Tác giả:

Phú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô…

Chương 88

Hôm Nay Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau ChưaTác giả: Hướng Chiêu ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngPhú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô… Cả ngày chui ra chui vào chiếc xe hộp, xuôi dọc hết mọi nẻo đường khiến Trúc say sẩm mặt mày, đã vậy luồng áp lực vô hình từ người ba Hưởng toả ra càng làm cho cô thêm ngột ngạt, thật lòng chỉ muốn ngã lăn ra bất tỉnh cho xong. Suốt chặng đường ba Hưởng vẫn nhắm mắt ngồi đó không ừ hử tiếng nào, mấy lần Trúc nhỏ giọng thăm dò nhưng cậu vờ như không nghe không biết, làm Trúc như ngồi trên đống lửa than hồng, lòng chứ bồn chồn lo lắng không yên.Chiếc xe chạy thẳng vào cổng lớn nhà tỉnh trưởng. Xe vừa dừng, ba Hưởng chậm rãi bước ra, dù gương mặt vẫn mang nét hầm hừ khó ở nhưng vẫn không quên tự mình mở cửa xe cho Trúc, đỡ tay cô ra ngoài. Nhìn thấy ba Hưởng vẫn ân cần quan tâm mình, Trúc lập tức chớp lấy thời cơ trở tay khoát cánh tay cậu, bờ môi mấp máy vừa định phun lời ngọc ngà ngờ đâu cậu nhà cô còn phản ứng nhanh lẹ hơn cô gấp mấy lần. Ba Hưởng tiến nhanh hai bước vội vã tránh được nanh vuốt của cô, sau khi bỏ lại cho cô một nụ cười nhếch mép thì lạnh lùng quay lưng, chắp tay sau đít đi thẳng vào nhà.Trúc nhìn bàn tay như bị đông cứng giữa không khí mà nghiến mòn mấy cái răng trắng. Chu choa cái gã đàn ông chết tiệt này, hôm nay được dịp lắc mông chảnh choẹ với cô cơ đấy! Trúc nuốt xuống cục tức, dặn lòng nếu đã quyết sống cùng nhau đến già thì nên khoan dung độ lượng hơn, chẳng may giận quá mất khôn, nửa đời sau ở goá thì cũng buồn lung lắm.Vì thế đứa đứng gác cổng chứng kiến một màn cậu ba Hưởng lạnh lùng vung tay hất hủi cô Út nhà nó! Cô Út chỉ biết uất ức nén nước mắt chảy ngược vào trong mà hối hả đuổi theo chồng. Phải chăng vợ chồng cô Út đúng như những gì người ta đang bàn tán bên ngoài sao ta? Vợ chồng cô Út sắp bỏ nhau chăng? Đứa gác cổng càng nghĩ càng hoảng, thầm nhủ lần này toang rồi ông ơi, toang rồi các cậu ơi! Có người dám bắt nạt cô Út kia kìa!Lúc này một con ở tay cầm chổi lông gà đi ngang, thấy đứa gác cổng rơm rớm nước mắt đứng trông vào nhà bèn đến hỏi han mấy câu. Đứa gác cổng như tìm được tri kỉ, lập tức mồm năm miệng mười nói hết những gì nó vừa chứng kiến, còn sợ con ở không tin mà liên tục nhấn mạnh phỏng đoán của nó. Cứ thế chỉ vừa đến cử chiều, đám người ăn kẻ ở trong nhà ai nấy cũng đều nhìn ba Hưởng với ánh mắt hình viên đạn.Nhưng đó là chuyện lúc chiều, còn bây giờ thì sắp xảy ra một chuyện động trời khác đấy đa.Ba Hưởng đi thẳng một đường vào sân, cậu không vào phòng khách mà lại vòng qua con đường đá hướng đến khu phòng ở của các ông anh vợ. Trúc đi theo sau thấy thế mà vã mồ hôi hột, chỉ biết trách ba Hưởng chân dài, cô đi ba bước mới bằng một sải chân của cậu, cậu còn cố tình đi nhanh làm cho cô phải túm ống quần ngắn lên mới đuổi kịp cậu.Đi được một đoạn, Trúc bèn chống gối thở hổn hển mấy hơi. Ngờ đâu tình huống xảy ra trước mắt lại khiến cô sợ ngây người.Bọn họ vừa lúc đến trước sân cậu Bách, trùng hợp lúc này cậu Bách cũng từ trong phòng đi ra. Ba Hưởng nhìn anh vợ mặt mày tươi tắn tay ôm hộp gỗ đứng trước mặt mình mà nhếch miệng cười, sau đó chẳng thèm chào hỏi câu nào đã vung tay đấm tới.

Cả ngày chui ra chui vào chiếc xe hộp, xuôi dọc hết mọi nẻo đường khiến Trúc say sẩm mặt mày, đã vậy luồng áp lực vô hình từ người ba Hưởng toả ra càng làm cho cô thêm ngột ngạt, thật lòng chỉ muốn ngã lăn ra bất tỉnh cho xong. Suốt chặng đường ba Hưởng vẫn nhắm mắt ngồi đó không ừ hử tiếng nào, mấy lần Trúc nhỏ giọng thăm dò nhưng cậu vờ như không nghe không biết, làm Trúc như ngồi trên đống lửa than hồng, lòng chứ bồn chồn lo lắng không yên.

Chiếc xe chạy thẳng vào cổng lớn nhà tỉnh trưởng. Xe vừa dừng, ba Hưởng chậm rãi bước ra, dù gương mặt vẫn mang nét hầm hừ khó ở nhưng vẫn không quên tự mình mở cửa xe cho Trúc, đỡ tay cô ra ngoài. Nhìn thấy ba Hưởng vẫn ân cần quan tâm mình, Trúc lập tức chớp lấy thời cơ trở tay khoát cánh tay cậu, bờ môi mấp máy vừa định phun lời ngọc ngà ngờ đâu cậu nhà cô còn phản ứng nhanh lẹ hơn cô gấp mấy lần. Ba Hưởng tiến nhanh hai bước vội vã tránh được nanh vuốt của cô, sau khi bỏ lại cho cô một nụ cười nhếch mép thì lạnh lùng quay lưng, chắp tay sau đít đi thẳng vào nhà.

Trúc nhìn bàn tay như bị đông cứng giữa không khí mà nghiến mòn mấy cái răng trắng. Chu choa cái gã đàn ông chết tiệt này, hôm nay được dịp lắc mông chảnh choẹ với cô cơ đấy! Trúc nuốt xuống cục tức, dặn lòng nếu đã quyết sống cùng nhau đến già thì nên khoan dung độ lượng hơn, chẳng may giận quá mất khôn, nửa đời sau ở goá thì cũng buồn lung lắm.

Vì thế đứa đứng gác cổng chứng kiến một màn cậu ba Hưởng lạnh lùng vung tay hất hủi cô Út nhà nó! Cô Út chỉ biết uất ức nén nước mắt chảy ngược vào trong mà hối hả đuổi theo chồng. Phải chăng vợ chồng cô Út đúng như những gì người ta đang bàn tán bên ngoài sao ta? Vợ chồng cô Út sắp bỏ nhau chăng? Đứa gác cổng càng nghĩ càng hoảng, thầm nhủ lần này toang rồi ông ơi, toang rồi các cậu ơi! Có người dám bắt nạt cô Út kia kìa!

Lúc này một con ở tay cầm chổi lông gà đi ngang, thấy đứa gác cổng rơm rớm nước mắt đứng trông vào nhà bèn đến hỏi han mấy câu. Đứa gác cổng như tìm được tri kỉ, lập tức mồm năm miệng mười nói hết những gì nó vừa chứng kiến, còn sợ con ở không tin mà liên tục nhấn mạnh phỏng đoán của nó. Cứ thế chỉ vừa đến cử chiều, đám người ăn kẻ ở trong nhà ai nấy cũng đều nhìn ba Hưởng với ánh mắt hình viên đạn.

Nhưng đó là chuyện lúc chiều, còn bây giờ thì sắp xảy ra một chuyện động trời khác đấy đa.

Ba Hưởng đi thẳng một đường vào sân, cậu không vào phòng khách mà lại vòng qua con đường đá hướng đến khu phòng ở của các ông anh vợ. Trúc đi theo sau thấy thế mà vã mồ hôi hột, chỉ biết trách ba Hưởng chân dài, cô đi ba bước mới bằng một sải chân của cậu, cậu còn cố tình đi nhanh làm cho cô phải túm ống quần ngắn lên mới đuổi kịp cậu.

Đi được một đoạn, Trúc bèn chống gối thở hổn hển mấy hơi. Ngờ đâu tình huống xảy ra trước mắt lại khiến cô sợ ngây người.

Bọn họ vừa lúc đến trước sân cậu Bách, trùng hợp lúc này cậu Bách cũng từ trong phòng đi ra. Ba Hưởng nhìn anh vợ mặt mày tươi tắn tay ôm hộp gỗ đứng trước mặt mình mà nhếch miệng cười, sau đó chẳng thèm chào hỏi câu nào đã vung tay đấm tới.

Hôm Nay Vợ Chồng Cậu Ba Bỏ Nhau ChưaTác giả: Hướng Chiêu ViTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngPhú ông Lê Dư giàu nhất làng Tiền, một vợ ba con, gái trai có đủ.1 Phú ông không chỉ giàu có mà còn hết mực yêu chiều vợ con. Nhà cao cửa rộng, ruộng đất bao la, ấy vậy mà ông chỉ thương có mỗi bà Thiên Kim.1 Hai người quen biết nhau từ thuở mới lọt lòng, cãi nhau từ khi biết nói đến độ trưởng thành đôi mươi, là cái kiểu xa nhau thì nhớ mà hể gặp mặt là đay nghiến, vặn vẹo nhau.1 Người ta hay nói thương nhau lắm đánh nhau đau, cãi nhau cả thời thơ ấu mà vẫn chưa đâu vào đâu, thôi thì hai người cưới nhau về chung một nhà, nửa đời còn lại mặc sức dây dưa. Dây dưa thoáng cái đã ba mươi năm, con gái lớn đã lấy chồng, con trai trưởng cũng cưới vợ, thằng út thì đã lớn chòng ngòng, suốt ngày lêu lỏng từ đầu trên xuống xóm dưới. Cô hai Hoa là đứa con gái đầu lòng, bao nhiêu yêu thương chiều chuộng ông bà đều dành hết cho cô. Từ cái tên đã nói lên thái độ của phú ông dành cho cô con gái đầu lòng, "nâng như trứng, hứng như hoa", dù bây giờ cô đã có chồng nhưng vẫn ở lại nhà ba má ruột, chồng cô… Cả ngày chui ra chui vào chiếc xe hộp, xuôi dọc hết mọi nẻo đường khiến Trúc say sẩm mặt mày, đã vậy luồng áp lực vô hình từ người ba Hưởng toả ra càng làm cho cô thêm ngột ngạt, thật lòng chỉ muốn ngã lăn ra bất tỉnh cho xong. Suốt chặng đường ba Hưởng vẫn nhắm mắt ngồi đó không ừ hử tiếng nào, mấy lần Trúc nhỏ giọng thăm dò nhưng cậu vờ như không nghe không biết, làm Trúc như ngồi trên đống lửa than hồng, lòng chứ bồn chồn lo lắng không yên.Chiếc xe chạy thẳng vào cổng lớn nhà tỉnh trưởng. Xe vừa dừng, ba Hưởng chậm rãi bước ra, dù gương mặt vẫn mang nét hầm hừ khó ở nhưng vẫn không quên tự mình mở cửa xe cho Trúc, đỡ tay cô ra ngoài. Nhìn thấy ba Hưởng vẫn ân cần quan tâm mình, Trúc lập tức chớp lấy thời cơ trở tay khoát cánh tay cậu, bờ môi mấp máy vừa định phun lời ngọc ngà ngờ đâu cậu nhà cô còn phản ứng nhanh lẹ hơn cô gấp mấy lần. Ba Hưởng tiến nhanh hai bước vội vã tránh được nanh vuốt của cô, sau khi bỏ lại cho cô một nụ cười nhếch mép thì lạnh lùng quay lưng, chắp tay sau đít đi thẳng vào nhà.Trúc nhìn bàn tay như bị đông cứng giữa không khí mà nghiến mòn mấy cái răng trắng. Chu choa cái gã đàn ông chết tiệt này, hôm nay được dịp lắc mông chảnh choẹ với cô cơ đấy! Trúc nuốt xuống cục tức, dặn lòng nếu đã quyết sống cùng nhau đến già thì nên khoan dung độ lượng hơn, chẳng may giận quá mất khôn, nửa đời sau ở goá thì cũng buồn lung lắm.Vì thế đứa đứng gác cổng chứng kiến một màn cậu ba Hưởng lạnh lùng vung tay hất hủi cô Út nhà nó! Cô Út chỉ biết uất ức nén nước mắt chảy ngược vào trong mà hối hả đuổi theo chồng. Phải chăng vợ chồng cô Út đúng như những gì người ta đang bàn tán bên ngoài sao ta? Vợ chồng cô Út sắp bỏ nhau chăng? Đứa gác cổng càng nghĩ càng hoảng, thầm nhủ lần này toang rồi ông ơi, toang rồi các cậu ơi! Có người dám bắt nạt cô Út kia kìa!Lúc này một con ở tay cầm chổi lông gà đi ngang, thấy đứa gác cổng rơm rớm nước mắt đứng trông vào nhà bèn đến hỏi han mấy câu. Đứa gác cổng như tìm được tri kỉ, lập tức mồm năm miệng mười nói hết những gì nó vừa chứng kiến, còn sợ con ở không tin mà liên tục nhấn mạnh phỏng đoán của nó. Cứ thế chỉ vừa đến cử chiều, đám người ăn kẻ ở trong nhà ai nấy cũng đều nhìn ba Hưởng với ánh mắt hình viên đạn.Nhưng đó là chuyện lúc chiều, còn bây giờ thì sắp xảy ra một chuyện động trời khác đấy đa.Ba Hưởng đi thẳng một đường vào sân, cậu không vào phòng khách mà lại vòng qua con đường đá hướng đến khu phòng ở của các ông anh vợ. Trúc đi theo sau thấy thế mà vã mồ hôi hột, chỉ biết trách ba Hưởng chân dài, cô đi ba bước mới bằng một sải chân của cậu, cậu còn cố tình đi nhanh làm cho cô phải túm ống quần ngắn lên mới đuổi kịp cậu.Đi được một đoạn, Trúc bèn chống gối thở hổn hển mấy hơi. Ngờ đâu tình huống xảy ra trước mắt lại khiến cô sợ ngây người.Bọn họ vừa lúc đến trước sân cậu Bách, trùng hợp lúc này cậu Bách cũng từ trong phòng đi ra. Ba Hưởng nhìn anh vợ mặt mày tươi tắn tay ôm hộp gỗ đứng trước mặt mình mà nhếch miệng cười, sau đó chẳng thèm chào hỏi câu nào đã vung tay đấm tới.

Chương 88