“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…
Chương 142
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 142Sau đó y tá thực sự rời đi.Ngay sau khi y tá rời đi, công việc còn lại thật sự chồng chất lên trên người Giai Kỳ, trên tay cầm sổ y bạ cùng dụng cụ kiểm tra mang theo, bận rộn thêm một tiếng, cô mới cầm lấy cái kia. việc kiểm tra hai tòa nhà đã hoàn thành.“Bác sĩ Nancy, ông đã làm việc chăm chỉ, để tôi rót cho ông một tách trà.”Sau khi kiểm tra, nhân viên của viện dưỡng lão cũng đến, thấy cô vất vả, họ muốn rót cho cô một cốc nước.Nhưng Giai Kỳ nhìn đồng hồ trên cổ tay thấy trễ giờ nên từ chối.“Không được, ta phải trở về, cám ơn ngươi.”“Được, vậy bác sĩ Nancy đi từ từ.”Các nhân viên nhìn cô rời khỏi viện dưỡng lão.Buổi chiều đông xám xịt khắp nơi, không biết có phải là tuyết rơi không? Giai Kỳ cảm thấy một cơn lạnh buốt sau khi đi ra ngoài khiến cô rùng mình.“Hả? Xe đâu?”Cô sững sờ nhìn cánh cửa trống trải.Đúng lúc này, một chiếc xe màu trắng của bảo mẫu chạy tới, vừa tới cửa viện dưỡng lão, nó liền kêu một tiếng dừng lại.Giai Kỳ: “…”Tôi chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra thì trong cánh cửa xe vừa mở, một ông lão tóc bạc, chống gậy bước xuống, vừa ngẩng đầu nhìn thì thấy Ỷ Thiên đang đứng ở cửa, Giai Kỳ.Thời gian, thực sự dừng lại.Lúc này, cho dù là Giai Kỳ hay là lão đại, đều ngẩn người nhìn nhau như bị sét đánh, hoàn toàn quên mất phản ứng nên có.Tại sao anh ta đến đây?Làm sao mọi thứ lại có thể tình cờ đến vậy?Giai Kỳ giống như có thứ gì đó đột nhiên nổ tung, trong não lập tức rối tung lên, không còn gì khác hơn là hoảng sợ.Hoắc lão gia tử cũng vậy.Tuy nhiên, anh ấy không hoảng sợ mà còn sốc hơn, không thể tin được.Anh cố chấp nhìn cô chằm chằm, đôi mắt múp míp như sắp trừng trừng ra khỏi hốc mắt, anh không tin vào những gì mình nhìn thấy, nhưng anh không thể kiềm chế được, bàn tay đang cầm gậy đã run lên rồi.“Giai Kỳ?”“…”Không có âm thanh nào, nhưng cô gái đang đứng ở cửa đáp lại, trong mắt càng ngày càng hoảng sợ, cuối cùng thậm chí còn bắt đầu muốn chạy trốn.Ông cụ nhìn thấy thì không kiềm chế được nữa, không quan tâm đ ến việc ông đi lại khó khăn nên đã vấp ngã và chống nạng đuổi theo ông.“Chủ nhân, cẩn thận…”“Mau lên, đó là con dâu của ta, ngươi nhìn thấy chưa? Đó là con của ta, đi giúp ta lấy lại.”
Chương 142
Sau đó y tá thực sự rời đi.
Ngay sau khi y tá rời đi, công việc còn lại thật sự chồng chất lên trên người Giai Kỳ, trên tay cầm sổ y bạ cùng dụng cụ kiểm tra mang theo, bận rộn thêm một tiếng, cô mới cầm lấy cái kia. việc kiểm tra hai tòa nhà đã hoàn thành.
“Bác sĩ Nancy, ông đã làm việc chăm chỉ, để tôi rót cho ông một tách trà.”
Sau khi kiểm tra, nhân viên của viện dưỡng lão cũng đến, thấy cô vất vả, họ muốn rót cho cô một cốc nước.
Nhưng Giai Kỳ nhìn đồng hồ trên cổ tay thấy trễ giờ nên từ chối.
“Không được, ta phải trở về, cám ơn ngươi.”
“Được, vậy bác sĩ Nancy đi từ từ.”
Các nhân viên nhìn cô rời khỏi viện dưỡng lão.
Buổi chiều đông xám xịt khắp nơi, không biết có phải là tuyết rơi không? Giai Kỳ cảm thấy một cơn lạnh buốt sau khi đi ra ngoài khiến cô rùng mình.
“Hả? Xe đâu?”
Cô sững sờ nhìn cánh cửa trống trải.
Đúng lúc này, một chiếc xe màu trắng của bảo mẫu chạy tới, vừa tới cửa viện dưỡng lão, nó liền kêu một tiếng dừng lại.
Giai Kỳ: “…”
Tôi chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra thì trong cánh cửa xe vừa mở, một ông lão tóc bạc, chống gậy bước xuống, vừa ngẩng đầu nhìn thì thấy Ỷ Thiên đang đứng ở cửa, Giai Kỳ.
Thời gian, thực sự dừng lại.
Lúc này, cho dù là Giai Kỳ hay là lão đại, đều ngẩn người nhìn nhau như bị sét đánh, hoàn toàn quên mất phản ứng nên có.
Tại sao anh ta đến đây?
Làm sao mọi thứ lại có thể tình cờ đến vậy?
Giai Kỳ giống như có thứ gì đó đột nhiên nổ tung, trong não lập tức rối tung lên, không còn gì khác hơn là hoảng sợ.
Hoắc lão gia tử cũng vậy.
Tuy nhiên, anh ấy không hoảng sợ mà còn sốc hơn, không thể tin được.
Anh cố chấp nhìn cô chằm chằm, đôi mắt múp míp như sắp trừng trừng ra khỏi hốc mắt, anh không tin vào những gì mình nhìn thấy, nhưng anh không thể kiềm chế được, bàn tay đang cầm gậy đã run lên rồi.
“Giai Kỳ?”
“…”
Không có âm thanh nào, nhưng cô gái đang đứng ở cửa đáp lại, trong mắt càng ngày càng hoảng sợ, cuối cùng thậm chí còn bắt đầu muốn chạy trốn.
Ông cụ nhìn thấy thì không kiềm chế được nữa, không quan tâm đ ến việc ông đi lại khó khăn nên đã vấp ngã và chống nạng đuổi theo ông.
“Chủ nhân, cẩn thận…”
“Mau lên, đó là con dâu của ta, ngươi nhìn thấy chưa? Đó là con của ta, đi giúp ta lấy lại.”
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 142Sau đó y tá thực sự rời đi.Ngay sau khi y tá rời đi, công việc còn lại thật sự chồng chất lên trên người Giai Kỳ, trên tay cầm sổ y bạ cùng dụng cụ kiểm tra mang theo, bận rộn thêm một tiếng, cô mới cầm lấy cái kia. việc kiểm tra hai tòa nhà đã hoàn thành.“Bác sĩ Nancy, ông đã làm việc chăm chỉ, để tôi rót cho ông một tách trà.”Sau khi kiểm tra, nhân viên của viện dưỡng lão cũng đến, thấy cô vất vả, họ muốn rót cho cô một cốc nước.Nhưng Giai Kỳ nhìn đồng hồ trên cổ tay thấy trễ giờ nên từ chối.“Không được, ta phải trở về, cám ơn ngươi.”“Được, vậy bác sĩ Nancy đi từ từ.”Các nhân viên nhìn cô rời khỏi viện dưỡng lão.Buổi chiều đông xám xịt khắp nơi, không biết có phải là tuyết rơi không? Giai Kỳ cảm thấy một cơn lạnh buốt sau khi đi ra ngoài khiến cô rùng mình.“Hả? Xe đâu?”Cô sững sờ nhìn cánh cửa trống trải.Đúng lúc này, một chiếc xe màu trắng của bảo mẫu chạy tới, vừa tới cửa viện dưỡng lão, nó liền kêu một tiếng dừng lại.Giai Kỳ: “…”Tôi chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra thì trong cánh cửa xe vừa mở, một ông lão tóc bạc, chống gậy bước xuống, vừa ngẩng đầu nhìn thì thấy Ỷ Thiên đang đứng ở cửa, Giai Kỳ.Thời gian, thực sự dừng lại.Lúc này, cho dù là Giai Kỳ hay là lão đại, đều ngẩn người nhìn nhau như bị sét đánh, hoàn toàn quên mất phản ứng nên có.Tại sao anh ta đến đây?Làm sao mọi thứ lại có thể tình cờ đến vậy?Giai Kỳ giống như có thứ gì đó đột nhiên nổ tung, trong não lập tức rối tung lên, không còn gì khác hơn là hoảng sợ.Hoắc lão gia tử cũng vậy.Tuy nhiên, anh ấy không hoảng sợ mà còn sốc hơn, không thể tin được.Anh cố chấp nhìn cô chằm chằm, đôi mắt múp míp như sắp trừng trừng ra khỏi hốc mắt, anh không tin vào những gì mình nhìn thấy, nhưng anh không thể kiềm chế được, bàn tay đang cầm gậy đã run lên rồi.“Giai Kỳ?”“…”Không có âm thanh nào, nhưng cô gái đang đứng ở cửa đáp lại, trong mắt càng ngày càng hoảng sợ, cuối cùng thậm chí còn bắt đầu muốn chạy trốn.Ông cụ nhìn thấy thì không kiềm chế được nữa, không quan tâm đ ến việc ông đi lại khó khăn nên đã vấp ngã và chống nạng đuổi theo ông.“Chủ nhân, cẩn thận…”“Mau lên, đó là con dâu của ta, ngươi nhìn thấy chưa? Đó là con của ta, đi giúp ta lấy lại.”