“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…
Chương 309
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 309Trì Ức sờ sờ sau đầu của hắn: “Thật sao? Chẳng lẽ cấp lão bản.”Hai người trò chuyện như vậy, chẳng mấy chốc đã đến sảnh tiệc được trang hoàng.“Vào đi, bác gái và người nhà đều ở bên trong.” Trì Ức đẩy cửa phòng tiệc ra.Giai Kỳ nhìn thấy liền bước vào.Đúng là tất cả bà con đều ở trong đó, nhìn thoáng qua tôi đã thấy ông lão đang ngồi bên trong, cũng như người nhà họ Hoắc, và họ Chi đang ngồi xung quanh ông ta.Nó thực sự gọn gàng.Trì Ức cũng đi vào, nhưng mới đi được hai bước, đột nhiên phát hiện người phụ nữ đi cùng mình liền dừng lại.“Tiểu mọt sách?” Anh khó hiểu nhìn cô.Nhưng mà Giai Kỳ không lên tiếng, cô đứng ở cửa phòng tiệc này, hai chân như cóng lại, đôi mắt đẹp như hoa mai nhìn chằm chằm vào bên trong như sóng trào.Đó là Cố Hạ!Cô ấy thực sự đến đây, mặc bộ áo choàng Cao Định đắt tiền, trên người còn đeo một món trang sức mà Giai Kỳ chưa từng thấy qua.Lúc này hắn mới ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ân cần rót trà cho hắn.“Hoắc bá bá, ta rót trà cho ngươi. Đây là sương ngọc ta mới từ Nhật Bản mang về. Thử xem.”Cố Hạ nhướng mày, vừa lòng mắt, sau khi đun sôi trà mang theo, cung kính đưa qua.Lão gia tử đang trò chuyện nghe vậy liền quay người lại, đưa tay cầm lấy chén trà đang cầm trên tay: “Các cô chú cũng rót một chén đi.”“Đúng, Hoắc bá.”Cố Hạ nghe vậy, trong lòng đột nhiên cao hứng.Lập tức, nàng lại cầm lấy bộ ấm trà, rót đầy chén trà đã pha, đưa cho đám người Hoắc gia tộc và nhà họ Chi, dỗ dành mỉm cười.Giai Kỳ đã lùi một bước với Shan.Trong lòng cô như có cái gì đó đột nhiên đ.âṁ vào, cô nhìn bức ảnh này, nhất thời mờ mịt.“Tiểu ngốc? Em không sao chứ? Em thế nào?” Trì Ức nhìn thấy ở bên cạnh, sợ tới mức vội vàng chạy tới đỡ cô.Tuy nhiên, Giai Kỳ hoàn toàn không cảm nhận được, tai cô ù đi, nỗi thất vọng cùng nỗi buồn vô cùng lan tràn trong đáy lòng, cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo như nghẹt thở, dao cắt khó chịu.Tại sao?Chẳng lẽ lão gia cũng bỏ rơi nàng, bởi vì nàng hiện tại không phải là con dâu của hắn, cho nên hắn cũng không coi nàng là người nhà của hắn nữa sao?Tuy nhiên, anh nói rõ ràng rằng nếu bố mẹ cô không còn nữa, anh sẽ coi anh như con gái.Giai Kỳ chưa bao giờ đau lòng như vậy.Loại nỗi buồn này hoàn toàn khác với việc bị tổn thương bởi con trai của mình, con trai của ông và bà là đối ứng của nhau, và bà luôn hiểu rất rõ rằng ông không có nghĩa vụ phải cho cô những gì cô muốn.
Chương 309
Trì Ức sờ sờ sau đầu của hắn: “Thật sao? Chẳng lẽ cấp lão bản.”
Hai người trò chuyện như vậy, chẳng mấy chốc đã đến sảnh tiệc được trang hoàng.
“Vào đi, bác gái và người nhà đều ở bên trong.” Trì Ức đẩy cửa phòng tiệc ra.
Giai Kỳ nhìn thấy liền bước vào.
Đúng là tất cả bà con đều ở trong đó, nhìn thoáng qua tôi đã thấy ông lão đang ngồi bên trong, cũng như người nhà họ Hoắc, và họ Chi đang ngồi xung quanh ông ta.
Nó thực sự gọn gàng.
Trì Ức cũng đi vào, nhưng mới đi được hai bước, đột nhiên phát hiện người phụ nữ đi cùng mình liền dừng lại.
“Tiểu mọt sách?” Anh khó hiểu nhìn cô.
Nhưng mà Giai Kỳ không lên tiếng, cô đứng ở cửa phòng tiệc này, hai chân như cóng lại, đôi mắt đẹp như hoa mai nhìn chằm chằm vào bên trong như sóng trào.
Đó là Cố Hạ!
Cô ấy thực sự đến đây, mặc bộ áo choàng Cao Định đắt tiền, trên người còn đeo một món trang sức mà Giai Kỳ chưa từng thấy qua.
Lúc này hắn mới ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ân cần rót trà cho hắn.
“Hoắc bá bá, ta rót trà cho ngươi. Đây là sương ngọc ta mới từ Nhật Bản mang về. Thử xem.”
Cố Hạ nhướng mày, vừa lòng mắt, sau khi đun sôi trà mang theo, cung kính đưa qua.
Lão gia tử đang trò chuyện nghe vậy liền quay người lại, đưa tay cầm lấy chén trà đang cầm trên tay: “Các cô chú cũng rót một chén đi.”
“Đúng, Hoắc bá.”
Cố Hạ nghe vậy, trong lòng đột nhiên cao hứng.
Lập tức, nàng lại cầm lấy bộ ấm trà, rót đầy chén trà đã pha, đưa cho đám người Hoắc gia tộc và nhà họ Chi, dỗ dành mỉm cười.
Giai Kỳ đã lùi một bước với Shan.
Trong lòng cô như có cái gì đó đột nhiên đ.âṁ vào, cô nhìn bức ảnh này, nhất thời mờ mịt.
“Tiểu ngốc? Em không sao chứ? Em thế nào?” Trì Ức nhìn thấy ở bên cạnh, sợ tới mức vội vàng chạy tới đỡ cô.
Tuy nhiên, Giai Kỳ hoàn toàn không cảm nhận được, tai cô ù đi, nỗi thất vọng cùng nỗi buồn vô cùng lan tràn trong đáy lòng, cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo như nghẹt thở, dao cắt khó chịu.
Tại sao?
Chẳng lẽ lão gia cũng bỏ rơi nàng, bởi vì nàng hiện tại không phải là con dâu của hắn, cho nên hắn cũng không coi nàng là người nhà của hắn nữa sao?
Tuy nhiên, anh nói rõ ràng rằng nếu bố mẹ cô không còn nữa, anh sẽ coi anh như con gái.
Giai Kỳ chưa bao giờ đau lòng như vậy.
Loại nỗi buồn này hoàn toàn khác với việc bị tổn thương bởi con trai của mình, con trai của ông và bà là đối ứng của nhau, và bà luôn hiểu rất rõ rằng ông không có nghĩa vụ phải cho cô những gì cô muốn.
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 309Trì Ức sờ sờ sau đầu của hắn: “Thật sao? Chẳng lẽ cấp lão bản.”Hai người trò chuyện như vậy, chẳng mấy chốc đã đến sảnh tiệc được trang hoàng.“Vào đi, bác gái và người nhà đều ở bên trong.” Trì Ức đẩy cửa phòng tiệc ra.Giai Kỳ nhìn thấy liền bước vào.Đúng là tất cả bà con đều ở trong đó, nhìn thoáng qua tôi đã thấy ông lão đang ngồi bên trong, cũng như người nhà họ Hoắc, và họ Chi đang ngồi xung quanh ông ta.Nó thực sự gọn gàng.Trì Ức cũng đi vào, nhưng mới đi được hai bước, đột nhiên phát hiện người phụ nữ đi cùng mình liền dừng lại.“Tiểu mọt sách?” Anh khó hiểu nhìn cô.Nhưng mà Giai Kỳ không lên tiếng, cô đứng ở cửa phòng tiệc này, hai chân như cóng lại, đôi mắt đẹp như hoa mai nhìn chằm chằm vào bên trong như sóng trào.Đó là Cố Hạ!Cô ấy thực sự đến đây, mặc bộ áo choàng Cao Định đắt tiền, trên người còn đeo một món trang sức mà Giai Kỳ chưa từng thấy qua.Lúc này hắn mới ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ân cần rót trà cho hắn.“Hoắc bá bá, ta rót trà cho ngươi. Đây là sương ngọc ta mới từ Nhật Bản mang về. Thử xem.”Cố Hạ nhướng mày, vừa lòng mắt, sau khi đun sôi trà mang theo, cung kính đưa qua.Lão gia tử đang trò chuyện nghe vậy liền quay người lại, đưa tay cầm lấy chén trà đang cầm trên tay: “Các cô chú cũng rót một chén đi.”“Đúng, Hoắc bá.”Cố Hạ nghe vậy, trong lòng đột nhiên cao hứng.Lập tức, nàng lại cầm lấy bộ ấm trà, rót đầy chén trà đã pha, đưa cho đám người Hoắc gia tộc và nhà họ Chi, dỗ dành mỉm cười.Giai Kỳ đã lùi một bước với Shan.Trong lòng cô như có cái gì đó đột nhiên đ.âṁ vào, cô nhìn bức ảnh này, nhất thời mờ mịt.“Tiểu ngốc? Em không sao chứ? Em thế nào?” Trì Ức nhìn thấy ở bên cạnh, sợ tới mức vội vàng chạy tới đỡ cô.Tuy nhiên, Giai Kỳ hoàn toàn không cảm nhận được, tai cô ù đi, nỗi thất vọng cùng nỗi buồn vô cùng lan tràn trong đáy lòng, cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo như nghẹt thở, dao cắt khó chịu.Tại sao?Chẳng lẽ lão gia cũng bỏ rơi nàng, bởi vì nàng hiện tại không phải là con dâu của hắn, cho nên hắn cũng không coi nàng là người nhà của hắn nữa sao?Tuy nhiên, anh nói rõ ràng rằng nếu bố mẹ cô không còn nữa, anh sẽ coi anh như con gái.Giai Kỳ chưa bao giờ đau lòng như vậy.Loại nỗi buồn này hoàn toàn khác với việc bị tổn thương bởi con trai của mình, con trai của ông và bà là đối ứng của nhau, và bà luôn hiểu rất rõ rằng ông không có nghĩa vụ phải cho cô những gì cô muốn.