Tác giả:

“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…

Chương 86

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 86: Cùng nhau đi làm?Ôn Giai Kỳ muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.“Hoắc Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.Ôn Giai Kỳ nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên Hoắc Hạc Hiên hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.“Điều kiện gì?”“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”Với giọng điệu rất nghiêm túc, Hoắc Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.Hoäc Hạc Hiên sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Ôn Giai Kỳ.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.Nhất định là một giây đồng hồ, Ôn Giai Kỳ nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.Ôn Giai Kỳ sợ tới mức lập tức xua tay: “Đừng hiểu lầm tôi, không có liên quan đến tôi. Tôi cũng vừa mới biết. Cậu ấy nói muốn đưa cậu ấy đi nhà trẻ thì nhất định phải để tôi đi làm với anh, tôi cũng không biết tại sao?”Cô nhún vai biểu thị răng cô không biết gì về điều này.Hoäc Hạc Hiên nghe xong, sắc mặt hơi dịu đi.“Hoäc Minh Thành, tại sao con lại muốn cô ấy vào làm ở công ty của ba? Ba điều hành một công ty, không phải bệnh viện, không thích hợp cho cô ấy đi làm”“Dì ấy sẽ chăm sóc cho ba?”Không ngờ tên nhỏ này lại ném ra một câu khí thế.Đột nhiên, sau khi hai người nghe xong liền có dấu vết không được tự nhiên, Hoắc Hạc Hiên càng thêm khó chịu, có chút tức giận nói: “Con nói bậy, ba là người lớn như vậy, còn cần người chăm sóc? Ngoan đi. Đi học mẫu giáo ““Vậy không đi! Ba không nghe theo con, vậy con cũng không nghe lời ba?”Sau đó cậu bé thực sự cởi chiếc cặp nhỏ của mình và ném nó xuống đất, sau đó cậu bé quay người chạy nhanh với đôi mắt đỏ hoe.Ôi Đứa trẻ này!Ôn Giai Kỳ nhìn thấy lo lắng dậm chân: “Anh làm sao vậy? Cứ như ‘ậy có thể cho cậu bé đi nhà trẻ, đồng ý thì sao? Tôi không cần anh trả tiền, được rồi chứ”Cô tức giận đến mức đồng ý mà không nói một lời, đồng thời phàn nàn rằng Hoắc Hạc Hiên vô lý và không biết đau lòng con trai của mình.Hoắc Hạc Hiên: “…”Đơn giản là không thể giải thích được, anh không phải là đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ đáng chết này không muốn đi, được không?Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ và bảo đảm lặp đi lặp lại của Ôn Giai Kỳ, Hoắc Minh Thành đang trốn trong phòng, cuối cùng lại bước ra với một chiếc cặp sách nhỏ trên lưng.Vẻ mặt của Hoäc Hạc Hiên ảm đạm, nhưng dù sao anh cũng không nói gì “Thưa anh, cô Ôn, vậy tôi sẽ đưa cậu chủ đi qua đó.”“Đi đi”Ôn Giai Kỳ xua tay, thật ra trong đầu cô nghĩ đến chuyện cô sẽ chuồn đi sau khi đứa nhỏ rời đi, dù sao cậu bé cũng đi mẫu giáo rồi, sẽ không bao giờ biết được ngày hôm nay cô đi đâu.Tuy nhiên, cô nàng vừa mới bắt đầu nảy ra ý định này thì đã thấy anh chàng nhỏ bé này lạnh lùng giơ chiếc ipad hướng mình: “Giám sát của công ty ba đều ở trong cái này của con!”Âm!Ôn Giai Kỳ kinh hãi, cũng không dám có ý kiến ma quái nữa.Vì vậy, mười phút sau, khi đứa trẻ đi rồi, Ôn Giai Kỳ vốn không thoải mái, cuối cùng cũng đi đến chiếc Maybach biển số tám con số tám, mang theo túi xách của chính mình.Cô chưa bao giờ lái chiếc xe này trước đây, năm năm trước không có, còn năm năm sau, cô thậm chí còn tự nhủ đến nhìn còn ít hơn.Nhưng bây giờ, cô đã bị tên nhóc kia ép buộc phải ngồi trên đó.Ôn Giai Kỳ cảm thấy toàn thân căng cứng, nhất là khi nhìn thấy người đàn ông trong xe, cảm giác đó càng tệ hơn, ngay cả hô hấp cũng rối loạn, trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.Tại sao cô lại kỳ lạ như vậy?“Cô còn làm gì ở đó vậy? Nếu không muốn lên thì tự cút đi?”nhìn mình sẽ xấu hổ nên cố ý nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ thưởng thức phong cảnh.Vì vậy, ở trước mặt người này, cô thực sự không thoải mái như cô tưởng tượng.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 86: Cùng nhau đi làm?

Ôn Giai Kỳ muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.

“Hoắc Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”

Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.

Ôn Giai Kỳ nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.

“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”

“Điều kiện?”

Quả nhiên Hoắc Hạc Hiên hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.

“Điều kiện gì?”

“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”

Với giọng điệu rất nghiêm túc, Hoắc Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.

Hoäc Hạc Hiên sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Ôn Giai Kỳ.

Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.

Nhất định là một giây đồng hồ, Ôn Giai Kỳ nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.

Ôn Giai Kỳ sợ tới mức lập tức xua tay: “Đừng hiểu lầm tôi, không có liên quan đến tôi. Tôi cũng vừa mới biết. Cậu ấy nói muốn đưa cậu ấy đi nhà trẻ thì nhất định phải để tôi đi làm với anh, tôi cũng không biết tại sao?”

Cô nhún vai biểu thị răng cô không biết gì về điều này.

Hoäc Hạc Hiên nghe xong, sắc mặt hơi dịu đi.

“Hoäc Minh Thành, tại sao con lại muốn cô ấy vào làm ở công ty của ba? Ba điều hành một công ty, không phải bệnh viện, không thích hợp cho cô ấy đi làm”

“Dì ấy sẽ chăm sóc cho ba?”

Không ngờ tên nhỏ này lại ném ra một câu khí thế.

Đột nhiên, sau khi hai người nghe xong liền có dấu vết không được tự nhiên, Hoắc Hạc Hiên càng thêm khó chịu, có chút tức giận nói: “Con nói bậy, ba là người lớn như vậy, còn cần người chăm sóc? Ngoan đi. Đi học mẫu giáo “

“Vậy không đi! Ba không nghe theo con, vậy con cũng không nghe lời ba?”

Sau đó cậu bé thực sự cởi chiếc cặp nhỏ của mình và ném nó xuống đất, sau đó cậu bé quay người chạy nhanh với đôi mắt đỏ hoe.

Ôi Đứa trẻ này!

Ôn Giai Kỳ nhìn thấy lo lắng dậm chân: “Anh làm sao vậy? Cứ như ‘ậy có thể cho cậu bé đi nhà trẻ, đồng ý thì sao? Tôi không cần anh trả tiền, được rồi chứ”

Cô tức giận đến mức đồng ý mà không nói một lời, đồng thời phàn nàn rằng Hoắc Hạc Hiên vô lý và không biết đau lòng con trai của mình.

Hoắc Hạc Hiên: “…”

Đơn giản là không thể giải thích được, anh không phải là đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ đáng chết này không muốn đi, được không?

Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ và bảo đảm lặp đi lặp lại của Ôn Giai Kỳ, Hoắc Minh Thành đang trốn trong phòng, cuối cùng lại bước ra với một chiếc cặp sách nhỏ trên lưng.

Vẻ mặt của Hoäc Hạc Hiên ảm đạm, nhưng dù sao anh cũng không nói gì “Thưa anh, cô Ôn, vậy tôi sẽ đưa cậu chủ đi qua đó.”

“Đi đi”

Ôn Giai Kỳ xua tay, thật ra trong đầu cô nghĩ đến chuyện cô sẽ chuồn đi sau khi đứa nhỏ rời đi, dù sao cậu bé cũng đi mẫu giáo rồi, sẽ không bao giờ biết được ngày hôm nay cô đi đâu.

Tuy nhiên, cô nàng vừa mới bắt đầu nảy ra ý định này thì đã thấy anh chàng nhỏ bé này lạnh lùng giơ chiếc ipad hướng mình: “Giám sát của công ty ba đều ở trong cái này của con!”

Âm!

Ôn Giai Kỳ kinh hãi, cũng không dám có ý kiến ma quái nữa.

Vì vậy, mười phút sau, khi đứa trẻ đi rồi, Ôn Giai Kỳ vốn không thoải mái, cuối cùng cũng đi đến chiếc Maybach biển số tám con số tám, mang theo túi xách của chính mình.

Cô chưa bao giờ lái chiếc xe này trước đây, năm năm trước không có, còn năm năm sau, cô thậm chí còn tự nhủ đến nhìn còn ít hơn.

Nhưng bây giờ, cô đã bị tên nhóc kia ép buộc phải ngồi trên đó.

Ôn Giai Kỳ cảm thấy toàn thân căng cứng, nhất là khi nhìn thấy người đàn ông trong xe, cảm giác đó càng tệ hơn, ngay cả hô hấp cũng rối loạn, trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.

Tại sao cô lại kỳ lạ như vậy?

“Cô còn làm gì ở đó vậy? Nếu không muốn lên thì tự cút đi?”

nhìn mình sẽ xấu hổ nên cố ý nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ thưởng thức phong cảnh.

Vì vậy, ở trước mặt người này, cô thực sự không thoải mái như cô tưởng tượng.

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 86: Cùng nhau đi làm?Ôn Giai Kỳ muốn ôm tên nhóc này để ngăn cản cậu bé làm chuyện mất mặt như vậy, nhưng hai mẹ con vừa đi tới đầu cầu thang, một bóng người thẳng tắp trên lầu đã đi xuống.“Hoắc Minh Thành? Con làm gì ở đây? Không phải nói đi nhà trẻ sao?”Người đàn ông bước xuống cầu thang đứng thẳng người, trong bộ âu phục màu đen cùng chiếc áo sơ mi làm bằng tay sãm màu bên dưới, đôi chân quá mảnh mai, vầng hào quang màu vàng tràn vào qua khung cửa số phía sau buổi sáng, anh tao nhã và nội liễm, tỉnh tế. Các đặc điểm trên khuôn mặt rất hoàn hảo và không thực.Ôn Giai Kỳ nắm chặt lòng bàn tay không rõ lý do.“Ba, ba vẫn chưa đồng ý điều kiện của con?”“Điều kiện?”Quả nhiên Hoắc Hạc Hiên hơi sửng sốt khi nghe con trai nói vậy, chân dài bước xuống đi tới, anh tò mò muốn xem sáng nay thằng nhóc đến nói chuyện điều kiện với anh.“Điều kiện gì?”“Để dì ấy đi làm chỗ của ba, còn sẽ đi nhà trẻ?”Với giọng điệu rất nghiêm túc, Hoắc Minh Thành, mang theo một chiếc cặp nhỏ, chỉ vào người mẹ mà anh đã mang đến bên cạnh.Hoäc Hạc Hiên sững sờ thêm một lúc, ánh mắt lập tức quét tới Ôn Giai Kỳ.Mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.Nhất định là một giây đồng hồ, Ôn Giai Kỳ nhìn thấy vẻ mặt người đàn ông kia khá là xấu xa, từng phút từng phút đều nghỉ ngờ cô, giống như cô đã thúc giục tên tiểu tử này.Ôn Giai Kỳ sợ tới mức lập tức xua tay: “Đừng hiểu lầm tôi, không có liên quan đến tôi. Tôi cũng vừa mới biết. Cậu ấy nói muốn đưa cậu ấy đi nhà trẻ thì nhất định phải để tôi đi làm với anh, tôi cũng không biết tại sao?”Cô nhún vai biểu thị răng cô không biết gì về điều này.Hoäc Hạc Hiên nghe xong, sắc mặt hơi dịu đi.“Hoäc Minh Thành, tại sao con lại muốn cô ấy vào làm ở công ty của ba? Ba điều hành một công ty, không phải bệnh viện, không thích hợp cho cô ấy đi làm”“Dì ấy sẽ chăm sóc cho ba?”Không ngờ tên nhỏ này lại ném ra một câu khí thế.Đột nhiên, sau khi hai người nghe xong liền có dấu vết không được tự nhiên, Hoắc Hạc Hiên càng thêm khó chịu, có chút tức giận nói: “Con nói bậy, ba là người lớn như vậy, còn cần người chăm sóc? Ngoan đi. Đi học mẫu giáo ““Vậy không đi! Ba không nghe theo con, vậy con cũng không nghe lời ba?”Sau đó cậu bé thực sự cởi chiếc cặp nhỏ của mình và ném nó xuống đất, sau đó cậu bé quay người chạy nhanh với đôi mắt đỏ hoe.Ôi Đứa trẻ này!Ôn Giai Kỳ nhìn thấy lo lắng dậm chân: “Anh làm sao vậy? Cứ như ‘ậy có thể cho cậu bé đi nhà trẻ, đồng ý thì sao? Tôi không cần anh trả tiền, được rồi chứ”Cô tức giận đến mức đồng ý mà không nói một lời, đồng thời phàn nàn rằng Hoắc Hạc Hiên vô lý và không biết đau lòng con trai của mình.Hoắc Hạc Hiên: “…”Đơn giản là không thể giải thích được, anh không phải là đồng ý sao? Rõ ràng là người phụ nữ đáng chết này không muốn đi, được không?Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ và bảo đảm lặp đi lặp lại của Ôn Giai Kỳ, Hoắc Minh Thành đang trốn trong phòng, cuối cùng lại bước ra với một chiếc cặp sách nhỏ trên lưng.Vẻ mặt của Hoäc Hạc Hiên ảm đạm, nhưng dù sao anh cũng không nói gì “Thưa anh, cô Ôn, vậy tôi sẽ đưa cậu chủ đi qua đó.”“Đi đi”Ôn Giai Kỳ xua tay, thật ra trong đầu cô nghĩ đến chuyện cô sẽ chuồn đi sau khi đứa nhỏ rời đi, dù sao cậu bé cũng đi mẫu giáo rồi, sẽ không bao giờ biết được ngày hôm nay cô đi đâu.Tuy nhiên, cô nàng vừa mới bắt đầu nảy ra ý định này thì đã thấy anh chàng nhỏ bé này lạnh lùng giơ chiếc ipad hướng mình: “Giám sát của công ty ba đều ở trong cái này của con!”Âm!Ôn Giai Kỳ kinh hãi, cũng không dám có ý kiến ma quái nữa.Vì vậy, mười phút sau, khi đứa trẻ đi rồi, Ôn Giai Kỳ vốn không thoải mái, cuối cùng cũng đi đến chiếc Maybach biển số tám con số tám, mang theo túi xách của chính mình.Cô chưa bao giờ lái chiếc xe này trước đây, năm năm trước không có, còn năm năm sau, cô thậm chí còn tự nhủ đến nhìn còn ít hơn.Nhưng bây giờ, cô đã bị tên nhóc kia ép buộc phải ngồi trên đó.Ôn Giai Kỳ cảm thấy toàn thân căng cứng, nhất là khi nhìn thấy người đàn ông trong xe, cảm giác đó càng tệ hơn, ngay cả hô hấp cũng rối loạn, trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh.Tại sao cô lại kỳ lạ như vậy?“Cô còn làm gì ở đó vậy? Nếu không muốn lên thì tự cút đi?”nhìn mình sẽ xấu hổ nên cố ý nhìn ra ngoài cửa sổ, giả vờ thưởng thức phong cảnh.Vì vậy, ở trước mặt người này, cô thực sự không thoải mái như cô tưởng tượng.

Chương 86