Tác giả:

Từ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong…

Chương 185

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 185Kế tiếp, trên một quyền của hắn ta rõ ràng được bọc bởi một lớp năng lượng màu đỏ như tinh thể. Đó chính là Huyết Cương.Mãng Cổ Huyết Cương quyết” là do bậc cao nhân quan sát Mãng Cổ Yêu Ngưu sáng chế ra, có thể tăng sức mạnh khí huyết và chân nguyên của cơ thể người lên. Sau khi luyện thành, có khả năng dung hợp khí huyết và chân nguyên, luyện hóa thành cương sẽ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, còn chẳng sợ đao thương.Mục Long cảm giác được sức mạnh điên cuồng ẩn chứa trong Huyết Cương thì con ngươi chợt co lại, sau đó cười gằn một tiếng nói: “Đấu khí huyết với ta à? Để xem cái gọi là ‘tuyệt học’ của ngươi bá đạo cỡ nào!”“Nộ Đà Tam Trọng Phá!”Mục Long hét lên, khí huyết cả người nổ tung, có điều lần này hắn vẫn chưa dùng chân nguyên, mà chỉ dùng sức mạnh cơ thể.Sau ba tiếng nổ vang, nắm tay của Mục Long trực tiếp đấm thẳng vào nắm đấm của Tống Lăng Kiệt.Ầm!Rắc, rắc!Lúc này, Huyết Cương như lớp đá hoa cương không sợ đao thương kia đã trực tiếp bị đánh nát, kể cả cánh tay của Tống Lăng Kiệt cũng bị sức mạnh kh*ng b* của Mục Long đánh gãy.Không biết có bao nhiêu khớp xương bị đánh gãy, từng đường kinh mạch cũng nổ tung trong mớ thịt bầy nhầy, máu tươi be bét, trông vô thê thảm.“Đấu khí huyết với ta? Ngay cả Xích Huyết Bá thể ta cũng không ngại, huống chi là ngươi?”“Chút công phu mèo quào ấy mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta, ai cho ngươi lá gan ấy thế?”“Chát!”Mục Long nói xong bèn tát một phát lên mặt Tống Lăng Kiệt, đánh bay đối phương. Tống Lăng Kiệt nằm sõng xoài trên mặt đất, gãy vài cái răng.“Ta chưa từng chọc ngươi, ngươi lại bị người xúi giục định cướp vũ khí của ta. Ngươi nói xem, ta nên đánh chết ngay hay là làm thịt ngươi đây!”, Mục Long vừa nói, trong mắt cũng lập lòe vẻ sắc lạnh như không phải đang nói giỡn.Trong thế giới của tu giả, vũ khí giống như tay chân của mình, cướp đoạt vũ khí của người khác như chặt đứt tay chân người ta. Đây là điều kiêng kỵ nhất của tu sĩ.Kim Bá Thiên bên cạnh bị cảnh tượng ấy dọa không dám thở mạnh.Hắn ta vốn tưởng rằng Mục Long chỉ có Bích Cung cảnh tầng 1, còn không bằng mình, lại bị đưa đến đây đương nhiên sẽ là một tên ngốc xui xẻo. Ai ngờ, Mục Long lại giấu nghề ghê vậy.Chỉ chớp nhoáng đã đánh Tống Lăng Kiệt không có sức đánh trả. Đây là người của hội Thiên Vũ đó, còn là Bích Cung cảnh tầng 10. Nghe nói trong hội Thiên Vũ không có kẻ yếu.“Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy…”, Kim Bá Thiên trợn to mắt, nhưng khi hắn ta nghe thấy Mục Long nói muốn giết Tống Lăng Kiệt thì lập tức không bình tĩnh.“Đừng xúc động, Mục Long huynh đệ, coi như ta cầu huynh, tuyệt đối đừng giết người. Trong Tiêu Dao Thần Tông kỵ nhất là đồng môn chém giết lẫn nhau. Đây chính là tội nặng đó, sơ sót một cái thôi là hai chúng ta tiêu luôn. Ta vẫn còn muốn ăn thêm mấy bữa cơm nữa…”“Tội nặng ư…”, Mục Long cười khẩy, hắn ở trong Tiêu Dao Thần Tông ba tháng, vốn bị Pháp Vương coi là cục đá bị giẫm đạp dưới chân, rận nhiều không sợ ngứa, cái gọi là tội nặng kia cũng chẳng dọa được hắn.“Thôi”.

Chương 185

Kế tiếp, trên một quyền của hắn ta rõ ràng được bọc bởi một lớp năng lượng màu đỏ như tinh thể. Đó chính là Huyết Cương.

Mãng Cổ Huyết Cương quyết” là do bậc cao nhân quan sát Mãng Cổ Yêu Ngưu sáng chế ra, có thể tăng sức mạnh khí huyết và chân nguyên của cơ thể người lên. Sau khi luyện thành, có khả năng dung hợp khí huyết và chân nguyên, luyện hóa thành cương sẽ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, còn chẳng sợ đao thương.

Mục Long cảm giác được sức mạnh điên cuồng ẩn chứa trong Huyết Cương thì con ngươi chợt co lại, sau đó cười gằn một tiếng nói: “Đấu khí huyết với ta à? Để xem cái gọi là ‘tuyệt học’ của ngươi bá đạo cỡ nào!”

“Nộ Đà Tam Trọng Phá!”

Mục Long hét lên, khí huyết cả người nổ tung, có điều lần này hắn vẫn chưa dùng chân nguyên, mà chỉ dùng sức mạnh cơ thể.

Sau ba tiếng nổ vang, nắm tay của Mục Long trực tiếp đấm thẳng vào nắm đấm của Tống Lăng Kiệt.

Ầm!

Rắc, rắc!

Lúc này, Huyết Cương như lớp đá hoa cương không sợ đao thương kia đã trực tiếp bị đánh nát, kể cả cánh tay của Tống Lăng Kiệt cũng bị sức mạnh kh*ng b* của Mục Long đánh gãy.

Không biết có bao nhiêu khớp xương bị đánh gãy, từng đường kinh mạch cũng nổ tung trong mớ thịt bầy nhầy, máu tươi be bét, trông vô thê thảm.

“Đấu khí huyết với ta? Ngay cả Xích Huyết Bá thể ta cũng không ngại, huống chi là ngươi?”

“Chút công phu mèo quào ấy mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta, ai cho ngươi lá gan ấy thế?”

“Chát!”

Mục Long nói xong bèn tát một phát lên mặt Tống Lăng Kiệt, đánh bay đối phương. Tống Lăng Kiệt nằm sõng xoài trên mặt đất, gãy vài cái răng.

“Ta chưa từng chọc ngươi, ngươi lại bị người xúi giục định cướp vũ khí của ta. Ngươi nói xem, ta nên đánh chết ngay hay là làm thịt ngươi đây!”, Mục Long vừa nói, trong mắt cũng lập lòe vẻ sắc lạnh như không phải đang nói giỡn.

Trong thế giới của tu giả, vũ khí giống như tay chân của mình, cướp đoạt vũ khí của người khác như chặt đứt tay chân người ta. Đây là điều kiêng kỵ nhất của tu sĩ.

Kim Bá Thiên bên cạnh bị cảnh tượng ấy dọa không dám thở mạnh.

Hắn ta vốn tưởng rằng Mục Long chỉ có Bích Cung cảnh tầng 1, còn không bằng mình, lại bị đưa đến đây đương nhiên sẽ là một tên ngốc xui xẻo. Ai ngờ, Mục Long lại giấu nghề ghê vậy.

Chỉ chớp nhoáng đã đánh Tống Lăng Kiệt không có sức đánh trả. Đây là người của hội Thiên Vũ đó, còn là Bích Cung cảnh tầng 10. Nghe nói trong hội Thiên Vũ không có kẻ yếu.

“Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy…”, Kim Bá Thiên trợn to mắt, nhưng khi hắn ta nghe thấy Mục Long nói muốn giết Tống Lăng Kiệt thì lập tức không bình tĩnh.

“Đừng xúc động, Mục Long huynh đệ, coi như ta cầu huynh, tuyệt đối đừng giết người. Trong Tiêu Dao Thần Tông kỵ nhất là đồng môn chém giết lẫn nhau. Đây chính là tội nặng đó, sơ sót một cái thôi là hai chúng ta tiêu luôn. Ta vẫn còn muốn ăn thêm mấy bữa cơm nữa…”

“Tội nặng ư…”, Mục Long cười khẩy, hắn ở trong Tiêu Dao Thần Tông ba tháng, vốn bị Pháp Vương coi là cục đá bị giẫm đạp dưới chân, rận nhiều không sợ ngứa, cái gọi là tội nặng kia cũng chẳng dọa được hắn.

“Thôi”.

Yêu Thần Thái Cổ Hắc LongTác giả: Long bất bạiTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTừ thời huyền hoàng khai thiên lập địa, trải qua lịch sử hồng hoang, trong dòng chảy năm tháng, vượt qua cái chết hướng đến sự sống, rốt cuộc là lời nguyền hay là số mệnh của sinh linh? Quân vương không thấy hồng nhan khuynh thế, chớp mắt xương trắng, kiêu hùng tiếu ngạo, trầm sa chiết kích! Cho dù năm tháng một đao cuối cùng cũng khó tránh khỏi, cũng phải tranh giành mạng sống với ông trời, đây chính là tu hành. ...! Đại lục Triều Thiên, thành Hàn Giang, Mục gia. Chính ngọ, ánh mặt trời chói trang, một thiếu niên 15-16 tuổi đang đứng trước đan đường. Hắn mặc một thân bạch y sớm đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, môi khô nứt nẻ, hai chân lại như cắm rễ không chút nhúc nhích, hai mắt ẩn chứa vẻ kiên nghị không gì sánh nổi. "Đệ tử Mục Long tới xin đan dược!", không biết hắn đã gào bao nhiêu lần, chỉ thấy thanh âm khàn khàn, yết hầu như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Hôm nay là ngày trong tộc phát đan dược, trời còn chưa sáng hắn đã đứng ở đây, những tộc nhân khác sớm đã lĩnh đan dược xong… Chương 185Kế tiếp, trên một quyền của hắn ta rõ ràng được bọc bởi một lớp năng lượng màu đỏ như tinh thể. Đó chính là Huyết Cương.Mãng Cổ Huyết Cương quyết” là do bậc cao nhân quan sát Mãng Cổ Yêu Ngưu sáng chế ra, có thể tăng sức mạnh khí huyết và chân nguyên của cơ thể người lên. Sau khi luyện thành, có khả năng dung hợp khí huyết và chân nguyên, luyện hóa thành cương sẽ đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, còn chẳng sợ đao thương.Mục Long cảm giác được sức mạnh điên cuồng ẩn chứa trong Huyết Cương thì con ngươi chợt co lại, sau đó cười gằn một tiếng nói: “Đấu khí huyết với ta à? Để xem cái gọi là ‘tuyệt học’ của ngươi bá đạo cỡ nào!”“Nộ Đà Tam Trọng Phá!”Mục Long hét lên, khí huyết cả người nổ tung, có điều lần này hắn vẫn chưa dùng chân nguyên, mà chỉ dùng sức mạnh cơ thể.Sau ba tiếng nổ vang, nắm tay của Mục Long trực tiếp đấm thẳng vào nắm đấm của Tống Lăng Kiệt.Ầm!Rắc, rắc!Lúc này, Huyết Cương như lớp đá hoa cương không sợ đao thương kia đã trực tiếp bị đánh nát, kể cả cánh tay của Tống Lăng Kiệt cũng bị sức mạnh kh*ng b* của Mục Long đánh gãy.Không biết có bao nhiêu khớp xương bị đánh gãy, từng đường kinh mạch cũng nổ tung trong mớ thịt bầy nhầy, máu tươi be bét, trông vô thê thảm.“Đấu khí huyết với ta? Ngay cả Xích Huyết Bá thể ta cũng không ngại, huống chi là ngươi?”“Chút công phu mèo quào ấy mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta, ai cho ngươi lá gan ấy thế?”“Chát!”Mục Long nói xong bèn tát một phát lên mặt Tống Lăng Kiệt, đánh bay đối phương. Tống Lăng Kiệt nằm sõng xoài trên mặt đất, gãy vài cái răng.“Ta chưa từng chọc ngươi, ngươi lại bị người xúi giục định cướp vũ khí của ta. Ngươi nói xem, ta nên đánh chết ngay hay là làm thịt ngươi đây!”, Mục Long vừa nói, trong mắt cũng lập lòe vẻ sắc lạnh như không phải đang nói giỡn.Trong thế giới của tu giả, vũ khí giống như tay chân của mình, cướp đoạt vũ khí của người khác như chặt đứt tay chân người ta. Đây là điều kiêng kỵ nhất của tu sĩ.Kim Bá Thiên bên cạnh bị cảnh tượng ấy dọa không dám thở mạnh.Hắn ta vốn tưởng rằng Mục Long chỉ có Bích Cung cảnh tầng 1, còn không bằng mình, lại bị đưa đến đây đương nhiên sẽ là một tên ngốc xui xẻo. Ai ngờ, Mục Long lại giấu nghề ghê vậy.Chỉ chớp nhoáng đã đánh Tống Lăng Kiệt không có sức đánh trả. Đây là người của hội Thiên Vũ đó, còn là Bích Cung cảnh tầng 10. Nghe nói trong hội Thiên Vũ không có kẻ yếu.“Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy…”, Kim Bá Thiên trợn to mắt, nhưng khi hắn ta nghe thấy Mục Long nói muốn giết Tống Lăng Kiệt thì lập tức không bình tĩnh.“Đừng xúc động, Mục Long huynh đệ, coi như ta cầu huynh, tuyệt đối đừng giết người. Trong Tiêu Dao Thần Tông kỵ nhất là đồng môn chém giết lẫn nhau. Đây chính là tội nặng đó, sơ sót một cái thôi là hai chúng ta tiêu luôn. Ta vẫn còn muốn ăn thêm mấy bữa cơm nữa…”“Tội nặng ư…”, Mục Long cười khẩy, hắn ở trong Tiêu Dao Thần Tông ba tháng, vốn bị Pháp Vương coi là cục đá bị giẫm đạp dưới chân, rận nhiều không sợ ngứa, cái gọi là tội nặng kia cũng chẳng dọa được hắn.“Thôi”.

Chương 185