Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…
Chương 99
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 99“Có sự giúp đỡ của hai vị chân nhân, tên tiểu súc sinh đó nhất định sẽ chết không còn gì nghi ngờ. Bây giờ, bổn tọa, à không, bổn gia chủ sẽ nhổ cỏ nhổ tận gốc, tiêu diệt hậu họa về sau!”, ánh mắt Mục Cửu Giang lộ ra vẻ tàn nhẫn.Ông ta đến nội phủ của Mục gia, trong đó chỉ có một người, đó chính là Mục Thanh Khung, mặc dù ông ta biết Mục Thanh Khung là một phế nhân nhưng ông ta vẫn muốn tự tay giết Mục Thanh Khung.Thứ nhất là để lập uy, thứ hai là cắt đứt hoàn toàn tư tưởng của một số bè lũ.“Hừ, sao không thấy bóng dáng của đám ma hổ Phệ Linh U kia đâu?”, đại trưởng lão đến nội phủ, nơi này từng là nơi ở của gia chủ Mục Cửu Uyên, sau khi Mục Long trở về, xung quanh có yêu hổ canh giữ, người thường không dám đến gần.Khi Mục Long rời đi, không mang theo con yêu hổ nào, nhưng hôm nay lại không thấy con nào cả.“Hừ, bổn gia chủ đường đường là cao thủ tầng bốn Ngự Hồn cảnh, lẽ nào lại sợ mấy thứ súc sinh yêu nghiệt kia sao, các ngươi, đi theo ta!”, vẻ mặt Mục Cửu Giang đằng đằng sát khí.Tuy nhiên, ngay khi bước chân vào nội điện, từ trong cung vang lên những tiếng hổ gầm dữ dội khiến người ta kinh ngạc.Ngay sau đó, hơn hai mươi con ma hổ Phệ Linh U đồng loạt xông ra chặn đường ông ta, hổ vương Hắc Hoàng đứng ở phía trước, trên đầu có một chiếc sừng như mũi dao, trong đôi mắt đỏ như máu lộ ra vẻ dữ tợn, nhe răng gầm thét, như muốn chọn người ăn tươi nuốt sống!Khuôn mặt đám người nhát gan trong tộc thay đổi.Đây là ma hổ Phệ Linh U đấy, là ác mộng của tu sĩ, như thế nào là nhìn chằm chằm như hổ đói? Cảnh trước mắt chính là như vậy!Bọn họ bị dọa sợ đến mức liên tục lùi lại, sợ rằng lỡ như đám hổ kia nóng nảy, không nhịn được xông qua đây thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.“Hừ, sợ cái gì? Có bổn gia chủ chống đỡ, sợ gì mấy con yêu thú này”.“Thôi vậy, bổn gia chủ sẽ ra tay thu phục con hổ vương này làm vật cưỡi, cũng để cho các ngươi biết, tên tiểu súc sinh Mục Long đó có thể làm được gì, bổn gia chủ mà bắt tay làm thì chỉ dễ như trở bàn tay thôi!”“Thật sao? Mục Cửu Giang, ngươi dám gọi con trai ta là tiểu súc sinh, đã hỏi ý kiến lão tử chưa?”, đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu trong đại điện.“Cộc cộc cộc…”, tiếng bước chân rõ ràng càng lúc càng lớn, sau đó, một bóng người cao hơi gầy, ngạo nghễ đứng trước đại điện.“Mục…Mục Thanh Khung!”“Là ông ta!”Khi mọi ngươi nhìn thấy bóng dáng này, ai nấy cũng không khỏi sửng sốt.Từng là cường giả đứng đầu Mục gia, mặc dù biết ông là phế nhân, nhưng vừa nhìn thấy ông, tinh thần của mọi người vẫn không khỏi chấn động.Bốn năm trước, Hắc Long giáng thế, toàn bộ Mục gia đều khuất phục trước sức mạnh đáng sợ của nó, chỉ có Mục Thanh Khung là gặp nguy không hoảng, chịu đựng nỗi đau đớn thấu tận tim can, không hé răng tiếng nào.Lứa tiểu bối của Mục gia có thể không có nhiều ấn tượng về Mục Thanh Khung, nhưng đối với những người lớn tuổi hơn một chút của Mục gia, chiếc áo choàng xanh và Tử Điện Long Ảnh thương ấy từ lâu đã in sâu vào tâm trí bọn họ, không thể xóa nhòa!
Chương 99
“Có sự giúp đỡ của hai vị chân nhân, tên tiểu súc sinh đó nhất định sẽ chết không còn gì nghi ngờ. Bây giờ, bổn tọa, à không, bổn gia chủ sẽ nhổ cỏ nhổ tận gốc, tiêu diệt hậu họa về sau!”, ánh mắt Mục Cửu Giang lộ ra vẻ tàn nhẫn.
Ông ta đến nội phủ của Mục gia, trong đó chỉ có một người, đó chính là Mục Thanh Khung, mặc dù ông ta biết Mục Thanh Khung là một phế nhân nhưng ông ta vẫn muốn tự tay giết Mục Thanh Khung.
Thứ nhất là để lập uy, thứ hai là cắt đứt hoàn toàn tư tưởng của một số bè lũ.
“Hừ, sao không thấy bóng dáng của đám ma hổ Phệ Linh U kia đâu?”, đại trưởng lão đến nội phủ, nơi này từng là nơi ở của gia chủ Mục Cửu Uyên, sau khi Mục Long trở về, xung quanh có yêu hổ canh giữ, người thường không dám đến gần.
Khi Mục Long rời đi, không mang theo con yêu hổ nào, nhưng hôm nay lại không thấy con nào cả.
“Hừ, bổn gia chủ đường đường là cao thủ tầng bốn Ngự Hồn cảnh, lẽ nào lại sợ mấy thứ súc sinh yêu nghiệt kia sao, các ngươi, đi theo ta!”, vẻ mặt Mục Cửu Giang đằng đằng sát khí.
Tuy nhiên, ngay khi bước chân vào nội điện, từ trong cung vang lên những tiếng hổ gầm dữ dội khiến người ta kinh ngạc.
Ngay sau đó, hơn hai mươi con ma hổ Phệ Linh U đồng loạt xông ra chặn đường ông ta, hổ vương Hắc Hoàng đứng ở phía trước, trên đầu có một chiếc sừng như mũi dao, trong đôi mắt đỏ như máu lộ ra vẻ dữ tợn, nhe răng gầm thét, như muốn chọn người ăn tươi nuốt sống!
Khuôn mặt đám người nhát gan trong tộc thay đổi.
Đây là ma hổ Phệ Linh U đấy, là ác mộng của tu sĩ, như thế nào là nhìn chằm chằm như hổ đói? Cảnh trước mắt chính là như vậy!
Bọn họ bị dọa sợ đến mức liên tục lùi lại, sợ rằng lỡ như đám hổ kia nóng nảy, không nhịn được xông qua đây thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
“Hừ, sợ cái gì? Có bổn gia chủ chống đỡ, sợ gì mấy con yêu thú này”.
“Thôi vậy, bổn gia chủ sẽ ra tay thu phục con hổ vương này làm vật cưỡi, cũng để cho các ngươi biết, tên tiểu súc sinh Mục Long đó có thể làm được gì, bổn gia chủ mà bắt tay làm thì chỉ dễ như trở bàn tay thôi!”
“Thật sao? Mục Cửu Giang, ngươi dám gọi con trai ta là tiểu súc sinh, đã hỏi ý kiến lão tử chưa?”, đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu trong đại điện.
“Cộc cộc cộc…”, tiếng bước chân rõ ràng càng lúc càng lớn, sau đó, một bóng người cao hơi gầy, ngạo nghễ đứng trước đại điện.
“Mục…Mục Thanh Khung!”
“Là ông ta!”
Khi mọi ngươi nhìn thấy bóng dáng này, ai nấy cũng không khỏi sửng sốt.
Từng là cường giả đứng đầu Mục gia, mặc dù biết ông là phế nhân, nhưng vừa nhìn thấy ông, tinh thần của mọi người vẫn không khỏi chấn động.
Bốn năm trước, Hắc Long giáng thế, toàn bộ Mục gia đều khuất phục trước sức mạnh đáng sợ của nó, chỉ có Mục Thanh Khung là gặp nguy không hoảng, chịu đựng nỗi đau đớn thấu tận tim can, không hé răng tiếng nào.
Lứa tiểu bối của Mục gia có thể không có nhiều ấn tượng về Mục Thanh Khung, nhưng đối với những người lớn tuổi hơn một chút của Mục gia, chiếc áo choàng xanh và Tử Điện Long Ảnh thương ấy từ lâu đã in sâu vào tâm trí bọn họ, không thể xóa nhòa!
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 99“Có sự giúp đỡ của hai vị chân nhân, tên tiểu súc sinh đó nhất định sẽ chết không còn gì nghi ngờ. Bây giờ, bổn tọa, à không, bổn gia chủ sẽ nhổ cỏ nhổ tận gốc, tiêu diệt hậu họa về sau!”, ánh mắt Mục Cửu Giang lộ ra vẻ tàn nhẫn.Ông ta đến nội phủ của Mục gia, trong đó chỉ có một người, đó chính là Mục Thanh Khung, mặc dù ông ta biết Mục Thanh Khung là một phế nhân nhưng ông ta vẫn muốn tự tay giết Mục Thanh Khung.Thứ nhất là để lập uy, thứ hai là cắt đứt hoàn toàn tư tưởng của một số bè lũ.“Hừ, sao không thấy bóng dáng của đám ma hổ Phệ Linh U kia đâu?”, đại trưởng lão đến nội phủ, nơi này từng là nơi ở của gia chủ Mục Cửu Uyên, sau khi Mục Long trở về, xung quanh có yêu hổ canh giữ, người thường không dám đến gần.Khi Mục Long rời đi, không mang theo con yêu hổ nào, nhưng hôm nay lại không thấy con nào cả.“Hừ, bổn gia chủ đường đường là cao thủ tầng bốn Ngự Hồn cảnh, lẽ nào lại sợ mấy thứ súc sinh yêu nghiệt kia sao, các ngươi, đi theo ta!”, vẻ mặt Mục Cửu Giang đằng đằng sát khí.Tuy nhiên, ngay khi bước chân vào nội điện, từ trong cung vang lên những tiếng hổ gầm dữ dội khiến người ta kinh ngạc.Ngay sau đó, hơn hai mươi con ma hổ Phệ Linh U đồng loạt xông ra chặn đường ông ta, hổ vương Hắc Hoàng đứng ở phía trước, trên đầu có một chiếc sừng như mũi dao, trong đôi mắt đỏ như máu lộ ra vẻ dữ tợn, nhe răng gầm thét, như muốn chọn người ăn tươi nuốt sống!Khuôn mặt đám người nhát gan trong tộc thay đổi.Đây là ma hổ Phệ Linh U đấy, là ác mộng của tu sĩ, như thế nào là nhìn chằm chằm như hổ đói? Cảnh trước mắt chính là như vậy!Bọn họ bị dọa sợ đến mức liên tục lùi lại, sợ rằng lỡ như đám hổ kia nóng nảy, không nhịn được xông qua đây thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.“Hừ, sợ cái gì? Có bổn gia chủ chống đỡ, sợ gì mấy con yêu thú này”.“Thôi vậy, bổn gia chủ sẽ ra tay thu phục con hổ vương này làm vật cưỡi, cũng để cho các ngươi biết, tên tiểu súc sinh Mục Long đó có thể làm được gì, bổn gia chủ mà bắt tay làm thì chỉ dễ như trở bàn tay thôi!”“Thật sao? Mục Cửu Giang, ngươi dám gọi con trai ta là tiểu súc sinh, đã hỏi ý kiến lão tử chưa?”, đúng lúc này, một giọng nói trầm thấp vang lên từ sâu trong đại điện.“Cộc cộc cộc…”, tiếng bước chân rõ ràng càng lúc càng lớn, sau đó, một bóng người cao hơi gầy, ngạo nghễ đứng trước đại điện.“Mục…Mục Thanh Khung!”“Là ông ta!”Khi mọi ngươi nhìn thấy bóng dáng này, ai nấy cũng không khỏi sửng sốt.Từng là cường giả đứng đầu Mục gia, mặc dù biết ông là phế nhân, nhưng vừa nhìn thấy ông, tinh thần của mọi người vẫn không khỏi chấn động.Bốn năm trước, Hắc Long giáng thế, toàn bộ Mục gia đều khuất phục trước sức mạnh đáng sợ của nó, chỉ có Mục Thanh Khung là gặp nguy không hoảng, chịu đựng nỗi đau đớn thấu tận tim can, không hé răng tiếng nào.Lứa tiểu bối của Mục gia có thể không có nhiều ấn tượng về Mục Thanh Khung, nhưng đối với những người lớn tuổi hơn một chút của Mục gia, chiếc áo choàng xanh và Tử Điện Long Ảnh thương ấy từ lâu đã in sâu vào tâm trí bọn họ, không thể xóa nhòa!