Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…
Chương 178
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 178Rõ ràng hắn đang chất vấn Pháp Vương Nguyên Vô Thiên. Nói một cách công bằng, đệ tử ngoại môn hoàn toàn không có tư cách nói chuyện với thành viên cấp cao trong tông môn nói gì đến ra điều kiện với Pháp Vương.“Hừ, thú vị đấy…”Nguyên Vô Thiên cười lạnh, chỉ nhìn Mục Long một chút thôi mà như muốn nuốt chửng hắn vậy.“Như vậy mới xứng đáng đấu một trận với Lâm Cảnh Thiên đệ tử của bổn vương chứ. Được thôi, nói đi, bổn vương xem thế nào”, vẻ nghiền ngẫm lộ ra trên mặt Nguyên Vô Thiên.“Nếu ta thắng, ta muốn ở lại Tiêu Dao Thần Tông”.“Được”.“Ta còn muốn Pháp Vương miễn phạt diện bích tư quá ba năm cho sư tỷ ta!”, Mục Long nhìn hắn ta chằm chằm, nói với tốc độ không nhanh không chậm.“Láo xược!”“Ai cho phép ngươi ra điều kiện với bổn vương?”, Nguyên Vô Thiên bỗng nhiên giận dữ gầm lên, tiếng gầm ấy như sấm sét ầm vang trong lòng Mục Long.Nhưng giờ đây hắn vô cùng bình tĩnh, không hề chùn bước, bởi trong lòng hắn biết rằng đây là điều duy nhất mình có thể làm cho Triệu Linh Đan lúc này.“Hay là Pháp Vương không tin tưởng Lâm Cảnh Thiên?”, Mục Long tiến lên một bước đứng trước người Triệu Linh Đan, một thân một mình đối đầu với Pháp Vương Nguyên Vô Thiên, sự nghênh ngang ấy tựa như trời sinh đã có.Nguyên Vô Thiên bất chợt ngửa đầu phá lên cười.“Ha ha ha…”“Được lắm, bao nhiêu năm qua, ngươi là đệ tử ngoại môn đầu tiên dám khích tướng bổn vương đấy. Bổn vương mà tung chưởng đập chết ngươi thì hẹp hòi quá, mà cũng chẳng có gì hay ho”.“Tốt thôi, nếu ba tháng sau ngươi thắng được Lâm Cảnh Thiên thì chứng tỏ ngươi là thiên tài, Triệu Linh Đan được tha tội vì có công chiêu tài cho tông môn!”, hắn ta bình tĩnh nói.Thế rồi Pháp Vương bỗng đổi giọng, cười hỏi với vẻ thương hại và đùa cợt: “Cơ mà ngươi tưởng mình có cơ hội đó thật sao?”Đã bước trên con đường tu đạo thì võ giả định sẵn sẽ sống trong cô độc, những người máu mặt của tông môn chỉ xem lời lẽ của Mục Long như trò cười giải trí cho đỡ chán. Hài hước quá đi mất!Nhưng ngay sau đó, họ thấy thiếu niên liếc nhìn tất cả những người có mặt trong đại điện, khí thế dâng lên ngất trời, trong mắt là ngọn lửa tự tin đang hừng hực cháy.Hắn cao giọng thốt từng chữ: “Nếu Pháp Vương quân tử nhất ngôn thì ta cho rằng, ta có!”“Ba tháng sau, chính tay ta sẽ đánh bại Lâm Cảnh Thiên. Đừng hỏi vì sao ta tự tin như thế, ta chỉ xin trả lại tự do cho sư tỷ ta thôi!”“Ngươi cho rằng ngươi có là có sao?”“Cái này… không phải tự tin mà là liều lĩnh, ngông cuồng, coi trời bằng vung!”“Thành Hàn Giang là nơi quái gì mà sinh ra kẻ ngang ngược thế này vậy?”Lời tuyên bố dõng dạc của Mục Long làm cả đại điện nghẹn họng nhìn trân trối, tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.Họ tu hành đã nhiều năm, thấy nhiều biết rộng nhưng chẳng mấy khi thấy ai ngông cuồng đến vậy, chưa kể đây chỉ là một thiếu niên Bích Cung cảnh, thực lực thế này chẳng đáng vào đâu cả.Nhưng Mục Long có chính kiến của riêng mình, nếu đã không thể khiêm tốn thì làm một kẻ kiêu ngạo thôi.
Chương 178
Rõ ràng hắn đang chất vấn Pháp Vương Nguyên Vô Thiên. Nói một cách công bằng, đệ tử ngoại môn hoàn toàn không có tư cách nói chuyện với thành viên cấp cao trong tông môn nói gì đến ra điều kiện với Pháp Vương.
“Hừ, thú vị đấy…”
Nguyên Vô Thiên cười lạnh, chỉ nhìn Mục Long một chút thôi mà như muốn nuốt chửng hắn vậy.
“Như vậy mới xứng đáng đấu một trận với Lâm Cảnh Thiên đệ tử của bổn vương chứ. Được thôi, nói đi, bổn vương xem thế nào”, vẻ nghiền ngẫm lộ ra trên mặt Nguyên Vô Thiên.
“Nếu ta thắng, ta muốn ở lại Tiêu Dao Thần Tông”.
“Được”.
“Ta còn muốn Pháp Vương miễn phạt diện bích tư quá ba năm cho sư tỷ ta!”, Mục Long nhìn hắn ta chằm chằm, nói với tốc độ không nhanh không chậm.
“Láo xược!”
“Ai cho phép ngươi ra điều kiện với bổn vương?”, Nguyên Vô Thiên bỗng nhiên giận dữ gầm lên, tiếng gầm ấy như sấm sét ầm vang trong lòng Mục Long.
Nhưng giờ đây hắn vô cùng bình tĩnh, không hề chùn bước, bởi trong lòng hắn biết rằng đây là điều duy nhất mình có thể làm cho Triệu Linh Đan lúc này.
“Hay là Pháp Vương không tin tưởng Lâm Cảnh Thiên?”, Mục Long tiến lên một bước đứng trước người Triệu Linh Đan, một thân một mình đối đầu với Pháp Vương Nguyên Vô Thiên, sự nghênh ngang ấy tựa như trời sinh đã có.
Nguyên Vô Thiên bất chợt ngửa đầu phá lên cười.
“Ha ha ha…”
“Được lắm, bao nhiêu năm qua, ngươi là đệ tử ngoại môn đầu tiên dám khích tướng bổn vương đấy. Bổn vương mà tung chưởng đập chết ngươi thì hẹp hòi quá, mà cũng chẳng có gì hay ho”.
“Tốt thôi, nếu ba tháng sau ngươi thắng được Lâm Cảnh Thiên thì chứng tỏ ngươi là thiên tài, Triệu Linh Đan được tha tội vì có công chiêu tài cho tông môn!”, hắn ta bình tĩnh nói.
Thế rồi Pháp Vương bỗng đổi giọng, cười hỏi với vẻ thương hại và đùa cợt: “Cơ mà ngươi tưởng mình có cơ hội đó thật sao?”
Đã bước trên con đường tu đạo thì võ giả định sẵn sẽ sống trong cô độc, những người máu mặt của tông môn chỉ xem lời lẽ của Mục Long như trò cười giải trí cho đỡ chán. Hài hước quá đi mất!
Nhưng ngay sau đó, họ thấy thiếu niên liếc nhìn tất cả những người có mặt trong đại điện, khí thế dâng lên ngất trời, trong mắt là ngọn lửa tự tin đang hừng hực cháy.
Hắn cao giọng thốt từng chữ: “Nếu Pháp Vương quân tử nhất ngôn thì ta cho rằng, ta có!”
“Ba tháng sau, chính tay ta sẽ đánh bại Lâm Cảnh Thiên. Đừng hỏi vì sao ta tự tin như thế, ta chỉ xin trả lại tự do cho sư tỷ ta thôi!”
“Ngươi cho rằng ngươi có là có sao?”
“Cái này… không phải tự tin mà là liều lĩnh, ngông cuồng, coi trời bằng vung!”
“Thành Hàn Giang là nơi quái gì mà sinh ra kẻ ngang ngược thế này vậy?”
Lời tuyên bố dõng dạc của Mục Long làm cả đại điện nghẹn họng nhìn trân trối, tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.
Họ tu hành đã nhiều năm, thấy nhiều biết rộng nhưng chẳng mấy khi thấy ai ngông cuồng đến vậy, chưa kể đây chỉ là một thiếu niên Bích Cung cảnh, thực lực thế này chẳng đáng vào đâu cả.
Nhưng Mục Long có chính kiến của riêng mình, nếu đã không thể khiêm tốn thì làm một kẻ kiêu ngạo thôi.
Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 178Rõ ràng hắn đang chất vấn Pháp Vương Nguyên Vô Thiên. Nói một cách công bằng, đệ tử ngoại môn hoàn toàn không có tư cách nói chuyện với thành viên cấp cao trong tông môn nói gì đến ra điều kiện với Pháp Vương.“Hừ, thú vị đấy…”Nguyên Vô Thiên cười lạnh, chỉ nhìn Mục Long một chút thôi mà như muốn nuốt chửng hắn vậy.“Như vậy mới xứng đáng đấu một trận với Lâm Cảnh Thiên đệ tử của bổn vương chứ. Được thôi, nói đi, bổn vương xem thế nào”, vẻ nghiền ngẫm lộ ra trên mặt Nguyên Vô Thiên.“Nếu ta thắng, ta muốn ở lại Tiêu Dao Thần Tông”.“Được”.“Ta còn muốn Pháp Vương miễn phạt diện bích tư quá ba năm cho sư tỷ ta!”, Mục Long nhìn hắn ta chằm chằm, nói với tốc độ không nhanh không chậm.“Láo xược!”“Ai cho phép ngươi ra điều kiện với bổn vương?”, Nguyên Vô Thiên bỗng nhiên giận dữ gầm lên, tiếng gầm ấy như sấm sét ầm vang trong lòng Mục Long.Nhưng giờ đây hắn vô cùng bình tĩnh, không hề chùn bước, bởi trong lòng hắn biết rằng đây là điều duy nhất mình có thể làm cho Triệu Linh Đan lúc này.“Hay là Pháp Vương không tin tưởng Lâm Cảnh Thiên?”, Mục Long tiến lên một bước đứng trước người Triệu Linh Đan, một thân một mình đối đầu với Pháp Vương Nguyên Vô Thiên, sự nghênh ngang ấy tựa như trời sinh đã có.Nguyên Vô Thiên bất chợt ngửa đầu phá lên cười.“Ha ha ha…”“Được lắm, bao nhiêu năm qua, ngươi là đệ tử ngoại môn đầu tiên dám khích tướng bổn vương đấy. Bổn vương mà tung chưởng đập chết ngươi thì hẹp hòi quá, mà cũng chẳng có gì hay ho”.“Tốt thôi, nếu ba tháng sau ngươi thắng được Lâm Cảnh Thiên thì chứng tỏ ngươi là thiên tài, Triệu Linh Đan được tha tội vì có công chiêu tài cho tông môn!”, hắn ta bình tĩnh nói.Thế rồi Pháp Vương bỗng đổi giọng, cười hỏi với vẻ thương hại và đùa cợt: “Cơ mà ngươi tưởng mình có cơ hội đó thật sao?”Đã bước trên con đường tu đạo thì võ giả định sẵn sẽ sống trong cô độc, những người máu mặt của tông môn chỉ xem lời lẽ của Mục Long như trò cười giải trí cho đỡ chán. Hài hước quá đi mất!Nhưng ngay sau đó, họ thấy thiếu niên liếc nhìn tất cả những người có mặt trong đại điện, khí thế dâng lên ngất trời, trong mắt là ngọn lửa tự tin đang hừng hực cháy.Hắn cao giọng thốt từng chữ: “Nếu Pháp Vương quân tử nhất ngôn thì ta cho rằng, ta có!”“Ba tháng sau, chính tay ta sẽ đánh bại Lâm Cảnh Thiên. Đừng hỏi vì sao ta tự tin như thế, ta chỉ xin trả lại tự do cho sư tỷ ta thôi!”“Ngươi cho rằng ngươi có là có sao?”“Cái này… không phải tự tin mà là liều lĩnh, ngông cuồng, coi trời bằng vung!”“Thành Hàn Giang là nơi quái gì mà sinh ra kẻ ngang ngược thế này vậy?”Lời tuyên bố dõng dạc của Mục Long làm cả đại điện nghẹn họng nhìn trân trối, tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp nơi.Họ tu hành đã nhiều năm, thấy nhiều biết rộng nhưng chẳng mấy khi thấy ai ngông cuồng đến vậy, chưa kể đây chỉ là một thiếu niên Bích Cung cảnh, thực lực thế này chẳng đáng vào đâu cả.Nhưng Mục Long có chính kiến của riêng mình, nếu đã không thể khiêm tốn thì làm một kẻ kiêu ngạo thôi.