Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…
Chương 171
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 171“Tuy thể chất đặc biệt rất mạnh, nhưng con rồng Hàn Giang không phải chỉ dựa vào tư chất, mà còn có tính cách, lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!”Triệu Linh Đan vừa nói vừa nhìn thẳng vào mọi người với vẻ mặt hết sức kiên định, trong con ngươi đầy trong trẻo kia cũng toát ra một phong thái khác.Lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!Câu ấy vừa được nói ra, ánh mắt mọi người lập tức nghiêm túc lên, trong lòng như hiểu được gì đó.“Đúng vậy, tu đạo, quan trọng nhất là phải có một tấm lòng vững như thái sơn. Nếu không có ý chí kiên định thì tư chất vô song cũng chỉ như mây bay…”, một ông lão tiên phong đạo cốt trong góc chợt nỉ non.“Đúng là làm bậy!”Đúng lúc này, Hộ giáo Pháp Vương Nguyên Vô Thiên bỗng quát lên, trong giọng nói tràn ngập sự tức giận.“Cuộc tuyển chọn ở thành Hàn Giang lần này liên quan đến tương lại của Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi tự mình làm chủ làm trái ý của tông mông đã là tội nặng, thế mà giờ còn dám ăn nói bừa bãi?”“Cái gì mà phàm thể cũng là bá thể, đúng là ăn nói bậy bạ!”, Nguyên Vô Thiên quát, Nguyên Thần cảnh tức giận thì cả Tiêu Dao Thiên Điện cũng không ai dám hó hé câu nào.Sau đó, ông ta lại cười lạnh nhìn Triệu Linh Đan nói: “Theo bổn vương biết, lúc tuyển chọn ở thành Hàn Giang, rõ ràng có xuất hiện bốn thể chất đặc biệt, ngoài ba người kia, còn có một thiếu niên tên Lâm Cảnh Thiên”.“Người này là Thanh Mộc Linh thể, rất có duyên với Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi lại mặc kệ thiên kiêu, tuyển một tên phàm thể trở về, ngươi nghĩ rằng mình có thể lừa dối mọi người chắc?”Nguyên Vô Thần vừa nói xong, trong đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên vẻ sắc bén, dường như muốn nhìn xuyên Triệu Linh Đan và Mục Long.Mà câu đó cũng khiến mọi người chấn động không thôi.Thanh Mộc Linh thể đó, nghe đồn đó là thiên tài luyện đan trời sinh, kết hợp với khí tức thanh mộc, sức sống tràn trề, tuổi thọ dài lâu.Trên con đường tu hành, ngoài tài nguyên ra thì cái gì là quan trọng nhất? Đương nhiên đó là thời gian, là tuổi thọ!Chỉ cần có thời gian thì một con heo cũng có thể tu luyện thành tinh. Trái lại, dù ngươi có kinh tài tuyệt diễm thế nào, khi tuổi thọ hao hết cũng khó tránh khỏi bị vùi vào đất.“Xem ra, trong chốn u minh đều có số mệnh hết rồi. Không uổng công Thái thượng trưởng lão vì nó mà tiêu hao hết tuổi thọ ngã xuống”.“Nơi thành Hàn Giang chật hẹp này lại có đến bốn thể chất đặc thù phù hợp với bốn tông môn, đây là lộc trời cho! Thanh Mộc Linh thể là món quà ông trời tặng cho Tiêu Dao Thần Tông, là con rồng Hàn Giang của Tiêu Dao Thần Tông ta…”“Ra là vậy… Ra là vậy…”Có người dường như đã hiểu ra, luôn miệng cảm khái, trong lòng thì vô cùng lo âu.“Nói vậy chắc hẳn Thanh Mộc Linh thể đó còn ở trong thành Hàn Giang, ta đề nghị tông môn phải lập tức phái người chiêu mộ và ra sức bồi dưỡng”.“Phải đấy, không được lần lữa nữa, phải xuất phát ngay thôi. Không được để vuột mất con rồng Hàn Giang, bị những tông môn khác cướp mất thì khốn!”
Chương 171
“Tuy thể chất đặc biệt rất mạnh, nhưng con rồng Hàn Giang không phải chỉ dựa vào tư chất, mà còn có tính cách, lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!”
Triệu Linh Đan vừa nói vừa nhìn thẳng vào mọi người với vẻ mặt hết sức kiên định, trong con ngươi đầy trong trẻo kia cũng toát ra một phong thái khác.
Lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!
Câu ấy vừa được nói ra, ánh mắt mọi người lập tức nghiêm túc lên, trong lòng như hiểu được gì đó.
“Đúng vậy, tu đạo, quan trọng nhất là phải có một tấm lòng vững như thái sơn. Nếu không có ý chí kiên định thì tư chất vô song cũng chỉ như mây bay…”, một ông lão tiên phong đạo cốt trong góc chợt nỉ non.
“Đúng là làm bậy!”
Đúng lúc này, Hộ giáo Pháp Vương Nguyên Vô Thiên bỗng quát lên, trong giọng nói tràn ngập sự tức giận.
“Cuộc tuyển chọn ở thành Hàn Giang lần này liên quan đến tương lại của Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi tự mình làm chủ làm trái ý của tông mông đã là tội nặng, thế mà giờ còn dám ăn nói bừa bãi?”
“Cái gì mà phàm thể cũng là bá thể, đúng là ăn nói bậy bạ!”, Nguyên Vô Thiên quát, Nguyên Thần cảnh tức giận thì cả Tiêu Dao Thiên Điện cũng không ai dám hó hé câu nào.
Sau đó, ông ta lại cười lạnh nhìn Triệu Linh Đan nói: “Theo bổn vương biết, lúc tuyển chọn ở thành Hàn Giang, rõ ràng có xuất hiện bốn thể chất đặc biệt, ngoài ba người kia, còn có một thiếu niên tên Lâm Cảnh Thiên”.
“Người này là Thanh Mộc Linh thể, rất có duyên với Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi lại mặc kệ thiên kiêu, tuyển một tên phàm thể trở về, ngươi nghĩ rằng mình có thể lừa dối mọi người chắc?”
Nguyên Vô Thần vừa nói xong, trong đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên vẻ sắc bén, dường như muốn nhìn xuyên Triệu Linh Đan và Mục Long.
Mà câu đó cũng khiến mọi người chấn động không thôi.
Thanh Mộc Linh thể đó, nghe đồn đó là thiên tài luyện đan trời sinh, kết hợp với khí tức thanh mộc, sức sống tràn trề, tuổi thọ dài lâu.
Trên con đường tu hành, ngoài tài nguyên ra thì cái gì là quan trọng nhất? Đương nhiên đó là thời gian, là tuổi thọ!
Chỉ cần có thời gian thì một con heo cũng có thể tu luyện thành tinh. Trái lại, dù ngươi có kinh tài tuyệt diễm thế nào, khi tuổi thọ hao hết cũng khó tránh khỏi bị vùi vào đất.
“Xem ra, trong chốn u minh đều có số mệnh hết rồi. Không uổng công Thái thượng trưởng lão vì nó mà tiêu hao hết tuổi thọ ngã xuống”.
“Nơi thành Hàn Giang chật hẹp này lại có đến bốn thể chất đặc thù phù hợp với bốn tông môn, đây là lộc trời cho! Thanh Mộc Linh thể là món quà ông trời tặng cho Tiêu Dao Thần Tông, là con rồng Hàn Giang của Tiêu Dao Thần Tông ta…”
“Ra là vậy… Ra là vậy…”
Có người dường như đã hiểu ra, luôn miệng cảm khái, trong lòng thì vô cùng lo âu.
“Nói vậy chắc hẳn Thanh Mộc Linh thể đó còn ở trong thành Hàn Giang, ta đề nghị tông môn phải lập tức phái người chiêu mộ và ra sức bồi dưỡng”.
“Phải đấy, không được lần lữa nữa, phải xuất phát ngay thôi. Không được để vuột mất con rồng Hàn Giang, bị những tông môn khác cướp mất thì khốn!”
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 171“Tuy thể chất đặc biệt rất mạnh, nhưng con rồng Hàn Giang không phải chỉ dựa vào tư chất, mà còn có tính cách, lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!”Triệu Linh Đan vừa nói vừa nhìn thẳng vào mọi người với vẻ mặt hết sức kiên định, trong con ngươi đầy trong trẻo kia cũng toát ra một phong thái khác.Lòng có mãnh hổ thì phàm thể cũng là bá thể!Câu ấy vừa được nói ra, ánh mắt mọi người lập tức nghiêm túc lên, trong lòng như hiểu được gì đó.“Đúng vậy, tu đạo, quan trọng nhất là phải có một tấm lòng vững như thái sơn. Nếu không có ý chí kiên định thì tư chất vô song cũng chỉ như mây bay…”, một ông lão tiên phong đạo cốt trong góc chợt nỉ non.“Đúng là làm bậy!”Đúng lúc này, Hộ giáo Pháp Vương Nguyên Vô Thiên bỗng quát lên, trong giọng nói tràn ngập sự tức giận.“Cuộc tuyển chọn ở thành Hàn Giang lần này liên quan đến tương lại của Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi tự mình làm chủ làm trái ý của tông mông đã là tội nặng, thế mà giờ còn dám ăn nói bừa bãi?”“Cái gì mà phàm thể cũng là bá thể, đúng là ăn nói bậy bạ!”, Nguyên Vô Thiên quát, Nguyên Thần cảnh tức giận thì cả Tiêu Dao Thiên Điện cũng không ai dám hó hé câu nào.Sau đó, ông ta lại cười lạnh nhìn Triệu Linh Đan nói: “Theo bổn vương biết, lúc tuyển chọn ở thành Hàn Giang, rõ ràng có xuất hiện bốn thể chất đặc biệt, ngoài ba người kia, còn có một thiếu niên tên Lâm Cảnh Thiên”.“Người này là Thanh Mộc Linh thể, rất có duyên với Tiêu Dao Thần Tông ta, ngươi lại mặc kệ thiên kiêu, tuyển một tên phàm thể trở về, ngươi nghĩ rằng mình có thể lừa dối mọi người chắc?”Nguyên Vô Thần vừa nói xong, trong đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên vẻ sắc bén, dường như muốn nhìn xuyên Triệu Linh Đan và Mục Long.Mà câu đó cũng khiến mọi người chấn động không thôi.Thanh Mộc Linh thể đó, nghe đồn đó là thiên tài luyện đan trời sinh, kết hợp với khí tức thanh mộc, sức sống tràn trề, tuổi thọ dài lâu.Trên con đường tu hành, ngoài tài nguyên ra thì cái gì là quan trọng nhất? Đương nhiên đó là thời gian, là tuổi thọ!Chỉ cần có thời gian thì một con heo cũng có thể tu luyện thành tinh. Trái lại, dù ngươi có kinh tài tuyệt diễm thế nào, khi tuổi thọ hao hết cũng khó tránh khỏi bị vùi vào đất.“Xem ra, trong chốn u minh đều có số mệnh hết rồi. Không uổng công Thái thượng trưởng lão vì nó mà tiêu hao hết tuổi thọ ngã xuống”.“Nơi thành Hàn Giang chật hẹp này lại có đến bốn thể chất đặc thù phù hợp với bốn tông môn, đây là lộc trời cho! Thanh Mộc Linh thể là món quà ông trời tặng cho Tiêu Dao Thần Tông, là con rồng Hàn Giang của Tiêu Dao Thần Tông ta…”“Ra là vậy… Ra là vậy…”Có người dường như đã hiểu ra, luôn miệng cảm khái, trong lòng thì vô cùng lo âu.“Nói vậy chắc hẳn Thanh Mộc Linh thể đó còn ở trong thành Hàn Giang, ta đề nghị tông môn phải lập tức phái người chiêu mộ và ra sức bồi dưỡng”.“Phải đấy, không được lần lữa nữa, phải xuất phát ngay thôi. Không được để vuột mất con rồng Hàn Giang, bị những tông môn khác cướp mất thì khốn!”