!"Mặc Sơ không biết nên đáp lại như thế nào.Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm ghê!"Nòng nọc" c*̉a bố Đại Chu là nòng nọc kia chứ không phải nòng nọc này đâu!Quan trọng là cô không giỏi môn sinh học nên không biết giải thích như thế nào với Mặc Hàm.Dường như Mặc Hi rất khinh bỉ chuyện này, cậu bé lấy ipad ra chụp ảnh cho em gái."Mặc Hi, không phải cái ipad này đã hỏng rồi sao?" Mặc Sơ cảm thấy kì lạ, cô nhớ rất rõ là tuần trước lúc cô dùng đến thì nó đã hỏng rồi!Mặc Hàm ngẩng mặt lên, tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời: "Mặc Hi đã sửa lại rồi!""Cái gì cơ?" Mặc Sơ bất ngờ trợn tròn mắt, con trai mới có năm tuổi mà đã biết sửa máy tính bảng sao?Mặc Hi lại thản nhiên nói một cách nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay: "Vừa vặn con chụp hình đẹp! Sơ Sơ, Mặc Hàm, hai người đứng lại gần nhau đi, con sẽ chụp ảnh cho hai người đẹp."Hai mẹ con đứng chung trong một khung hình, hai khuôn mặt nhỏ nhắn một lớn một nhỏ, dưới cây liễu vừa đâm chồi nảy lộc bên hồ nước.Bức ảnh đã ghi lại khoảnh khắc xinh đẹp nhất.Giữa trưa, Mặc Sơ đưa hai đứa nhỏ đi ăn pizza, mỗi người một ly nước trái cây."Cục cưng c*̉a mẹ, buổi chiều ngoan ngoãn ở nhà, mẹ phải đi dự hôn lễ c*̉a dì các con." Mặc Sơ uống một ngụm nước chanh rồi nói.Mặc Hàm vừa cắn pizza vừa nói: "Chính là cái dì Tô San đã cướp đi bạn trai c*̃ c*̉a mẹ sao?""Tư Vĩ Phàm và Tô San ạ?" Mặc Hi c*̃ng nhìn về phía cô.Mặc Sơ gật gật đầu, hai người đó phách lối khoe tình cảm vợ chồng, chính là muốn châm chọc khiêu khích cô đấy mà..

Chương 12: 12: Cơ Thể Mảnh Mai Nhẹ Nhàng Run Lên