Tác giả:

“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…

Chương 332

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 332“Tới giờ ăn rồi?”“đã ăn.”“Sau đó tiêm?”“tiết tấu.”Một câu hỏi và một câu trả lời, không có trở ngại nào, và nó hoàn toàn có thể theo kịp.Hoắc Hạc Hiên đang rót nước cho mình uống cũng ngạc nhiên, quay người lại, anh nhìn nữ nhân vẫn nằm trên giường, vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích.Đây là, anh ta tốt hơn?Anh đến, kéo một chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh.“Tốc độ phục hồi của bạn thực sự rất ấn tượng.”“gì?”Giai Kỳ rốt cuộc không thể hiểu được điều này, nhưng cô mở mắt ra nhìn ngang người đàn ông.Nhưng tôi thấy dưới ánh đèn trắng lạnh nhạt mờ ảo trong phòng, người đàn ông cao lớn ngồi khoanh chân dài, mũi cao, khuôn mặt tuấn tú, một tay lật hồ sơ bệnh án của cô, một tay đặt lên cánh tay. của chiếc ghế, trông rất bình thường, nhưng lại có một sự thanh lịch và bình dị khó tả, và nó đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.“Nhìn đủ chưa?”“… A? A!” Giai Kỳ rốt cuộc cũng tỉnh lại, lập tức sau khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhanh chóng ửng hồng, lập tức xoay người, lại vùi vào trên giường.Xấu hổ làm sao!Người đàn ông phía sau đang mỉm cười.Anh cong môi, sau khi nhìn thấy vẻ khó xử của người phụ nữ, đôi mắt đẹp của anh cong thành một đường vòng cung đẹp mắt, “Thể hiện tốt của cô, ngày mai tôi đồng ý xuất viện.”“Có thật không?”Người phụ nữ như một con ngốc nhỏ thực sự đã quay lại.Hoắc Hạc Hiên nhướng mày: “Thật là, sáng mai tôi sẽ qua làm thủ tục, ngày mốt sẽ là tiểu Niên. Vậy cô ở nhà chuẩn bị xong, tôi không có thời gian làm.”Trong hai câu, điều này đã đẩy những điều này đến Ôn Giai Kỳ một lần nữa.Nếu được thay đổi như trước đây, Giai Kỳ sẽ rất vui.Khi người đàn ông này làm hòa với cô thì còn quá ít, huống chi là giao cho cô, trước đây anh giao việc nhà cho cô, cô cũng rất vui vẻ.Nhưng bây giờ…Giai Kỳ nhìn người đàn ông có vẻ ngoài dịu dàng này, cuối cùng cô cũng trở mình ngồi dậy.“Tôi đói.”“Đói bụng? Không phải nói ăn rồi sao?”Hoắc Hạc Hiên đang nhìn bệnh án trong tay, nghe vậy liền giương đôi mắt đẹp đen như ngọc đen lên, thần sắc không thể tin được.Giai Kỳ nhìn ra chỗ khác với vẻ ngượng ngùng.“Tôi đang nói về … bữa trưa.” 

Chương 332

“Tới giờ ăn rồi?”

“đã ăn.”

“Sau đó tiêm?”

“tiết tấu.”

Một câu hỏi và một câu trả lời, không có trở ngại nào, và nó hoàn toàn có thể theo kịp.

Hoắc Hạc Hiên đang rót nước cho mình uống cũng ngạc nhiên, quay người lại, anh nhìn nữ nhân vẫn nằm trên giường, vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích.

Đây là, anh ta tốt hơn?

Anh đến, kéo một chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh.

“Tốc độ phục hồi của bạn thực sự rất ấn tượng.”

“gì?”

Giai Kỳ rốt cuộc không thể hiểu được điều này, nhưng cô mở mắt ra nhìn ngang người đàn ông.

Nhưng tôi thấy dưới ánh đèn trắng lạnh nhạt mờ ảo trong phòng, người đàn ông cao lớn ngồi khoanh chân dài, mũi cao, khuôn mặt tuấn tú, một tay lật hồ sơ bệnh án của cô, một tay đặt lên cánh tay. của chiếc ghế, trông rất bình thường, nhưng lại có một sự thanh lịch và bình dị khó tả, và nó đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

“Nhìn đủ chưa?”

“… A? A!” Giai Kỳ rốt cuộc cũng tỉnh lại, lập tức sau khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhanh chóng ửng hồng, lập tức xoay người, lại vùi vào trên giường.

Xấu hổ làm sao!

Người đàn ông phía sau đang mỉm cười.

Anh cong môi, sau khi nhìn thấy vẻ khó xử của người phụ nữ, đôi mắt đẹp của anh cong thành một đường vòng cung đẹp mắt, “Thể hiện tốt của cô, ngày mai tôi đồng ý xuất viện.”

“Có thật không?”

Người phụ nữ như một con ngốc nhỏ thực sự đã quay lại.

Hoắc Hạc Hiên nhướng mày: “Thật là, sáng mai tôi sẽ qua làm thủ tục, ngày mốt sẽ là tiểu Niên. Vậy cô ở nhà chuẩn bị xong, tôi không có thời gian làm.”

Trong hai câu, điều này đã đẩy những điều này đến Ôn Giai Kỳ một lần nữa.

Nếu được thay đổi như trước đây, Giai Kỳ sẽ rất vui.

Khi người đàn ông này làm hòa với cô thì còn quá ít, huống chi là giao cho cô, trước đây anh giao việc nhà cho cô, cô cũng rất vui vẻ.

Nhưng bây giờ…

Giai Kỳ nhìn người đàn ông có vẻ ngoài dịu dàng này, cuối cùng cô cũng trở mình ngồi dậy.

“Tôi đói.”

“Đói bụng? Không phải nói ăn rồi sao?”

Hoắc Hạc Hiên đang nhìn bệnh án trong tay, nghe vậy liền giương đôi mắt đẹp đen như ngọc đen lên, thần sắc không thể tin được.

Giai Kỳ nhìn ra chỗ khác với vẻ ngượng ngùng.

“Tôi đang nói về … bữa trưa.”

 

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 332“Tới giờ ăn rồi?”“đã ăn.”“Sau đó tiêm?”“tiết tấu.”Một câu hỏi và một câu trả lời, không có trở ngại nào, và nó hoàn toàn có thể theo kịp.Hoắc Hạc Hiên đang rót nước cho mình uống cũng ngạc nhiên, quay người lại, anh nhìn nữ nhân vẫn nằm trên giường, vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích.Đây là, anh ta tốt hơn?Anh đến, kéo một chiếc ghế và ngồi xuống bên cạnh.“Tốc độ phục hồi của bạn thực sự rất ấn tượng.”“gì?”Giai Kỳ rốt cuộc không thể hiểu được điều này, nhưng cô mở mắt ra nhìn ngang người đàn ông.Nhưng tôi thấy dưới ánh đèn trắng lạnh nhạt mờ ảo trong phòng, người đàn ông cao lớn ngồi khoanh chân dài, mũi cao, khuôn mặt tuấn tú, một tay lật hồ sơ bệnh án của cô, một tay đặt lên cánh tay. của chiếc ghế, trông rất bình thường, nhưng lại có một sự thanh lịch và bình dị khó tả, và nó đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.“Nhìn đủ chưa?”“… A? A!” Giai Kỳ rốt cuộc cũng tỉnh lại, lập tức sau khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhanh chóng ửng hồng, lập tức xoay người, lại vùi vào trên giường.Xấu hổ làm sao!Người đàn ông phía sau đang mỉm cười.Anh cong môi, sau khi nhìn thấy vẻ khó xử của người phụ nữ, đôi mắt đẹp của anh cong thành một đường vòng cung đẹp mắt, “Thể hiện tốt của cô, ngày mai tôi đồng ý xuất viện.”“Có thật không?”Người phụ nữ như một con ngốc nhỏ thực sự đã quay lại.Hoắc Hạc Hiên nhướng mày: “Thật là, sáng mai tôi sẽ qua làm thủ tục, ngày mốt sẽ là tiểu Niên. Vậy cô ở nhà chuẩn bị xong, tôi không có thời gian làm.”Trong hai câu, điều này đã đẩy những điều này đến Ôn Giai Kỳ một lần nữa.Nếu được thay đổi như trước đây, Giai Kỳ sẽ rất vui.Khi người đàn ông này làm hòa với cô thì còn quá ít, huống chi là giao cho cô, trước đây anh giao việc nhà cho cô, cô cũng rất vui vẻ.Nhưng bây giờ…Giai Kỳ nhìn người đàn ông có vẻ ngoài dịu dàng này, cuối cùng cô cũng trở mình ngồi dậy.“Tôi đói.”“Đói bụng? Không phải nói ăn rồi sao?”Hoắc Hạc Hiên đang nhìn bệnh án trong tay, nghe vậy liền giương đôi mắt đẹp đen như ngọc đen lên, thần sắc không thể tin được.Giai Kỳ nhìn ra chỗ khác với vẻ ngượng ngùng.“Tôi đang nói về … bữa trưa.” 

Chương 332