Tác giả:

Phú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô…

Chương 84

Hôm Nay Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau ChưaTác giả: Hướng Chiêu ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngPhú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô… Giữa trưa, cái nắng oi bức nung nóng con đường dài. Phố xá thưa thớt không quá nhộn nhịp như xế chiều, hai bên đường cũng thiếu vắng những sạp hàng hoá và tiếng rao inh ỏi của người bán hàng rong. Trúc ngồi trong xe ngó ra cửa sổ, nhận thấy đây không phải hướng trở về nhà, bèn quay qua dò hỏi cậu ba Hưởng đang ngồi bên cạnh mình: “Mình định đi đâu đó?”Ba Hưởng vốn đang ngã lưng dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe cô hỏi thế bèn đáp: “Con dại cái mang. Thằng nhãi Phạm Sáng kia không biết an phận thì tôi chỉ đành đi tìm ba nó để nói chuyện phải trái thôi. Nhắm không dạy được thì nói trước một tiếng, tôi sẵn sàng uốn nắn cậu ta ra hình ra dạng! Chứ học đâu cái thói lăm le vợ người khác như thế, thật chẳng ra thể thống gì cả!”Hoá ra là đi mắng vốn đó đa! Lòng Trúc thầm nghĩ thế nhưng nào dám thốt ra ngoài. Từ ngày lên đây tới giờ, chuyện này cứ nối tiếp chuyện kia như mớ bòng bong, nay cậu ba Hưởng đã chủ động đứng ra gỡ rối, cô dại gì xen lời chọc cậu không vui.Cơ ngơi dòng họ Phạm có thể nói sánh ngang nhà tỉnh trưởng, một bên của cải phá ba đời không lụi, một bên quyền thế đời này sang đời khác. Có điều dựa vào mối quan hệ không mấy mặn mà giữa tỉnh trưởng và đại gia Vĩnh, thì đây đúng thật là lần đầu tiên Trúc đến nhà Phạm Sáng – mặc dù cả hai mang tiếng là bạn học cũ của nhau.Nhà đại gia Vĩnh bề thế đến mức phải dùng hai từ khoa trương để diễn tả. Để vào được phòng khách phải đi qua một khoảng sân rộng sấp xỉ mảnh ruộng tầm trung, nào là hoa lạ kiểng quý, chim chốc ríu rít hoà lẫn vào nhau vui tai vui mắt.Phòng khách rộng lớn thoang thoảng hương gỗ tươi mát. Từ bàn ghế đến hầu hết các vật dụng trang trí đều được làm bằng gỗ mun bóng loáng, điêu khắc tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Đó là còn chưa kể đến hai hàng đồ quý sành sứ được bày trí hai bên.Khoảnh khắc này trong đầu Trúc chỉ xuất hiện được một từ duy nhất: GIÀU!Vợ chồng Trúc được mời ngồi ăn bánh uống trà trong khi chờ đợi chủ nhà ra. Cô nhìn trái ngó phải hết lần này đến lần khác, ánh mắt lần nữa lướt qua hai chú chim màu sắc sặc sỡ trong chiếc lồng vàng óng ánh, rốt cuộc không nhịn được mà nhỏ giọng thầm thì bên tai chồng: “Chả trách nhà họ tranh giành gia sản đến sứt đầu mẻ trán. Đây không phải là giàu có bình thường thôi đâu! Giàu nứt đố đổ vách* luôn đó đa!”(*) Rất giàu, của cải tiền bạc không biết chất vào đâu cho hết.Cậu ba Hưởng uống ngụm trà, ngã lưng dựa ghế, hai chân bắt chéo từ tốn tiếp lời: “Dòng họ Phạm giàu có mấy đời ở tỉnh Giang, đâu phải nói lụi liền lụi. Không nói đến ông Vĩnh nắm quyền, cho dù đổi thành bất kì ai trong dòng họ chắc chắn thành tựu cũng không quá kém.”Trúc tròn mắt gật đầu. Hiếm khi chồng cô lại đánh giá người khác tốt như vậy, xem ra nhà họ Phạm đúng là có tài.“Cái này gọi là di truyền tốt đây sao!”Ba Hưởng nghe vợ lầm bầm như thế, đưa tay gõ đầu cô, nói: “Nếu di truyền nhà họ trước sau đều tốt như vậy thì Phạm Sáng chắc chắn là đứa con được nhặt ở bụi chuối sau hè. Cậu ta kém xa ba mình nhiều lắm!”Ngồi trong nhà người ta, ăn uống của người ta đã đành, thế mà còn độc mồm nói chuyện linh tinh. Trúc chỉ muốn nhét luôn ly trà vào miệng cậu, tránh cho cậu nói mấy câu nhảm nhí bị người khác nghe thấy thì nguy.Sau khi từ trạm xá trở về, ông Vĩnh ra lệnh đóng cửa dưỡng bệnh ở nhà không tiếp khách. Đây cũng là lần đầu tiên ông chấp nhận tiếp đãi vợ chồng cậu ba Hưởng. Và cũng là lần đầu Trúc được nhìn rõ mặt người đàn ông mang tiếng trăng hoa, cũng từng một lòng một dạ với má cô.

Giữa trưa, cái nắng oi bức nung nóng con đường dài. Phố xá thưa thớt không quá nhộn nhịp như xế chiều, hai bên đường cũng thiếu vắng những sạp hàng hoá và tiếng rao inh ỏi của người bán hàng rong. Trúc ngồi trong xe ngó ra cửa sổ, nhận thấy đây không phải hướng trở về nhà, bèn quay qua dò hỏi cậu ba Hưởng đang ngồi bên cạnh mình: “Mình định đi đâu đó?”

Ba Hưởng vốn đang ngã lưng dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe cô hỏi thế bèn đáp: “Con dại cái mang. Thằng nhãi Phạm Sáng kia không biết an phận thì tôi chỉ đành đi tìm ba nó để nói chuyện phải trái thôi. Nhắm không dạy được thì nói trước một tiếng, tôi sẵn sàng uốn nắn cậu ta ra hình ra dạng! Chứ học đâu cái thói lăm le vợ người khác như thế, thật chẳng ra thể thống gì cả!”

Hoá ra là đi mắng vốn đó đa! Lòng Trúc thầm nghĩ thế nhưng nào dám thốt ra ngoài. Từ ngày lên đây tới giờ, chuyện này cứ nối tiếp chuyện kia như mớ bòng bong, nay cậu ba Hưởng đã chủ động đứng ra gỡ rối, cô dại gì xen lời chọc cậu không vui.

Cơ ngơi dòng họ Phạm có thể nói sánh ngang nhà tỉnh trưởng, một bên của cải phá ba đời không lụi, một bên quyền thế đời này sang đời khác. Có điều dựa vào mối quan hệ không mấy mặn mà giữa tỉnh trưởng và đại gia Vĩnh, thì đây đúng thật là lần đầu tiên Trúc đến nhà Phạm Sáng – mặc dù cả hai mang tiếng là bạn học cũ của nhau.

Nhà đại gia Vĩnh bề thế đến mức phải dùng hai từ khoa trương để diễn tả. Để vào được phòng khách phải đi qua một khoảng sân rộng sấp xỉ mảnh ruộng tầm trung, nào là hoa lạ kiểng quý, chim chốc ríu rít hoà lẫn vào nhau vui tai vui mắt.

Phòng khách rộng lớn thoang thoảng hương gỗ tươi mát. Từ bàn ghế đến hầu hết các vật dụng trang trí đều được làm bằng gỗ mun bóng loáng, điêu khắc tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Đó là còn chưa kể đến hai hàng đồ quý sành sứ được bày trí hai bên.

Khoảnh khắc này trong đầu Trúc chỉ xuất hiện được một từ duy nhất: GIÀU!

Vợ chồng Trúc được mời ngồi ăn bánh uống trà trong khi chờ đợi chủ nhà ra. Cô nhìn trái ngó phải hết lần này đến lần khác, ánh mắt lần nữa lướt qua hai chú chim màu sắc sặc sỡ trong chiếc lồng vàng óng ánh, rốt cuộc không nhịn được mà nhỏ giọng thầm thì bên tai chồng: “Chả trách nhà họ tranh giành gia sản đến sứt đầu mẻ trán. Đây không phải là giàu có bình thường thôi đâu! Giàu nứt đố đổ vách* luôn đó đa!”

(*) Rất giàu, của cải tiền bạc không biết chất vào đâu cho hết.

Cậu ba Hưởng uống ngụm trà, ngã lưng dựa ghế, hai chân bắt chéo từ tốn tiếp lời: “Dòng họ Phạm giàu có mấy đời ở tỉnh Giang, đâu phải nói lụi liền lụi. Không nói đến ông Vĩnh nắm quyền, cho dù đổi thành bất kì ai trong dòng họ chắc chắn thành tựu cũng không quá kém.”

Trúc tròn mắt gật đầu. Hiếm khi chồng cô lại đánh giá người khác tốt như vậy, xem ra nhà họ Phạm đúng là có tài.

“Cái này gọi là di truyền tốt đây sao!”

Ba Hưởng nghe vợ lầm bầm như thế, đưa tay gõ đầu cô, nói: “Nếu di truyền nhà họ trước sau đều tốt như vậy thì Phạm Sáng chắc chắn là đứa con được nhặt ở bụi chuối sau hè. Cậu ta kém xa ba mình nhiều lắm!”

Ngồi trong nhà người ta, ăn uống của người ta đã đành, thế mà còn độc mồm nói chuyện linh tinh. Trúc chỉ muốn nhét luôn ly trà vào miệng cậu, tránh cho cậu nói mấy câu nhảm nhí bị người khác nghe thấy thì nguy.

Sau khi từ trạm xá trở về, ông Vĩnh ra lệnh đóng cửa dưỡng bệnh ở nhà không tiếp khách. Đây cũng là lần đầu tiên ông chấp nhận tiếp đãi vợ chồng cậu ba Hưởng. Và cũng là lần đầu Trúc được nhìn rõ mặt người đàn ông mang tiếng trăng hoa, cũng từng một lòng một dạ với má cô.

Hôm Nay Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau ChưaTác giả: Hướng Chiêu ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngPhú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô… Giữa trưa, cái nắng oi bức nung nóng con đường dài. Phố xá thưa thớt không quá nhộn nhịp như xế chiều, hai bên đường cũng thiếu vắng những sạp hàng hoá và tiếng rao inh ỏi của người bán hàng rong. Trúc ngồi trong xe ngó ra cửa sổ, nhận thấy đây không phải hướng trở về nhà, bèn quay qua dò hỏi cậu ba Hưởng đang ngồi bên cạnh mình: “Mình định đi đâu đó?”Ba Hưởng vốn đang ngã lưng dựa ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe cô hỏi thế bèn đáp: “Con dại cái mang. Thằng nhãi Phạm Sáng kia không biết an phận thì tôi chỉ đành đi tìm ba nó để nói chuyện phải trái thôi. Nhắm không dạy được thì nói trước một tiếng, tôi sẵn sàng uốn nắn cậu ta ra hình ra dạng! Chứ học đâu cái thói lăm le vợ người khác như thế, thật chẳng ra thể thống gì cả!”Hoá ra là đi mắng vốn đó đa! Lòng Trúc thầm nghĩ thế nhưng nào dám thốt ra ngoài. Từ ngày lên đây tới giờ, chuyện này cứ nối tiếp chuyện kia như mớ bòng bong, nay cậu ba Hưởng đã chủ động đứng ra gỡ rối, cô dại gì xen lời chọc cậu không vui.Cơ ngơi dòng họ Phạm có thể nói sánh ngang nhà tỉnh trưởng, một bên của cải phá ba đời không lụi, một bên quyền thế đời này sang đời khác. Có điều dựa vào mối quan hệ không mấy mặn mà giữa tỉnh trưởng và đại gia Vĩnh, thì đây đúng thật là lần đầu tiên Trúc đến nhà Phạm Sáng – mặc dù cả hai mang tiếng là bạn học cũ của nhau.Nhà đại gia Vĩnh bề thế đến mức phải dùng hai từ khoa trương để diễn tả. Để vào được phòng khách phải đi qua một khoảng sân rộng sấp xỉ mảnh ruộng tầm trung, nào là hoa lạ kiểng quý, chim chốc ríu rít hoà lẫn vào nhau vui tai vui mắt.Phòng khách rộng lớn thoang thoảng hương gỗ tươi mát. Từ bàn ghế đến hầu hết các vật dụng trang trí đều được làm bằng gỗ mun bóng loáng, điêu khắc tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Đó là còn chưa kể đến hai hàng đồ quý sành sứ được bày trí hai bên.Khoảnh khắc này trong đầu Trúc chỉ xuất hiện được một từ duy nhất: GIÀU!Vợ chồng Trúc được mời ngồi ăn bánh uống trà trong khi chờ đợi chủ nhà ra. Cô nhìn trái ngó phải hết lần này đến lần khác, ánh mắt lần nữa lướt qua hai chú chim màu sắc sặc sỡ trong chiếc lồng vàng óng ánh, rốt cuộc không nhịn được mà nhỏ giọng thầm thì bên tai chồng: “Chả trách nhà họ tranh giành gia sản đến sứt đầu mẻ trán. Đây không phải là giàu có bình thường thôi đâu! Giàu nứt đố đổ vách* luôn đó đa!”(*) Rất giàu, của cải tiền bạc không biết chất vào đâu cho hết.Cậu ba Hưởng uống ngụm trà, ngã lưng dựa ghế, hai chân bắt chéo từ tốn tiếp lời: “Dòng họ Phạm giàu có mấy đời ở tỉnh Giang, đâu phải nói lụi liền lụi. Không nói đến ông Vĩnh nắm quyền, cho dù đổi thành bất kì ai trong dòng họ chắc chắn thành tựu cũng không quá kém.”Trúc tròn mắt gật đầu. Hiếm khi chồng cô lại đánh giá người khác tốt như vậy, xem ra nhà họ Phạm đúng là có tài.“Cái này gọi là di truyền tốt đây sao!”Ba Hưởng nghe vợ lầm bầm như thế, đưa tay gõ đầu cô, nói: “Nếu di truyền nhà họ trước sau đều tốt như vậy thì Phạm Sáng chắc chắn là đứa con được nhặt ở bụi chuối sau hè. Cậu ta kém xa ba mình nhiều lắm!”Ngồi trong nhà người ta, ăn uống của người ta đã đành, thế mà còn độc mồm nói chuyện linh tinh. Trúc chỉ muốn nhét luôn ly trà vào miệng cậu, tránh cho cậu nói mấy câu nhảm nhí bị người khác nghe thấy thì nguy.Sau khi từ trạm xá trở về, ông Vĩnh ra lệnh đóng cửa dưỡng bệnh ở nhà không tiếp khách. Đây cũng là lần đầu tiên ông chấp nhận tiếp đãi vợ chồng cậu ba Hưởng. Và cũng là lần đầu Trúc được nhìn rõ mặt người đàn ông mang tiếng trăng hoa, cũng từng một lòng một dạ với má cô.

Chương 84