Tác giả:

Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…

Chương 159

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 159Bởi vì, bên cạnh thi thể của Tiết Đồ cũng có một thanh kiếm như vậy, linh tính mất sạch, hiện đầy vết nứt.“Hóa ra là ngươi, Mục Long, tiểu súc sinh nhà ngươi, vừa giết con trai ta Tiết Đoạn Lãng, vừa giết con nuôi của ta Tiết Đồ, ức h**p người quá đáng, mối thù giữa ta và người thề không đội trời chung!”Vào lúc này, Tiết Vạn Triệt giận dữ gầm thét trong lòng, cơ thể toát ra từng đợt ớn lạnh, trong mắt hoàn toàn bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng.Tuy nhiên, trên võ đài, Mục Long không hề hay biết những chuyện này.Hiện tại, mọi sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào Mục Thiên Dao.Cuộc đối đầu lúc nãy có thể được ví như hai bên cùng thiệt hại.Hắn ngấu nghiến Thực Cốt Băng Viêm, phá hủy bảo kiếm, xem như là đã chặt đứt đôi cánh của Mục Thiên Dao, nhưng bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ.“Mục Thiên Dao, cô còn thủ đoạn nào nữa, cứ dùng hết đi!”Mục Long buông tay ra, kiếm Thực Cốt Băng Viêm hoàn toàn vỡ tan, cùng lúc đó, tay trái của Mục Long cầm thần kích Như Ý quét về phía Mục Thiên Dao!Lúc này, sự kinh hãi tột cùng lan tràn khắp người Mục Thiên Dao, ánh mắt run rẩy.Nếu không có kiếm Thực Cốt Băng Viêm thì lại phải chiến đấu ở khoảng cách gần, chân nguyên trong cơ thể nàng ta cũng đã cạn kiệt rất nhiều, sao có thể là đối thủ của Mục Long?Ở khoảng cách gần như vậy, cho dù nàng ta có né tránh thì sao có thể tránh được thần kích Như Ý.Trong khi tâm niệm của Mục Long đang xoay chuyển, thần kích Như Ý đột nhiên dài hơn vài phần, quét qua thắt lưng của Mục Thiên Dao.Bụp!Không có chút hồi hộp nào, cơ thể của Mục Thiên Dao đã bị Mục Long đánh bay.Nếu không phải thân thể của Mục Long bị trọng thương thì một kích này cũng đủ để đánh nát eo của Mục Thiên Dao, khiến nàng ta chết ngay tại chỗ.Mặc dù như vậy, Mục Thiên Dao cũng không ổn chút nào.Thần kích Như Ý này là một binh phôi Tiên Thiên, trọng lượng của chính nó rất đáng sợ.Mà thân thể của Mục Thiên Dao kém xa so với Mục Long, dưới đòn càn quét này, không biết đã gãy bao nhiêu xương sườn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn thương, ngã xuống mặt đất, máu tươi điên cuồng trào ra, khí tức cũng suy yếu.Mục Long cầm thần kích Như Ý trong tay, từng bước từng bước tiến về phía trước.“Không phải cô muốn ta quỳ xuống sao? Đứng dậy đánh tiếp!”Lời này vừa dứt, khí tức tỏa ra từ trong cơ thể của Mục Long không ngừng dao động, càng ngày càng kinh người.Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Mục Thiên Dao nhìn chằm chằm vào Mục Long, miệng thốt ra ba chữ: “Ta…nhận thua!”, sau đó, trực tiếp ngất đi.Lúc này sắc mặt của Mục Long cũng bắt đầu trở nên méo mó, sau khi nuốt sạch Thực Cốt Băng Viêm, huyết mạch Thao Thiết dường như mạnh hơn, trở nên cực kỳ hung bạo, bắt đầu c**ng b*c dung hợp.Trên võ đài, Lâu Thính Tuyết đã nhanh chóng đưa Mục Thiên Dao đi chữa trị vết thương cho nàng ta, chuyện này vô cùng quan trọng, không thể có sai sót.

Chương 159

Bởi vì, bên cạnh thi thể của Tiết Đồ cũng có một thanh kiếm như vậy, linh tính mất sạch, hiện đầy vết nứt.

“Hóa ra là ngươi, Mục Long, tiểu súc sinh nhà ngươi, vừa giết con trai ta Tiết Đoạn Lãng, vừa giết con nuôi của ta Tiết Đồ, ức h**p người quá đáng, mối thù giữa ta và người thề không đội trời chung!”

Vào lúc này, Tiết Vạn Triệt giận dữ gầm thét trong lòng, cơ thể toát ra từng đợt ớn lạnh, trong mắt hoàn toàn bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng.

Tuy nhiên, trên võ đài, Mục Long không hề hay biết những chuyện này.

Hiện tại, mọi sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào Mục Thiên Dao.

Cuộc đối đầu lúc nãy có thể được ví như hai bên cùng thiệt hại.

Hắn ngấu nghiến Thực Cốt Băng Viêm, phá hủy bảo kiếm, xem như là đã chặt đứt đôi cánh của Mục Thiên Dao, nhưng bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ.

“Mục Thiên Dao, cô còn thủ đoạn nào nữa, cứ dùng hết đi!”

Mục Long buông tay ra, kiếm Thực Cốt Băng Viêm hoàn toàn vỡ tan, cùng lúc đó, tay trái của Mục Long cầm thần kích Như Ý quét về phía Mục Thiên Dao!

Lúc này, sự kinh hãi tột cùng lan tràn khắp người Mục Thiên Dao, ánh mắt run rẩy.

Nếu không có kiếm Thực Cốt Băng Viêm thì lại phải chiến đấu ở khoảng cách gần, chân nguyên trong cơ thể nàng ta cũng đã cạn kiệt rất nhiều, sao có thể là đối thủ của Mục Long?

Ở khoảng cách gần như vậy, cho dù nàng ta có né tránh thì sao có thể tránh được thần kích Như Ý.

Trong khi tâm niệm của Mục Long đang xoay chuyển, thần kích Như Ý đột nhiên dài hơn vài phần, quét qua thắt lưng của Mục Thiên Dao.

Bụp!

Không có chút hồi hộp nào, cơ thể của Mục Thiên Dao đã bị Mục Long đánh bay.

Nếu không phải thân thể của Mục Long bị trọng thương thì một kích này cũng đủ để đánh nát eo của Mục Thiên Dao, khiến nàng ta chết ngay tại chỗ.

Mặc dù như vậy, Mục Thiên Dao cũng không ổn chút nào.

Thần kích Như Ý này là một binh phôi Tiên Thiên, trọng lượng của chính nó rất đáng sợ.

Mà thân thể của Mục Thiên Dao kém xa so với Mục Long, dưới đòn càn quét này, không biết đã gãy bao nhiêu xương sườn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn thương, ngã xuống mặt đất, máu tươi điên cuồng trào ra, khí tức cũng suy yếu.

Mục Long cầm thần kích Như Ý trong tay, từng bước từng bước tiến về phía trước.

“Không phải cô muốn ta quỳ xuống sao? Đứng dậy đánh tiếp!”

Lời này vừa dứt, khí tức tỏa ra từ trong cơ thể của Mục Long không ngừng dao động, càng ngày càng kinh người.

Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Mục Thiên Dao nhìn chằm chằm vào Mục Long, miệng thốt ra ba chữ: “Ta…nhận thua!”, sau đó, trực tiếp ngất đi.

Lúc này sắc mặt của Mục Long cũng bắt đầu trở nên méo mó, sau khi nuốt sạch Thực Cốt Băng Viêm, huyết mạch Thao Thiết dường như mạnh hơn, trở nên cực kỳ hung bạo, bắt đầu c**ng b*c dung hợp.

Trên võ đài, Lâu Thính Tuyết đã nhanh chóng đưa Mục Thiên Dao đi chữa trị vết thương cho nàng ta, chuyện này vô cùng quan trọng, không thể có sai sót.

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 159Bởi vì, bên cạnh thi thể của Tiết Đồ cũng có một thanh kiếm như vậy, linh tính mất sạch, hiện đầy vết nứt.“Hóa ra là ngươi, Mục Long, tiểu súc sinh nhà ngươi, vừa giết con trai ta Tiết Đoạn Lãng, vừa giết con nuôi của ta Tiết Đồ, ức h**p người quá đáng, mối thù giữa ta và người thề không đội trời chung!”Vào lúc này, Tiết Vạn Triệt giận dữ gầm thét trong lòng, cơ thể toát ra từng đợt ớn lạnh, trong mắt hoàn toàn bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng.Tuy nhiên, trên võ đài, Mục Long không hề hay biết những chuyện này.Hiện tại, mọi sự chú ý của hắn đều đổ dồn vào Mục Thiên Dao.Cuộc đối đầu lúc nãy có thể được ví như hai bên cùng thiệt hại.Hắn ngấu nghiến Thực Cốt Băng Viêm, phá hủy bảo kiếm, xem như là đã chặt đứt đôi cánh của Mục Thiên Dao, nhưng bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ.“Mục Thiên Dao, cô còn thủ đoạn nào nữa, cứ dùng hết đi!”Mục Long buông tay ra, kiếm Thực Cốt Băng Viêm hoàn toàn vỡ tan, cùng lúc đó, tay trái của Mục Long cầm thần kích Như Ý quét về phía Mục Thiên Dao!Lúc này, sự kinh hãi tột cùng lan tràn khắp người Mục Thiên Dao, ánh mắt run rẩy.Nếu không có kiếm Thực Cốt Băng Viêm thì lại phải chiến đấu ở khoảng cách gần, chân nguyên trong cơ thể nàng ta cũng đã cạn kiệt rất nhiều, sao có thể là đối thủ của Mục Long?Ở khoảng cách gần như vậy, cho dù nàng ta có né tránh thì sao có thể tránh được thần kích Như Ý.Trong khi tâm niệm của Mục Long đang xoay chuyển, thần kích Như Ý đột nhiên dài hơn vài phần, quét qua thắt lưng của Mục Thiên Dao.Bụp!Không có chút hồi hộp nào, cơ thể của Mục Thiên Dao đã bị Mục Long đánh bay.Nếu không phải thân thể của Mục Long bị trọng thương thì một kích này cũng đủ để đánh nát eo của Mục Thiên Dao, khiến nàng ta chết ngay tại chỗ.Mặc dù như vậy, Mục Thiên Dao cũng không ổn chút nào.Thần kích Như Ý này là một binh phôi Tiên Thiên, trọng lượng của chính nó rất đáng sợ.Mà thân thể của Mục Thiên Dao kém xa so với Mục Long, dưới đòn càn quét này, không biết đã gãy bao nhiêu xương sườn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn thương, ngã xuống mặt đất, máu tươi điên cuồng trào ra, khí tức cũng suy yếu.Mục Long cầm thần kích Như Ý trong tay, từng bước từng bước tiến về phía trước.“Không phải cô muốn ta quỳ xuống sao? Đứng dậy đánh tiếp!”Lời này vừa dứt, khí tức tỏa ra từ trong cơ thể của Mục Long không ngừng dao động, càng ngày càng kinh người.Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Mục Thiên Dao nhìn chằm chằm vào Mục Long, miệng thốt ra ba chữ: “Ta…nhận thua!”, sau đó, trực tiếp ngất đi.Lúc này sắc mặt của Mục Long cũng bắt đầu trở nên méo mó, sau khi nuốt sạch Thực Cốt Băng Viêm, huyết mạch Thao Thiết dường như mạnh hơn, trở nên cực kỳ hung bạo, bắt đầu c**ng b*c dung hợp.Trên võ đài, Lâu Thính Tuyết đã nhanh chóng đưa Mục Thiên Dao đi chữa trị vết thương cho nàng ta, chuyện này vô cùng quan trọng, không thể có sai sót.

Chương 159