Tác giả:

“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…

Chương 76

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 76: Ác độcÔn Giai Kỳ tức giận xông vào, xông tới người phụ nữ, không nói một lời liền đẩy mạnh cô ta ra, giật lấy đứa trẻ trên tay.Hổ kình này thực sự giống hệt bức thư pháp vừa rồi.Người phụ nữ kinh hãi, trong vài giây, thậm chí không phản ứng.Lúc đó Hoắc Minh Thành, nhìn thấy mẹ cuối cùng cũng đến, cậu bé lập tức dùng đôi tay nhỏ bé của mình ôm lấy cô, thân thể nhỏ bé của cậu bé đều dính vào người cô.Ôn Giai Kỳ cũng ôm lấy cậu bé: “Minh Thành, con không sao chứ?Con cảm thấy thế nào? Cô ta có làm con bị thương không?”Cô sốt sắng hỏi, vì sợ cậu bé bị người phụ nữ nọ làm bị thương, cúi đầu kiểm tra anh thật kỹ, đến quần áo cũng kiểm tra từng chút một.Hoäc Minh Thành trầm mặc không nói.Nghe xong, người phụ nữ trung niên nọ rốt cục cũng bừng tỉnh, đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào Ôn Giai Kỳ mắng lới “Tôi làm tổn thương thẳng bé à? Cô rốt cục giáo dục thằng bé như: nào? Sao không hỏi thằng bé đã gây tổn thương cho những ai?”“Thẳng bé làm tổn thương ai? Một cậu nhóc như vậy có thể tổn thương ai?”Người phụ nữ nghe xong lại càng giật nảy mình: “Cô đi mà hỏi nó ấy, nó làm gãy sống mũi con trai tôi, còn dẫm vào tay trật khớp, bây giờ cô nói cho tôi biết đứa trẻ như thế này có thế hại được ai?”Ôn Giai Kỳ sững sờ!Minh Thành làm gấy sống mũi của con trai người phụ nữ kia?Thậm trí còn làm bạn bị trật khớp tay?Cô ta đang nói đùa đấy ư.Ôn Giai Kỳ cảm thấy điều này thật sự quá vô lý.Tuy nhiên, không bao lâu, người phụ nữ đó đã đưa đứa con trai bị bầm tím của mình đến trước mặt Ôn Giai Kỳ.Ôn Giai Kỳ: “…”Chuyện này, thực sự là…“Minh Thành, chuyện này…thật sự là con gây ra sao?” Ôn Giai Kỳ rốt cuộc cảm thấy có chút bực bội.Thật ra cô cũng không tin, bởi vì Hoắc Minh Thành trông gầy gò như vậy, xem ra không thể đánh con người khác thành ra như vậy được.Hơn nữa, với sự hiểu biết của cô về Hoắc Hạc Hiên, không thể dạy con trai mình đánh người được.Tuy nhiên, điều khiến cô há hốc mồm là cậu nhóc chàng nhỏ bé này gật đầu trong vòng tay cô: “Ừm”Ôn Giai Kỳ như bị sét đánh!“Thấy rồi chứ? Thăng bé tự mình thừa nhận, Bây giờ cô còn gì để ngụy biện?”Người phụ nữ trung niên nhìn Hoäc Minh Thành tự thú, lập tức ép hỏi.Ôn Giai Kỳ chỉ có thế dịu lại, nhìn đứa nhỏ, chủ động xin lỗi: “Thực lòng xin lỗi hai người, tôi hiện tại cũng chưa biết được chuyện này rốt cục như thế nào. Bằng không, chúng ta đưa cậu bé đến bệnh viện kiểm tra trước?”“Đến bệnh viện? Cứ đến bệnh viện là xong à?”“Không, ý tôi không phải vậy. Ý tôi là điều quan trọng chính là phải chữa trị cho đứa trẻ trước. Việc đánh nhau giữa các con là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta hãy đợi đứa trẻ ổn định rồi hãy hỏi chuyện gì đã xảy ra?”“Yên tâm! Nếu con tôi thật sự đã làm ra những chuyện như vậy, tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích. Ngoài ra, tôi nhất định sẽ chịu chi phí chữa bệnh cho con trai cô nhất định sẽ không trốn tránh trách nhiệm”Ôn Giai Kỳ thành thật nói ra cách xử lý của bản thân.Đây quả thực là biện pháp hợp lý nhất hiện tại, cô cũng sẽ không phụ lòng con mình, nếu như Hoắc Minh Thành thật sự có ý hại người khác, cô nhất định sẽ chịu trách nhiệm.Nhưng bây giờ mấu chốt là phải chăm sóc đứa nhỏ.Tuy nhiên, người phụ nữ trung niên này hoàn toàn không để ý đến.“Ta tại sao tôi phải nghe lời cô? Con cô bây giờ cũng đã thừa nhận rồi, vậy thì cô phải giao con trai cô cho tôi. Còn không, đừng trách tôi không khách khí?”Rồi cô ta vẫy tay.Ngay lập tức, hai người mặc đồ đen đi tới.Sắc mặt Ôn Giai Kỳ đột nhiên thay đổi!Đây rốt cục là người như thế nào? Giữa thanh thiên bạch nhật, dám sử dung tư hình? Luật pháp ở đâu nữa?Ôn Giai Kỳ lập tức đem đứa bé lui về phía sau mấy bước: “Các người định làm gì? Đừng quá đáng”“Quá đáng?Người phụ nữ trung niên giễu cợt: “Tôi cứ quá đáng thì làm sao, cô có thể làm gì được tôi?”Sau đó cô ta vồ thẳng vào Ôn Giai Kỳ!

Chương 76: Ác độc

Ôn Giai Kỳ tức giận xông vào, xông tới người phụ nữ, không nói một lời liền đẩy mạnh cô ta ra, giật lấy đứa trẻ trên tay.

Hổ kình này thực sự giống hệt bức thư pháp vừa rồi.

Người phụ nữ kinh hãi, trong vài giây, thậm chí không phản ứng.

Lúc đó Hoắc Minh Thành, nhìn thấy mẹ cuối cùng cũng đến, cậu bé lập tức dùng đôi tay nhỏ bé của mình ôm lấy cô, thân thể nhỏ bé của cậu bé đều dính vào người cô.

Ôn Giai Kỳ cũng ôm lấy cậu bé: “Minh Thành, con không sao chứ?

Con cảm thấy thế nào? Cô ta có làm con bị thương không?”

Cô sốt sắng hỏi, vì sợ cậu bé bị người phụ nữ nọ làm bị thương, cúi đầu kiểm tra anh thật kỹ, đến quần áo cũng kiểm tra từng chút một.

Hoäc Minh Thành trầm mặc không nói.

Nghe xong, người phụ nữ trung niên nọ rốt cục cũng bừng tỉnh, đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào Ôn Giai Kỳ mắng lới “Tôi làm tổn thương thẳng bé à? Cô rốt cục giáo dục thằng bé như: nào? Sao không hỏi thằng bé đã gây tổn thương cho những ai?”

“Thẳng bé làm tổn thương ai? Một cậu nhóc như vậy có thể tổn thương ai?”

Người phụ nữ nghe xong lại càng giật nảy mình: “Cô đi mà hỏi nó ấy, nó làm gãy sống mũi con trai tôi, còn dẫm vào tay trật khớp, bây giờ cô nói cho tôi biết đứa trẻ như thế này có thế hại được ai?”

Ôn Giai Kỳ sững sờ!

Minh Thành làm gấy sống mũi của con trai người phụ nữ kia?

Thậm trí còn làm bạn bị trật khớp tay?

Cô ta đang nói đùa đấy ư.

Ôn Giai Kỳ cảm thấy điều này thật sự quá vô lý.

Tuy nhiên, không bao lâu, người phụ nữ đó đã đưa đứa con trai bị bầm tím của mình đến trước mặt Ôn Giai Kỳ.

Ôn Giai Kỳ: “…”

Chuyện này, thực sự là…

“Minh Thành, chuyện này…thật sự là con gây ra sao?” Ôn Giai Kỳ rốt cuộc cảm thấy có chút bực bội.

Thật ra cô cũng không tin, bởi vì Hoắc Minh Thành trông gầy gò như vậy, xem ra không thể đánh con người khác thành ra như vậy được.

Hơn nữa, với sự hiểu biết của cô về Hoắc Hạc Hiên, không thể dạy con trai mình đánh người được.

Tuy nhiên, điều khiến cô há hốc mồm là cậu nhóc chàng nhỏ bé này gật đầu trong vòng tay cô: “Ừm”

Ôn Giai Kỳ như bị sét đánh!

“Thấy rồi chứ? Thăng bé tự mình thừa nhận, Bây giờ cô còn gì để ngụy biện?”

Người phụ nữ trung niên nhìn Hoäc Minh Thành tự thú, lập tức ép hỏi.

Ôn Giai Kỳ chỉ có thế dịu lại, nhìn đứa nhỏ, chủ động xin lỗi: “Thực lòng xin lỗi hai người, tôi hiện tại cũng chưa biết được chuyện này rốt cục như thế nào. Bằng không, chúng ta đưa cậu bé đến bệnh viện kiểm tra trước?”

“Đến bệnh viện? Cứ đến bệnh viện là xong à?”

“Không, ý tôi không phải vậy. Ý tôi là điều quan trọng chính là phải chữa trị cho đứa trẻ trước. Việc đánh nhau giữa các con là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta hãy đợi đứa trẻ ổn định rồi hãy hỏi chuyện gì đã xảy ra?”

“Yên tâm! Nếu con tôi thật sự đã làm ra những chuyện như vậy, tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích. Ngoài ra, tôi nhất định sẽ chịu chi phí chữa bệnh cho con trai cô nhất định sẽ không trốn tránh trách nhiệm”

Ôn Giai Kỳ thành thật nói ra cách xử lý của bản thân.

Đây quả thực là biện pháp hợp lý nhất hiện tại, cô cũng sẽ không phụ lòng con mình, nếu như Hoắc Minh Thành thật sự có ý hại người khác, cô nhất định sẽ chịu trách nhiệm.

Nhưng bây giờ mấu chốt là phải chăm sóc đứa nhỏ.

Tuy nhiên, người phụ nữ trung niên này hoàn toàn không để ý đến.

“Ta tại sao tôi phải nghe lời cô? Con cô bây giờ cũng đã thừa nhận rồi, vậy thì cô phải giao con trai cô cho tôi. Còn không, đừng trách tôi không khách khí?”

Rồi cô ta vẫy tay.

Ngay lập tức, hai người mặc đồ đen đi tới.

Sắc mặt Ôn Giai Kỳ đột nhiên thay đổi!

Đây rốt cục là người như thế nào? Giữa thanh thiên bạch nhật, dám sử dung tư hình? Luật pháp ở đâu nữa?

Ôn Giai Kỳ lập tức đem đứa bé lui về phía sau mấy bước: “Các người định làm gì? Đừng quá đáng”

“Quá đáng?

Người phụ nữ trung niên giễu cợt: “Tôi cứ quá đáng thì làm sao, cô có thể làm gì được tôi?”

Sau đó cô ta vồ thẳng vào Ôn Giai Kỳ!

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 76: Ác độcÔn Giai Kỳ tức giận xông vào, xông tới người phụ nữ, không nói một lời liền đẩy mạnh cô ta ra, giật lấy đứa trẻ trên tay.Hổ kình này thực sự giống hệt bức thư pháp vừa rồi.Người phụ nữ kinh hãi, trong vài giây, thậm chí không phản ứng.Lúc đó Hoắc Minh Thành, nhìn thấy mẹ cuối cùng cũng đến, cậu bé lập tức dùng đôi tay nhỏ bé của mình ôm lấy cô, thân thể nhỏ bé của cậu bé đều dính vào người cô.Ôn Giai Kỳ cũng ôm lấy cậu bé: “Minh Thành, con không sao chứ?Con cảm thấy thế nào? Cô ta có làm con bị thương không?”Cô sốt sắng hỏi, vì sợ cậu bé bị người phụ nữ nọ làm bị thương, cúi đầu kiểm tra anh thật kỹ, đến quần áo cũng kiểm tra từng chút một.Hoäc Minh Thành trầm mặc không nói.Nghe xong, người phụ nữ trung niên nọ rốt cục cũng bừng tỉnh, đột nhiên nhảy dựng lên, chỉ vào Ôn Giai Kỳ mắng lới “Tôi làm tổn thương thẳng bé à? Cô rốt cục giáo dục thằng bé như: nào? Sao không hỏi thằng bé đã gây tổn thương cho những ai?”“Thẳng bé làm tổn thương ai? Một cậu nhóc như vậy có thể tổn thương ai?”Người phụ nữ nghe xong lại càng giật nảy mình: “Cô đi mà hỏi nó ấy, nó làm gãy sống mũi con trai tôi, còn dẫm vào tay trật khớp, bây giờ cô nói cho tôi biết đứa trẻ như thế này có thế hại được ai?”Ôn Giai Kỳ sững sờ!Minh Thành làm gấy sống mũi của con trai người phụ nữ kia?Thậm trí còn làm bạn bị trật khớp tay?Cô ta đang nói đùa đấy ư.Ôn Giai Kỳ cảm thấy điều này thật sự quá vô lý.Tuy nhiên, không bao lâu, người phụ nữ đó đã đưa đứa con trai bị bầm tím của mình đến trước mặt Ôn Giai Kỳ.Ôn Giai Kỳ: “…”Chuyện này, thực sự là…“Minh Thành, chuyện này…thật sự là con gây ra sao?” Ôn Giai Kỳ rốt cuộc cảm thấy có chút bực bội.Thật ra cô cũng không tin, bởi vì Hoắc Minh Thành trông gầy gò như vậy, xem ra không thể đánh con người khác thành ra như vậy được.Hơn nữa, với sự hiểu biết của cô về Hoắc Hạc Hiên, không thể dạy con trai mình đánh người được.Tuy nhiên, điều khiến cô há hốc mồm là cậu nhóc chàng nhỏ bé này gật đầu trong vòng tay cô: “Ừm”Ôn Giai Kỳ như bị sét đánh!“Thấy rồi chứ? Thăng bé tự mình thừa nhận, Bây giờ cô còn gì để ngụy biện?”Người phụ nữ trung niên nhìn Hoäc Minh Thành tự thú, lập tức ép hỏi.Ôn Giai Kỳ chỉ có thế dịu lại, nhìn đứa nhỏ, chủ động xin lỗi: “Thực lòng xin lỗi hai người, tôi hiện tại cũng chưa biết được chuyện này rốt cục như thế nào. Bằng không, chúng ta đưa cậu bé đến bệnh viện kiểm tra trước?”“Đến bệnh viện? Cứ đến bệnh viện là xong à?”“Không, ý tôi không phải vậy. Ý tôi là điều quan trọng chính là phải chữa trị cho đứa trẻ trước. Việc đánh nhau giữa các con là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta hãy đợi đứa trẻ ổn định rồi hãy hỏi chuyện gì đã xảy ra?”“Yên tâm! Nếu con tôi thật sự đã làm ra những chuyện như vậy, tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích. Ngoài ra, tôi nhất định sẽ chịu chi phí chữa bệnh cho con trai cô nhất định sẽ không trốn tránh trách nhiệm”Ôn Giai Kỳ thành thật nói ra cách xử lý của bản thân.Đây quả thực là biện pháp hợp lý nhất hiện tại, cô cũng sẽ không phụ lòng con mình, nếu như Hoắc Minh Thành thật sự có ý hại người khác, cô nhất định sẽ chịu trách nhiệm.Nhưng bây giờ mấu chốt là phải chăm sóc đứa nhỏ.Tuy nhiên, người phụ nữ trung niên này hoàn toàn không để ý đến.“Ta tại sao tôi phải nghe lời cô? Con cô bây giờ cũng đã thừa nhận rồi, vậy thì cô phải giao con trai cô cho tôi. Còn không, đừng trách tôi không khách khí?”Rồi cô ta vẫy tay.Ngay lập tức, hai người mặc đồ đen đi tới.Sắc mặt Ôn Giai Kỳ đột nhiên thay đổi!Đây rốt cục là người như thế nào? Giữa thanh thiên bạch nhật, dám sử dung tư hình? Luật pháp ở đâu nữa?Ôn Giai Kỳ lập tức đem đứa bé lui về phía sau mấy bước: “Các người định làm gì? Đừng quá đáng”“Quá đáng?Người phụ nữ trung niên giễu cợt: “Tôi cứ quá đáng thì làm sao, cô có thể làm gì được tôi?”Sau đó cô ta vồ thẳng vào Ôn Giai Kỳ!

Chương 76