Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…
Chương 168
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 168Trên bầu trời đằng xa, Mục Long lại quay đầu nhìn lại, dưới ánh ráng chiều, thành Hàn Giang như được phủ thêm một lớp vải mỏng mông lung, càng ngày càng xa, mãi đến khi không nhìn thấy được nữa.Nhưng bỗng nhiên, trái tim Mục Long chợt đập lỡ một nhịp, sắc mặt kỳ lạ nhìn xung quanh.“Làm sao thế, Mục Long sư đệ?”, Triệu Linh Đan hỏi.“Không, chỉ là cứ cảm thấy có một đôi mắt đang lén lút nhìn chằm chằm ta”, Mục Long cũng không chắc, hắn nhìn xung quanh một vòng nhưng cũng không có kết quả.“Không thể nào, nơi này đã sớm rời ra thành Hàn Giang, ta và đệ lại ở giữa không trung, chắc đây là lần đầu tiên sư đệ bay cao như vậy nên sinh ra ảo giác đó”, Triệu Linh Đan nhìn xung quanh, ngay cả Phá Vọng Thần Đồng của nàng ta cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì lạ.“Có lẽ là sư tỷ nói đúng”, Mục Long cười, không để ý tới nữa.Lúc này, Triệu Linh Đan lấy ra một thứ làm Mục Long sáng mắt.Đó là một con thuyền nhỏ rất đẹp, trông như món đồ chơi trẻ em, nhưng khi Triệu Linh Đan truyền linh lực vào, rồi ném ra giữa không trung thì bỗng có một con thuyền khổng lồ xuất hiện.“Đây là phi thuyền hư không, là bảo bối chuyên dùng để phi hành, có tốc độ cực nhanh, một ngày có thể bay mấy chục cây số. Sau khi tiến vào phi thuyền thì sư đệ sẽ không có cảm giác ấy nữa”.“Tiêu Dao Thần Tông ở phía đông của vương triều Đại Ly, cách nơi này hơn 1000 cây số. Người bình thường đi cả 9 10 năm chắc cũng chưa đến nổi. Nhưng, chúng ta có phi thuyền hư không thì chỉ cần 3 ngày là đến”.Triệu Linh Đan nói xong, dẫn Mục Long vào phi thuyền, mở hết tốc độ bay về phía Tiêu Dao Thần Tông.Giờ phút này, Mục Long cũng không biết là ở một đám mây đen trong hư không xa xôi trên đầu hắn, có một gương mặt mờ mờ ảo ảo phát ra một tiếng thở dài: “Ngươi, cuối cùng vẫn bước lên con đường không lối về này…”Sau đó, mây đen tản đi như chưa từng xuất hiện……Trên đường đi đến Tiêu Dao Thần Tông, Triệu Linh Đan liên tục giảng giải những việc trong tông môn và sự ảo diệu trong tu hành cho Mục Long nghe. Mục Long cũng kể một số điều thú vị được nghe từ mẹ, nên cũng không cảm thấy đường xa buồn chán.Ba ngày thoáng cái đã qua, Mục Long phát hiện tuy Triệu Linh Đan là thiên kiêu Linh Văn cảnh, nhưng vẫn có sự đáng yêu, hồn nhiên vô tư của một cô gái, đã thế còn không kiêu ngạo, nên quan hệ của cả hai cũng thân thiết hơn.“Sư đệ, thấy ngọn núi lớn đằng trước không? Đấy là Tiêu Dao Thần Tông đó, chúng ta đến rồi”.Trong phi thuyền hư không, bàn tay trắng nõn của Triệu Linh Đan chỉ vào phía trước, nói với Mục Long.“Đây là Tiêu Dao Thần Tông ư?”“Thật là bao la và hùng vĩ!”Mục Long chưa thấy ngọn núi nào cao lớn hùng vĩ như vậy, nó giống như một cây trụ trời đứng sừng sững ở đó, bên trên có khắc bốn từ “Tiêu Dao Thần Tông” vừa to vừa mạnh mẽ và cứng cáp, mơ hồ toát ra một cảm giác xuất trần.Sau khi tiến vào sơn môn, lại thấy mây mù lượn lờ khắp xung quanh, đủ loại linh phong cự thạch được điêu khắc tài tình ẩn hiện trong mây. Nhìn thoáng qua, cứ trông như chốn bồng lai, thắng cảnh.Trên linh phong lại có các cung điện san sát nối tiếp nhau, tràn ngập khí thế, bên trong còn mơ hồ truyền ra từng tiếng chuông ngân vang, mây mù lượn lờ rực rỡ sắc màu mang đầy điềm lành.Những kỳ hoa dị thảo kia cũng đua nhau khoe sắc, lung linh rực rỡ. Giữa núi đồi là từng con linh cầm dị thú, linh thảo, bạch hạc giương cánh bay lượn giữa không trung, tiên lộc thảnh thơi dạo bước… Giống như một thế ngoại đào nguyên.
Chương 168
Trên bầu trời đằng xa, Mục Long lại quay đầu nhìn lại, dưới ánh ráng chiều, thành Hàn Giang như được phủ thêm một lớp vải mỏng mông lung, càng ngày càng xa, mãi đến khi không nhìn thấy được nữa.
Nhưng bỗng nhiên, trái tim Mục Long chợt đập lỡ một nhịp, sắc mặt kỳ lạ nhìn xung quanh.
“Làm sao thế, Mục Long sư đệ?”, Triệu Linh Đan hỏi.
“Không, chỉ là cứ cảm thấy có một đôi mắt đang lén lút nhìn chằm chằm ta”, Mục Long cũng không chắc, hắn nhìn xung quanh một vòng nhưng cũng không có kết quả.
“Không thể nào, nơi này đã sớm rời ra thành Hàn Giang, ta và đệ lại ở giữa không trung, chắc đây là lần đầu tiên sư đệ bay cao như vậy nên sinh ra ảo giác đó”, Triệu Linh Đan nhìn xung quanh, ngay cả Phá Vọng Thần Đồng của nàng ta cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì lạ.
“Có lẽ là sư tỷ nói đúng”, Mục Long cười, không để ý tới nữa.
Lúc này, Triệu Linh Đan lấy ra một thứ làm Mục Long sáng mắt.
Đó là một con thuyền nhỏ rất đẹp, trông như món đồ chơi trẻ em, nhưng khi Triệu Linh Đan truyền linh lực vào, rồi ném ra giữa không trung thì bỗng có một con thuyền khổng lồ xuất hiện.
“Đây là phi thuyền hư không, là bảo bối chuyên dùng để phi hành, có tốc độ cực nhanh, một ngày có thể bay mấy chục cây số. Sau khi tiến vào phi thuyền thì sư đệ sẽ không có cảm giác ấy nữa”.
“Tiêu Dao Thần Tông ở phía đông của vương triều Đại Ly, cách nơi này hơn 1000 cây số. Người bình thường đi cả 9 10 năm chắc cũng chưa đến nổi. Nhưng, chúng ta có phi thuyền hư không thì chỉ cần 3 ngày là đến”.
Triệu Linh Đan nói xong, dẫn Mục Long vào phi thuyền, mở hết tốc độ bay về phía Tiêu Dao Thần Tông.
Giờ phút này, Mục Long cũng không biết là ở một đám mây đen trong hư không xa xôi trên đầu hắn, có một gương mặt mờ mờ ảo ảo phát ra một tiếng thở dài: “Ngươi, cuối cùng vẫn bước lên con đường không lối về này…”
Sau đó, mây đen tản đi như chưa từng xuất hiện…
…
Trên đường đi đến Tiêu Dao Thần Tông, Triệu Linh Đan liên tục giảng giải những việc trong tông môn và sự ảo diệu trong tu hành cho Mục Long nghe. Mục Long cũng kể một số điều thú vị được nghe từ mẹ, nên cũng không cảm thấy đường xa buồn chán.
Ba ngày thoáng cái đã qua, Mục Long phát hiện tuy Triệu Linh Đan là thiên kiêu Linh Văn cảnh, nhưng vẫn có sự đáng yêu, hồn nhiên vô tư của một cô gái, đã thế còn không kiêu ngạo, nên quan hệ của cả hai cũng thân thiết hơn.
“Sư đệ, thấy ngọn núi lớn đằng trước không? Đấy là Tiêu Dao Thần Tông đó, chúng ta đến rồi”.
Trong phi thuyền hư không, bàn tay trắng nõn của Triệu Linh Đan chỉ vào phía trước, nói với Mục Long.
“Đây là Tiêu Dao Thần Tông ư?”
“Thật là bao la và hùng vĩ!”
Mục Long chưa thấy ngọn núi nào cao lớn hùng vĩ như vậy, nó giống như một cây trụ trời đứng sừng sững ở đó, bên trên có khắc bốn từ “Tiêu Dao Thần Tông” vừa to vừa mạnh mẽ và cứng cáp, mơ hồ toát ra một cảm giác xuất trần.
Sau khi tiến vào sơn môn, lại thấy mây mù lượn lờ khắp xung quanh, đủ loại linh phong cự thạch được điêu khắc tài tình ẩn hiện trong mây. Nhìn thoáng qua, cứ trông như chốn bồng lai, thắng cảnh.
Trên linh phong lại có các cung điện san sát nối tiếp nhau, tràn ngập khí thế, bên trong còn mơ hồ truyền ra từng tiếng chuông ngân vang, mây mù lượn lờ rực rỡ sắc màu mang đầy điềm lành.
Những kỳ hoa dị thảo kia cũng đua nhau khoe sắc, lung linh rực rỡ. Giữa núi đồi là từng con linh cầm dị thú, linh thảo, bạch hạc giương cánh bay lượn giữa không trung, tiên lộc thảnh thơi dạo bước… Giống như một thế ngoại đào nguyên.
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 168Trên bầu trời đằng xa, Mục Long lại quay đầu nhìn lại, dưới ánh ráng chiều, thành Hàn Giang như được phủ thêm một lớp vải mỏng mông lung, càng ngày càng xa, mãi đến khi không nhìn thấy được nữa.Nhưng bỗng nhiên, trái tim Mục Long chợt đập lỡ một nhịp, sắc mặt kỳ lạ nhìn xung quanh.“Làm sao thế, Mục Long sư đệ?”, Triệu Linh Đan hỏi.“Không, chỉ là cứ cảm thấy có một đôi mắt đang lén lút nhìn chằm chằm ta”, Mục Long cũng không chắc, hắn nhìn xung quanh một vòng nhưng cũng không có kết quả.“Không thể nào, nơi này đã sớm rời ra thành Hàn Giang, ta và đệ lại ở giữa không trung, chắc đây là lần đầu tiên sư đệ bay cao như vậy nên sinh ra ảo giác đó”, Triệu Linh Đan nhìn xung quanh, ngay cả Phá Vọng Thần Đồng của nàng ta cũng không phát hiện ra bất cứ điều gì lạ.“Có lẽ là sư tỷ nói đúng”, Mục Long cười, không để ý tới nữa.Lúc này, Triệu Linh Đan lấy ra một thứ làm Mục Long sáng mắt.Đó là một con thuyền nhỏ rất đẹp, trông như món đồ chơi trẻ em, nhưng khi Triệu Linh Đan truyền linh lực vào, rồi ném ra giữa không trung thì bỗng có một con thuyền khổng lồ xuất hiện.“Đây là phi thuyền hư không, là bảo bối chuyên dùng để phi hành, có tốc độ cực nhanh, một ngày có thể bay mấy chục cây số. Sau khi tiến vào phi thuyền thì sư đệ sẽ không có cảm giác ấy nữa”.“Tiêu Dao Thần Tông ở phía đông của vương triều Đại Ly, cách nơi này hơn 1000 cây số. Người bình thường đi cả 9 10 năm chắc cũng chưa đến nổi. Nhưng, chúng ta có phi thuyền hư không thì chỉ cần 3 ngày là đến”.Triệu Linh Đan nói xong, dẫn Mục Long vào phi thuyền, mở hết tốc độ bay về phía Tiêu Dao Thần Tông.Giờ phút này, Mục Long cũng không biết là ở một đám mây đen trong hư không xa xôi trên đầu hắn, có một gương mặt mờ mờ ảo ảo phát ra một tiếng thở dài: “Ngươi, cuối cùng vẫn bước lên con đường không lối về này…”Sau đó, mây đen tản đi như chưa từng xuất hiện……Trên đường đi đến Tiêu Dao Thần Tông, Triệu Linh Đan liên tục giảng giải những việc trong tông môn và sự ảo diệu trong tu hành cho Mục Long nghe. Mục Long cũng kể một số điều thú vị được nghe từ mẹ, nên cũng không cảm thấy đường xa buồn chán.Ba ngày thoáng cái đã qua, Mục Long phát hiện tuy Triệu Linh Đan là thiên kiêu Linh Văn cảnh, nhưng vẫn có sự đáng yêu, hồn nhiên vô tư của một cô gái, đã thế còn không kiêu ngạo, nên quan hệ của cả hai cũng thân thiết hơn.“Sư đệ, thấy ngọn núi lớn đằng trước không? Đấy là Tiêu Dao Thần Tông đó, chúng ta đến rồi”.Trong phi thuyền hư không, bàn tay trắng nõn của Triệu Linh Đan chỉ vào phía trước, nói với Mục Long.“Đây là Tiêu Dao Thần Tông ư?”“Thật là bao la và hùng vĩ!”Mục Long chưa thấy ngọn núi nào cao lớn hùng vĩ như vậy, nó giống như một cây trụ trời đứng sừng sững ở đó, bên trên có khắc bốn từ “Tiêu Dao Thần Tông” vừa to vừa mạnh mẽ và cứng cáp, mơ hồ toát ra một cảm giác xuất trần.Sau khi tiến vào sơn môn, lại thấy mây mù lượn lờ khắp xung quanh, đủ loại linh phong cự thạch được điêu khắc tài tình ẩn hiện trong mây. Nhìn thoáng qua, cứ trông như chốn bồng lai, thắng cảnh.Trên linh phong lại có các cung điện san sát nối tiếp nhau, tràn ngập khí thế, bên trong còn mơ hồ truyền ra từng tiếng chuông ngân vang, mây mù lượn lờ rực rỡ sắc màu mang đầy điềm lành.Những kỳ hoa dị thảo kia cũng đua nhau khoe sắc, lung linh rực rỡ. Giữa núi đồi là từng con linh cầm dị thú, linh thảo, bạch hạc giương cánh bay lượn giữa không trung, tiên lộc thảnh thơi dạo bước… Giống như một thế ngoại đào nguyên.