Tác giả:

Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…

Chương 133

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 133Dưới ánh mắt này, Mục Thiên Dao cảm thấy mọi bí mật từ đầu xuống chân của mình dường như đều không có chỗ nào che giấu được, có điều sau đó nàng ta đã cắn răng trả lời: “Bẩm thượng sứ, Thiên Dao gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung đúng là tự nguyện chứ không hề bị ép buộc, nếu như nói là ép buộc thì phải là phủ thành chủ ép buộc ta lập nên hôn ước với Mạnh Phi Hàn mới đúng, vẫn mong thượng sứ làm chủ cho ta”.Mục Thiên Dao nói rồi vẻ mặt tỏ ra khẩn thiết nhìn về phía Lâu Thính Tuyết, nàng ta nhận định Lâu Thính Tuyết là chỗ dựa của mình.Lời nói này khiến mọi người vô cùng bất ngờ, nhất là hai cha con thành chủ Mạnh Nam Thiên và Mạnh Phi Hàn, sắc mặt ai nấy cũng đều cực kỳ khó coi.“Nói bậy, ban đầu rõ ràng là Mục Thiên Dao cô cầu xin gia nhập phủ thành chủ, không phải sao?”“Coi phủ thành chủ ta là bia đỡ đạn, làm bùa hộ mạng rồi lại qua cầu rút ván, tham gia vào cuộc tuyển chọn thành Hàn giang, Mục Thiên Dao, cô đúng là tâm cơ thâm sâu!”, Mạnh Phi Hàn siết chặt hai nắm tay, móng tay cắm chặt vào trong lòng bàn tay, hắn ta coi như đã hiểu rõ lời của Mục Long ngày hôm đó.“Hỗn xược, nếu như Mục Thiên Dao đã đồng ý gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung, vậy sẽ không thể suy nghĩ về việc hôn nhân nữa, nếu hôn ước này vốn là ép buộc thì từ giờ phút này nàng ta và phủ thành chủ ngươi không còn bất cứ liên quan nào nữa!”, giọng nói của Lâu Thính tuyết lạnh lùng cao quý, mang theo một tia không nghi ngờ gì nữa.“Việc này…”, Mạnh Phi Hàn rõ ràng không cam tâm, nhìn về phía Triệu Linh Đan, hy vọng nàng ta có thể làm chủ cho mình.Nhưng Triệu Linh Đan lại nhẹ nhàng liếc mắt lướt qua Mục Thiên Dao, ánh mắt đó rõ ràng lóe lên một tia khinh miệt, sau đó nói với Mạnh Phi Hàn: “Chuyện này ta đã hiểu rồi, Thiên Linh Hàn Thể tuy rằng hiếm có nhưng đối với Tiêu Dao Thần Tông ta thì không hề quan trọng, chuyện còn lại là chuyện nhà của ngươi, tự ngươi quyết định là được”.Triệu Linh Đan vừa nãy đã mở Tuệ Nhãn, tựa hồ đã nhìn thấu rất nhiều thứ, còn lời nàng ta nói đương nhiên đã tỏ rõ thái độ không nhúng tay vào chuyện này, cũng không yêu thích Thiên Linh Hàn Thể.“Mục Long, Mục gia, đều là vì các ngươi không ngừng bức bánh nên chuyện mới đến bước này, Mạnh Phi Hàn ta không đội trời chung với các ngươi!”, Mạnh Phi Hàn lúc này trong lòng tràn ngập thù hận, chuyển ánh mắt sang đám người Mục gia, sắc mặt oán hận.Còn đám đông thành Hàn Giang lúc này cũng vô cùng hoang mang.Không ngờ vì Mục Long ra tay g**t ch*t đệ tử của Huyết Sát Môn mà lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy.Điều quan trọng nhất vẫn là Mục Thiên Dao, Thiên Linh Hàn Thể, cuộc tuyển chọn còn chưa kết thúc đã được sứ giả Tuyết Nguyệt Thần Cung lựa chọn, trở thành đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, việc này quả thực khiến người ta phải chấn động.“Nực cười đúng là nực cười, đầu tiên là Mục gia có mắt không thấy được ngọc quý, kiên quyết đuổi đi một thiên kiêu như vậy, hơn nữa còn kết thù hận, hiện tại nàng ta đã là đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, người nhà Mục gia e rằng sắp tiếc đứt ruột rồi nhỉ?”“Còn cả phủ thành chủ này nữa, tự cho là tính toán hơn người, nhưng không ngờ lại bị Mục Thiên Dao chơi cho một vố, hơn nữa còn bị từ hôn trước mặt bàn dân thiên hạ, dã tâm của Mạnh Nam Thiên lần này đã hoàn toàn thất bại”, đám đông trong thành không ngừng bàn tán.Còn lúc này, trong Huyết Sát Môn, Tiết Vạn Triệt và Lãnh Vô Nhai sau một hồi mưu đồ bí mật đã nhìn về phía đám người Mục gia với ánh mắt âm lãnh.“Mục gia hiện tại có cường giả Linh Văn cảnh tọa trấn, hơn nữa Mục Long này tuy chỉ là Thoái Phàm cảnh nhưng thực lực cường đại, tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục tham gia tuyển chọn, lần nữa xuất đầu lộ diện, bằng không thành Hàn Giang sau này sẽ không còn chốn dung thân cho Huyết Sát Môn ta nữa!”

Chương 133

Dưới ánh mắt này, Mục Thiên Dao cảm thấy mọi bí mật từ đầu xuống chân của mình dường như đều không có chỗ nào che giấu được, có điều sau đó nàng ta đã cắn răng trả lời: “Bẩm thượng sứ, Thiên Dao gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung đúng là tự nguyện chứ không hề bị ép buộc, nếu như nói là ép buộc thì phải là phủ thành chủ ép buộc ta lập nên hôn ước với Mạnh Phi Hàn mới đúng, vẫn mong thượng sứ làm chủ cho ta”.

Mục Thiên Dao nói rồi vẻ mặt tỏ ra khẩn thiết nhìn về phía Lâu Thính Tuyết, nàng ta nhận định Lâu Thính Tuyết là chỗ dựa của mình.

Lời nói này khiến mọi người vô cùng bất ngờ, nhất là hai cha con thành chủ Mạnh Nam Thiên và Mạnh Phi Hàn, sắc mặt ai nấy cũng đều cực kỳ khó coi.

“Nói bậy, ban đầu rõ ràng là Mục Thiên Dao cô cầu xin gia nhập phủ thành chủ, không phải sao?”

“Coi phủ thành chủ ta là bia đỡ đạn, làm bùa hộ mạng rồi lại qua cầu rút ván, tham gia vào cuộc tuyển chọn thành Hàn giang, Mục Thiên Dao, cô đúng là tâm cơ thâm sâu!”, Mạnh Phi Hàn siết chặt hai nắm tay, móng tay cắm chặt vào trong lòng bàn tay, hắn ta coi như đã hiểu rõ lời của Mục Long ngày hôm đó.

“Hỗn xược, nếu như Mục Thiên Dao đã đồng ý gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung, vậy sẽ không thể suy nghĩ về việc hôn nhân nữa, nếu hôn ước này vốn là ép buộc thì từ giờ phút này nàng ta và phủ thành chủ ngươi không còn bất cứ liên quan nào nữa!”, giọng nói của Lâu Thính tuyết lạnh lùng cao quý, mang theo một tia không nghi ngờ gì nữa.

“Việc này…”, Mạnh Phi Hàn rõ ràng không cam tâm, nhìn về phía Triệu Linh Đan, hy vọng nàng ta có thể làm chủ cho mình.

Nhưng Triệu Linh Đan lại nhẹ nhàng liếc mắt lướt qua Mục Thiên Dao, ánh mắt đó rõ ràng lóe lên một tia khinh miệt, sau đó nói với Mạnh Phi Hàn: “Chuyện này ta đã hiểu rồi, Thiên Linh Hàn Thể tuy rằng hiếm có nhưng đối với Tiêu Dao Thần Tông ta thì không hề quan trọng, chuyện còn lại là chuyện nhà của ngươi, tự ngươi quyết định là được”.

Triệu Linh Đan vừa nãy đã mở Tuệ Nhãn, tựa hồ đã nhìn thấu rất nhiều thứ, còn lời nàng ta nói đương nhiên đã tỏ rõ thái độ không nhúng tay vào chuyện này, cũng không yêu thích Thiên Linh Hàn Thể.

“Mục Long, Mục gia, đều là vì các ngươi không ngừng bức bánh nên chuyện mới đến bước này, Mạnh Phi Hàn ta không đội trời chung với các ngươi!”, Mạnh Phi Hàn lúc này trong lòng tràn ngập thù hận, chuyển ánh mắt sang đám người Mục gia, sắc mặt oán hận.

Còn đám đông thành Hàn Giang lúc này cũng vô cùng hoang mang.

Không ngờ vì Mục Long ra tay g**t ch*t đệ tử của Huyết Sát Môn mà lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy.

Điều quan trọng nhất vẫn là Mục Thiên Dao, Thiên Linh Hàn Thể, cuộc tuyển chọn còn chưa kết thúc đã được sứ giả Tuyết Nguyệt Thần Cung lựa chọn, trở thành đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, việc này quả thực khiến người ta phải chấn động.

“Nực cười đúng là nực cười, đầu tiên là Mục gia có mắt không thấy được ngọc quý, kiên quyết đuổi đi một thiên kiêu như vậy, hơn nữa còn kết thù hận, hiện tại nàng ta đã là đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, người nhà Mục gia e rằng sắp tiếc đứt ruột rồi nhỉ?”

“Còn cả phủ thành chủ này nữa, tự cho là tính toán hơn người, nhưng không ngờ lại bị Mục Thiên Dao chơi cho một vố, hơn nữa còn bị từ hôn trước mặt bàn dân thiên hạ, dã tâm của Mạnh Nam Thiên lần này đã hoàn toàn thất bại”, đám đông trong thành không ngừng bàn tán.

Còn lúc này, trong Huyết Sát Môn, Tiết Vạn Triệt và Lãnh Vô Nhai sau một hồi mưu đồ bí mật đã nhìn về phía đám người Mục gia với ánh mắt âm lãnh.

“Mục gia hiện tại có cường giả Linh Văn cảnh tọa trấn, hơn nữa Mục Long này tuy chỉ là Thoái Phàm cảnh nhưng thực lực cường đại, tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục tham gia tuyển chọn, lần nữa xuất đầu lộ diện, bằng không thành Hàn Giang sau này sẽ không còn chốn dung thân cho Huyết Sát Môn ta nữa!”

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 133Dưới ánh mắt này, Mục Thiên Dao cảm thấy mọi bí mật từ đầu xuống chân của mình dường như đều không có chỗ nào che giấu được, có điều sau đó nàng ta đã cắn răng trả lời: “Bẩm thượng sứ, Thiên Dao gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung đúng là tự nguyện chứ không hề bị ép buộc, nếu như nói là ép buộc thì phải là phủ thành chủ ép buộc ta lập nên hôn ước với Mạnh Phi Hàn mới đúng, vẫn mong thượng sứ làm chủ cho ta”.Mục Thiên Dao nói rồi vẻ mặt tỏ ra khẩn thiết nhìn về phía Lâu Thính Tuyết, nàng ta nhận định Lâu Thính Tuyết là chỗ dựa của mình.Lời nói này khiến mọi người vô cùng bất ngờ, nhất là hai cha con thành chủ Mạnh Nam Thiên và Mạnh Phi Hàn, sắc mặt ai nấy cũng đều cực kỳ khó coi.“Nói bậy, ban đầu rõ ràng là Mục Thiên Dao cô cầu xin gia nhập phủ thành chủ, không phải sao?”“Coi phủ thành chủ ta là bia đỡ đạn, làm bùa hộ mạng rồi lại qua cầu rút ván, tham gia vào cuộc tuyển chọn thành Hàn giang, Mục Thiên Dao, cô đúng là tâm cơ thâm sâu!”, Mạnh Phi Hàn siết chặt hai nắm tay, móng tay cắm chặt vào trong lòng bàn tay, hắn ta coi như đã hiểu rõ lời của Mục Long ngày hôm đó.“Hỗn xược, nếu như Mục Thiên Dao đã đồng ý gia nhập Tuyết Nguyệt Thần Cung, vậy sẽ không thể suy nghĩ về việc hôn nhân nữa, nếu hôn ước này vốn là ép buộc thì từ giờ phút này nàng ta và phủ thành chủ ngươi không còn bất cứ liên quan nào nữa!”, giọng nói của Lâu Thính tuyết lạnh lùng cao quý, mang theo một tia không nghi ngờ gì nữa.“Việc này…”, Mạnh Phi Hàn rõ ràng không cam tâm, nhìn về phía Triệu Linh Đan, hy vọng nàng ta có thể làm chủ cho mình.Nhưng Triệu Linh Đan lại nhẹ nhàng liếc mắt lướt qua Mục Thiên Dao, ánh mắt đó rõ ràng lóe lên một tia khinh miệt, sau đó nói với Mạnh Phi Hàn: “Chuyện này ta đã hiểu rồi, Thiên Linh Hàn Thể tuy rằng hiếm có nhưng đối với Tiêu Dao Thần Tông ta thì không hề quan trọng, chuyện còn lại là chuyện nhà của ngươi, tự ngươi quyết định là được”.Triệu Linh Đan vừa nãy đã mở Tuệ Nhãn, tựa hồ đã nhìn thấu rất nhiều thứ, còn lời nàng ta nói đương nhiên đã tỏ rõ thái độ không nhúng tay vào chuyện này, cũng không yêu thích Thiên Linh Hàn Thể.“Mục Long, Mục gia, đều là vì các ngươi không ngừng bức bánh nên chuyện mới đến bước này, Mạnh Phi Hàn ta không đội trời chung với các ngươi!”, Mạnh Phi Hàn lúc này trong lòng tràn ngập thù hận, chuyển ánh mắt sang đám người Mục gia, sắc mặt oán hận.Còn đám đông thành Hàn Giang lúc này cũng vô cùng hoang mang.Không ngờ vì Mục Long ra tay g**t ch*t đệ tử của Huyết Sát Môn mà lại dẫn đến nhiều chuyện như vậy.Điều quan trọng nhất vẫn là Mục Thiên Dao, Thiên Linh Hàn Thể, cuộc tuyển chọn còn chưa kết thúc đã được sứ giả Tuyết Nguyệt Thần Cung lựa chọn, trở thành đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, việc này quả thực khiến người ta phải chấn động.“Nực cười đúng là nực cười, đầu tiên là Mục gia có mắt không thấy được ngọc quý, kiên quyết đuổi đi một thiên kiêu như vậy, hơn nữa còn kết thù hận, hiện tại nàng ta đã là đệ tử của Tuyết Nguyệt Thần Cung, người nhà Mục gia e rằng sắp tiếc đứt ruột rồi nhỉ?”“Còn cả phủ thành chủ này nữa, tự cho là tính toán hơn người, nhưng không ngờ lại bị Mục Thiên Dao chơi cho một vố, hơn nữa còn bị từ hôn trước mặt bàn dân thiên hạ, dã tâm của Mạnh Nam Thiên lần này đã hoàn toàn thất bại”, đám đông trong thành không ngừng bàn tán.Còn lúc này, trong Huyết Sát Môn, Tiết Vạn Triệt và Lãnh Vô Nhai sau một hồi mưu đồ bí mật đã nhìn về phía đám người Mục gia với ánh mắt âm lãnh.“Mục gia hiện tại có cường giả Linh Văn cảnh tọa trấn, hơn nữa Mục Long này tuy chỉ là Thoái Phàm cảnh nhưng thực lực cường đại, tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục tham gia tuyển chọn, lần nữa xuất đầu lộ diện, bằng không thành Hàn Giang sau này sẽ không còn chốn dung thân cho Huyết Sát Môn ta nữa!”

Chương 133