Tác giả:

Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…

Chương 92

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 92Giờ phút này, ánh mắt Viên Thiên Cương tràn ngập vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Miệng vết thương sau lưng gã sâu đến tận xương, liên tục chảy máu, nhưng gã lại như không phát hiện.Mục Long thấy vậy, trong lòng lại không khỏi xúc động. Hắn vỗ bàn tay to lớn của Viên Thiên Cương nói: “Viên đại ca, xin cho ta gọi huynh như vậy. Huynh yên tâm, ta chắc chắn sẽ giữ lời, hơn nữa, ta cũng không cần huynh phải liều mạng vì mình”.“Ta nói rồi, hôm nay ta đến là để mời huynh giúp đỡ. Trước khi huynh giúp ta thì hãy để ta giúp huynh!”Ngay sau đó, Mục Long trực tiếp ép ra một giọt tinh huyết.Giọt tinh huyết này còn nhiều hơn so với giọt lúc chữa thương cho Mục Thanh Khung. Sau khi ép nó ra, Mục Long cũng không chịu nổi, sắc mặt lập tức trắng bệch.“Huyết Mạch Ma Viên trong cơ thể ta cực kỳ tinh khiết và nồng đậm, chắc hẳn có thể trị hết căn nguyên của huynh”, Mục Long nói xong, phóng khoáng đưa giọt tinh huyết ấy cho Viên Thiên Cương. Đây là cách mà Hoan Nhi nói cho hắn biết.Hơn nữa, Hoan Nhi còn nói lúc trước Viên Thiên Cương này có cảnh giới cực cao, chỉ là sau khi bị hao tổn căn nguyên, tu vi vẫn luôn hạ xuống, mãi đến khi hoàn toàn mất hết tu vi, căn nguyên cũng sẽ bị tiêu hao sạch.Có điều, Viên Thiên Cương thấy vậy, ánh mắt chợt co lại, rồi lắc đầu nói: “Cái này không được, ngươi là quý nhân định mệnh của Viên tộc ta, huyết mạch cả người là cực kỳ quan trọng. Nếu vì ta mà hao tổn, chẳng phải ta sẽ trở thành tội đồ của toàn tộc sao? Điều này tuyệt đối không được!”“Quả nhiên, Viên tộc đều là những người cứng đầu…”, Mục Long âm thầm cười khổ.“Viên đại ca, ta gọi huynh một tiếng đại ca là đã coi huynh như anh em của mình, nên chúng ta có nạn cùng chịu, lấy máu của ta trị thương cho huynh thì sao lại không được. Chẳng qua chỉ là một giọt mà thôi, khỏi cần mấy ngày là ta có thể bù lại được rồi!”“Nhưng…”“Huynh mà không nhận thì đó là coi thường ta. Nếu lúc đụng độ với hai người kia mà thực lực của huynh không đủ, có khi ngay cả ta cũng sẽ bị liên lụy. Lẽ nào huynh muốn ta chết trong tay hai tên bỉ ổi kia ư?”, Mục Long hỏi.“Không, không. Viên Thiên Cương ta thề với trời, ta tuyệt đối không có ý đó. Chỉ là ơn huệ như thế này chẳng khác gì công tái sinh, cuộc đời này, Viên Thiên Cương ta chắc chắn sẽ không quên!”, Viên Thiên Cương nói xong bèn nhận lấy giọt tinh huyết kia nuốt vào.Kế tiếp, cơ thể trắng muốt của gã chợt lóe lên từng luồng ánh sáng chói mắt như ngọc.Dưới quầng sáng ấy là từng hàng linh văn rậm rạp, nhiều vô số kể. Chẳng trách Viên Thiên Cương kia sẽ mạnh như thế.Cùng lúc đó, khí thế của gã cũng liên tục tăng lên, miệng vết thương đáng sợ sau lưng cũng dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được chậm rãi khép lại.Sau một lát, vô số linh văn lóe lên trên người Viên Thiên Cương, cơ thể gã bị bao phủ trong một quầng sáng chói mắt, khí thế cũng kéo lên đến đỉnh. Mỗi khi hít thở đều phát ra âm thanh như sấm rền.“Được rồi, căn nguyên của ta đã hoàn toàn khôi phục. Tu vi bị rớt xuống cũng đã phục hồi lại, là lúc đi ra ngoài đập chết hai con ruồi kia!”Viên Thiên Cương xoa tay hằm hè, con ngươi màu vàng cũng đậm màu hơn, không ngừng lập lòe vẻ thần bí toát ra một sự hung bạo.“Chờ đã!”Thấy Viên Thiên Cương định đi ra ngoài, Mục Long vội vàng ngăn cản.Dù sao căn nguyên của Viên Thiên Cương cũng vừa khôi phục, mà thủ đoạn của hai tên kia lại rất quỷ dị, tùy tiện ra tay, lỡ khiến họ bỏ chạy mất thì chính là thả hổ về rừng, để lại tai họa về sau.“Ta từng giao thiệp với hai tên kia, họ cực kỳ giả dối. Đối phó với loại người như thế phải chuẩn bị kỹ càng mới được”, Mục Long cười xấu xa nhìn Viên Thiên Cương, trong lòng đã có biện pháp.

Chương 92

Giờ phút này, ánh mắt Viên Thiên Cương tràn ngập vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Miệng vết thương sau lưng gã sâu đến tận xương, liên tục chảy máu, nhưng gã lại như không phát hiện.

Mục Long thấy vậy, trong lòng lại không khỏi xúc động. Hắn vỗ bàn tay to lớn của Viên Thiên Cương nói: “Viên đại ca, xin cho ta gọi huynh như vậy. Huynh yên tâm, ta chắc chắn sẽ giữ lời, hơn nữa, ta cũng không cần huynh phải liều mạng vì mình”.

“Ta nói rồi, hôm nay ta đến là để mời huynh giúp đỡ. Trước khi huynh giúp ta thì hãy để ta giúp huynh!”

Ngay sau đó, Mục Long trực tiếp ép ra một giọt tinh huyết.

Giọt tinh huyết này còn nhiều hơn so với giọt lúc chữa thương cho Mục Thanh Khung. Sau khi ép nó ra, Mục Long cũng không chịu nổi, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Huyết Mạch Ma Viên trong cơ thể ta cực kỳ tinh khiết và nồng đậm, chắc hẳn có thể trị hết căn nguyên của huynh”, Mục Long nói xong, phóng khoáng đưa giọt tinh huyết ấy cho Viên Thiên Cương. Đây là cách mà Hoan Nhi nói cho hắn biết.

Hơn nữa, Hoan Nhi còn nói lúc trước Viên Thiên Cương này có cảnh giới cực cao, chỉ là sau khi bị hao tổn căn nguyên, tu vi vẫn luôn hạ xuống, mãi đến khi hoàn toàn mất hết tu vi, căn nguyên cũng sẽ bị tiêu hao sạch.

Có điều, Viên Thiên Cương thấy vậy, ánh mắt chợt co lại, rồi lắc đầu nói: “Cái này không được, ngươi là quý nhân định mệnh của Viên tộc ta, huyết mạch cả người là cực kỳ quan trọng. Nếu vì ta mà hao tổn, chẳng phải ta sẽ trở thành tội đồ của toàn tộc sao? Điều này tuyệt đối không được!”

“Quả nhiên, Viên tộc đều là những người cứng đầu…”, Mục Long âm thầm cười khổ.

“Viên đại ca, ta gọi huynh một tiếng đại ca là đã coi huynh như anh em của mình, nên chúng ta có nạn cùng chịu, lấy máu của ta trị thương cho huynh thì sao lại không được. Chẳng qua chỉ là một giọt mà thôi, khỏi cần mấy ngày là ta có thể bù lại được rồi!”

“Nhưng…”

“Huynh mà không nhận thì đó là coi thường ta. Nếu lúc đụng độ với hai người kia mà thực lực của huynh không đủ, có khi ngay cả ta cũng sẽ bị liên lụy. Lẽ nào huynh muốn ta chết trong tay hai tên bỉ ổi kia ư?”, Mục Long hỏi.

“Không, không. Viên Thiên Cương ta thề với trời, ta tuyệt đối không có ý đó. Chỉ là ơn huệ như thế này chẳng khác gì công tái sinh, cuộc đời này, Viên Thiên Cương ta chắc chắn sẽ không quên!”, Viên Thiên Cương nói xong bèn nhận lấy giọt tinh huyết kia nuốt vào.

Kế tiếp, cơ thể trắng muốt của gã chợt lóe lên từng luồng ánh sáng chói mắt như ngọc.

Dưới quầng sáng ấy là từng hàng linh văn rậm rạp, nhiều vô số kể. Chẳng trách Viên Thiên Cương kia sẽ mạnh như thế.

Cùng lúc đó, khí thế của gã cũng liên tục tăng lên, miệng vết thương đáng sợ sau lưng cũng dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được chậm rãi khép lại.

Sau một lát, vô số linh văn lóe lên trên người Viên Thiên Cương, cơ thể gã bị bao phủ trong một quầng sáng chói mắt, khí thế cũng kéo lên đến đỉnh. Mỗi khi hít thở đều phát ra âm thanh như sấm rền.

“Được rồi, căn nguyên của ta đã hoàn toàn khôi phục. Tu vi bị rớt xuống cũng đã phục hồi lại, là lúc đi ra ngoài đập chết hai con ruồi kia!”

Viên Thiên Cương xoa tay hằm hè, con ngươi màu vàng cũng đậm màu hơn, không ngừng lập lòe vẻ thần bí toát ra một sự hung bạo.

“Chờ đã!”

Thấy Viên Thiên Cương định đi ra ngoài, Mục Long vội vàng ngăn cản.

Dù sao căn nguyên của Viên Thiên Cương cũng vừa khôi phục, mà thủ đoạn của hai tên kia lại rất quỷ dị, tùy tiện ra tay, lỡ khiến họ bỏ chạy mất thì chính là thả hổ về rừng, để lại tai họa về sau.

“Ta từng giao thiệp với hai tên kia, họ cực kỳ giả dối. Đối phó với loại người như thế phải chuẩn bị kỹ càng mới được”, Mục Long cười xấu xa nhìn Viên Thiên Cương, trong lòng đã có biện pháp.

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 92Giờ phút này, ánh mắt Viên Thiên Cương tràn ngập vẻ kiên định, không chút sợ hãi. Miệng vết thương sau lưng gã sâu đến tận xương, liên tục chảy máu, nhưng gã lại như không phát hiện.Mục Long thấy vậy, trong lòng lại không khỏi xúc động. Hắn vỗ bàn tay to lớn của Viên Thiên Cương nói: “Viên đại ca, xin cho ta gọi huynh như vậy. Huynh yên tâm, ta chắc chắn sẽ giữ lời, hơn nữa, ta cũng không cần huynh phải liều mạng vì mình”.“Ta nói rồi, hôm nay ta đến là để mời huynh giúp đỡ. Trước khi huynh giúp ta thì hãy để ta giúp huynh!”Ngay sau đó, Mục Long trực tiếp ép ra một giọt tinh huyết.Giọt tinh huyết này còn nhiều hơn so với giọt lúc chữa thương cho Mục Thanh Khung. Sau khi ép nó ra, Mục Long cũng không chịu nổi, sắc mặt lập tức trắng bệch.“Huyết Mạch Ma Viên trong cơ thể ta cực kỳ tinh khiết và nồng đậm, chắc hẳn có thể trị hết căn nguyên của huynh”, Mục Long nói xong, phóng khoáng đưa giọt tinh huyết ấy cho Viên Thiên Cương. Đây là cách mà Hoan Nhi nói cho hắn biết.Hơn nữa, Hoan Nhi còn nói lúc trước Viên Thiên Cương này có cảnh giới cực cao, chỉ là sau khi bị hao tổn căn nguyên, tu vi vẫn luôn hạ xuống, mãi đến khi hoàn toàn mất hết tu vi, căn nguyên cũng sẽ bị tiêu hao sạch.Có điều, Viên Thiên Cương thấy vậy, ánh mắt chợt co lại, rồi lắc đầu nói: “Cái này không được, ngươi là quý nhân định mệnh của Viên tộc ta, huyết mạch cả người là cực kỳ quan trọng. Nếu vì ta mà hao tổn, chẳng phải ta sẽ trở thành tội đồ của toàn tộc sao? Điều này tuyệt đối không được!”“Quả nhiên, Viên tộc đều là những người cứng đầu…”, Mục Long âm thầm cười khổ.“Viên đại ca, ta gọi huynh một tiếng đại ca là đã coi huynh như anh em của mình, nên chúng ta có nạn cùng chịu, lấy máu của ta trị thương cho huynh thì sao lại không được. Chẳng qua chỉ là một giọt mà thôi, khỏi cần mấy ngày là ta có thể bù lại được rồi!”“Nhưng…”“Huynh mà không nhận thì đó là coi thường ta. Nếu lúc đụng độ với hai người kia mà thực lực của huynh không đủ, có khi ngay cả ta cũng sẽ bị liên lụy. Lẽ nào huynh muốn ta chết trong tay hai tên bỉ ổi kia ư?”, Mục Long hỏi.“Không, không. Viên Thiên Cương ta thề với trời, ta tuyệt đối không có ý đó. Chỉ là ơn huệ như thế này chẳng khác gì công tái sinh, cuộc đời này, Viên Thiên Cương ta chắc chắn sẽ không quên!”, Viên Thiên Cương nói xong bèn nhận lấy giọt tinh huyết kia nuốt vào.Kế tiếp, cơ thể trắng muốt của gã chợt lóe lên từng luồng ánh sáng chói mắt như ngọc.Dưới quầng sáng ấy là từng hàng linh văn rậm rạp, nhiều vô số kể. Chẳng trách Viên Thiên Cương kia sẽ mạnh như thế.Cùng lúc đó, khí thế của gã cũng liên tục tăng lên, miệng vết thương đáng sợ sau lưng cũng dùng tốc độ mà mắt thường có thể thấy được chậm rãi khép lại.Sau một lát, vô số linh văn lóe lên trên người Viên Thiên Cương, cơ thể gã bị bao phủ trong một quầng sáng chói mắt, khí thế cũng kéo lên đến đỉnh. Mỗi khi hít thở đều phát ra âm thanh như sấm rền.“Được rồi, căn nguyên của ta đã hoàn toàn khôi phục. Tu vi bị rớt xuống cũng đã phục hồi lại, là lúc đi ra ngoài đập chết hai con ruồi kia!”Viên Thiên Cương xoa tay hằm hè, con ngươi màu vàng cũng đậm màu hơn, không ngừng lập lòe vẻ thần bí toát ra một sự hung bạo.“Chờ đã!”Thấy Viên Thiên Cương định đi ra ngoài, Mục Long vội vàng ngăn cản.Dù sao căn nguyên của Viên Thiên Cương cũng vừa khôi phục, mà thủ đoạn của hai tên kia lại rất quỷ dị, tùy tiện ra tay, lỡ khiến họ bỏ chạy mất thì chính là thả hổ về rừng, để lại tai họa về sau.“Ta từng giao thiệp với hai tên kia, họ cực kỳ giả dối. Đối phó với loại người như thế phải chuẩn bị kỹ càng mới được”, Mục Long cười xấu xa nhìn Viên Thiên Cương, trong lòng đã có biện pháp.

Chương 92