Tác giả:

“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…

Chương 369

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 369Cô ấy toàn thân run lên, và sau khi một nỗi sợ hãi lớn bao trùm lấy đầu cô ấy, trong một khoảnh khắc, cô ấy có chút đứng không vững.“Tiểu ngốc? Em sao vậy? Em không sao chứ?” Trì Ức lo lắng hét vào điện thoại sau khi nghe đã lâu không có động tĩnh gì.Cô bé ngốc này, không sợ sao?Đó chỉ là những suy đoán nhàm chán của những người này, nhưng nó không phải là sự thật. Tại sao cô ấy lại lo lắng như vậy?Trì Ức lo lắng đứa nhỏ ngốc này sẽ kinh hãi, nhanh chóng giải vây: “Đừng sợ, những thứ này đều là khí mỏng. Ngươi cho rằng Hoắc Hạc Hiên bị bệnh thần kinh sao?”Giai Kỳ: “…”Trì Ức: “Tôi nghĩ người đó lại ngứa ngáy, cứ chờ, Hoắc thị nhìn thấy, liền g.i.ế.t mấy cái tài khoản tiếp thị này, cho dù tung tin đồn như vậy, tôi cũng không sợ chồng cũ của cô lấy được. . Họ không có nơi để chôn họ! ”Trì Ức không hề để tâm đ ến vấn đề này.Trên thực tế, tốc độ lan truyền sự cố này trên Internet quả thực là khá chậm.Tức là vài cái kèn, cộng với hai ba chữ V vừa đang nói về chuyện này, thoạt nhìn quả thực là một nhịp tiếp thị, sức nóng vẫn chưa tăng lên chút nào.Giai Kỳ giật mình.Trong vài giây, cuối cùng, cô cũng có phản ứng, và đột nhiên, sau một cảm giác nhẹ nhõm xuất hiện trong lòng cô, cô gần như muốn khóc vì phấn khích.May mắn thay, rất may là vẫn còn thời gian.Cô lập tức thay quần áo, rồi xách cặp đi ra.“Ôn tiểu thư, cậu sắp tới nhà chú của cậu phải không? Chủ tịch đã bảo tôi đợi cậu ở đây.”Đi ra khỏi tòa án số 1 đã thấy một thanh niên rất vạm vỡ đang đứng đợi ở đó, nhìn thấy Giai Kỳ, anh ta liền mở ngay một chiếc xe Cayenne màu trắng bên cạnh.Giai Kỳ không thèm quan tâm đ ến chuyện này, sau khi gật đầu lia lịa liền lên xe.Dù sự việc chưa được lan truyền trên mạng nhưng không có nghĩa là có thể xem nhẹ cô.Đây chắc chắn là một điềm báo rất xấu, không ai biết Nam Chủ mà cô viết trong sách mới thực sự là nam nhân, vậy mà bây giờ, mọi chuyện lại đ.âṁ ra như thế này.điều đó nghĩa là gì?Nó có nghĩa là một khi nó mất điện, nó sẽ là một dấu hiệu của sự hủy diệt!Giai Kỳ bị sương mù che kín, trên đường không nói gì cho đến khi bị đưa đến Đỗ gia.“Giai Kỳ? Sao cậu lại ở đây? Đứa nhỏ đâu?”Bác Đỗ Hoa Sênh ngạc nhiên về sự xuất hiện đột ngột của cô, lại nghĩ cô có chuyện gì với Hoắc Hạc Hiên.Giai Kỳ vội vàng lắc đầu, nhìn vệ sĩ của Hoắc gia không định rời đi bên ngoài, cô đẩy chú mình vào phòng khách: “Bác trai, cháu phải lẻn ra ngoài.”Đỗ Hoa Sênh lườm một cái: “Lén lút? Anh đi đâu vậy?”

Chương 369

Cô ấy toàn thân run lên, và sau khi một nỗi sợ hãi lớn bao trùm lấy đầu cô ấy, trong một khoảnh khắc, cô ấy có chút đứng không vững.

“Tiểu ngốc? Em sao vậy? Em không sao chứ?” Trì Ức lo lắng hét vào điện thoại sau khi nghe đã lâu không có động tĩnh gì.

Cô bé ngốc này, không sợ sao?

Đó chỉ là những suy đoán nhàm chán của những người này, nhưng nó không phải là sự thật. Tại sao cô ấy lại lo lắng như vậy?

Trì Ức lo lắng đứa nhỏ ngốc này sẽ kinh hãi, nhanh chóng giải vây: “Đừng sợ, những thứ này đều là khí mỏng. Ngươi cho rằng Hoắc Hạc Hiên bị bệnh thần kinh sao?”

Giai Kỳ: “…”

Trì Ức: “Tôi nghĩ người đó lại ngứa ngáy, cứ chờ, Hoắc thị nhìn thấy, liền g.i.ế.t mấy cái tài khoản tiếp thị này, cho dù tung tin đồn như vậy, tôi cũng không sợ chồng cũ của cô lấy được. . Họ không có nơi để chôn họ! ”

Trì Ức không hề để tâm đ ến vấn đề này.

Trên thực tế, tốc độ lan truyền sự cố này trên Internet quả thực là khá chậm.

Tức là vài cái kèn, cộng với hai ba chữ V vừa đang nói về chuyện này, thoạt nhìn quả thực là một nhịp tiếp thị, sức nóng vẫn chưa tăng lên chút nào.

Giai Kỳ giật mình.

Trong vài giây, cuối cùng, cô cũng có phản ứng, và đột nhiên, sau một cảm giác nhẹ nhõm xuất hiện trong lòng cô, cô gần như muốn khóc vì phấn khích.

May mắn thay, rất may là vẫn còn thời gian.

Cô lập tức thay quần áo, rồi xách cặp đi ra.

“Ôn tiểu thư, cậu sắp tới nhà chú của cậu phải không? Chủ tịch đã bảo tôi đợi cậu ở đây.”

Đi ra khỏi tòa án số 1 đã thấy một thanh niên rất vạm vỡ đang đứng đợi ở đó, nhìn thấy Giai Kỳ, anh ta liền mở ngay một chiếc xe Cayenne màu trắng bên cạnh.

Giai Kỳ không thèm quan tâm đ ến chuyện này, sau khi gật đầu lia lịa liền lên xe.

Dù sự việc chưa được lan truyền trên mạng nhưng không có nghĩa là có thể xem nhẹ cô.

Đây chắc chắn là một điềm báo rất xấu, không ai biết Nam Chủ mà cô viết trong sách mới thực sự là nam nhân, vậy mà bây giờ, mọi chuyện lại đ.âṁ ra như thế này.

điều đó nghĩa là gì?

Nó có nghĩa là một khi nó mất điện, nó sẽ là một dấu hiệu của sự hủy diệt!

Giai Kỳ bị sương mù che kín, trên đường không nói gì cho đến khi bị đưa đến Đỗ gia.

“Giai Kỳ? Sao cậu lại ở đây? Đứa nhỏ đâu?”

Bác Đỗ Hoa Sênh ngạc nhiên về sự xuất hiện đột ngột của cô, lại nghĩ cô có chuyện gì với Hoắc Hạc Hiên.

Giai Kỳ vội vàng lắc đầu, nhìn vệ sĩ của Hoắc gia không định rời đi bên ngoài, cô đẩy chú mình vào phòng khách: “Bác trai, cháu phải lẻn ra ngoài.”

Đỗ Hoa Sênh lườm một cái: “Lén lút? Anh đi đâu vậy?”

Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 369Cô ấy toàn thân run lên, và sau khi một nỗi sợ hãi lớn bao trùm lấy đầu cô ấy, trong một khoảnh khắc, cô ấy có chút đứng không vững.“Tiểu ngốc? Em sao vậy? Em không sao chứ?” Trì Ức lo lắng hét vào điện thoại sau khi nghe đã lâu không có động tĩnh gì.Cô bé ngốc này, không sợ sao?Đó chỉ là những suy đoán nhàm chán của những người này, nhưng nó không phải là sự thật. Tại sao cô ấy lại lo lắng như vậy?Trì Ức lo lắng đứa nhỏ ngốc này sẽ kinh hãi, nhanh chóng giải vây: “Đừng sợ, những thứ này đều là khí mỏng. Ngươi cho rằng Hoắc Hạc Hiên bị bệnh thần kinh sao?”Giai Kỳ: “…”Trì Ức: “Tôi nghĩ người đó lại ngứa ngáy, cứ chờ, Hoắc thị nhìn thấy, liền g.i.ế.t mấy cái tài khoản tiếp thị này, cho dù tung tin đồn như vậy, tôi cũng không sợ chồng cũ của cô lấy được. . Họ không có nơi để chôn họ! ”Trì Ức không hề để tâm đ ến vấn đề này.Trên thực tế, tốc độ lan truyền sự cố này trên Internet quả thực là khá chậm.Tức là vài cái kèn, cộng với hai ba chữ V vừa đang nói về chuyện này, thoạt nhìn quả thực là một nhịp tiếp thị, sức nóng vẫn chưa tăng lên chút nào.Giai Kỳ giật mình.Trong vài giây, cuối cùng, cô cũng có phản ứng, và đột nhiên, sau một cảm giác nhẹ nhõm xuất hiện trong lòng cô, cô gần như muốn khóc vì phấn khích.May mắn thay, rất may là vẫn còn thời gian.Cô lập tức thay quần áo, rồi xách cặp đi ra.“Ôn tiểu thư, cậu sắp tới nhà chú của cậu phải không? Chủ tịch đã bảo tôi đợi cậu ở đây.”Đi ra khỏi tòa án số 1 đã thấy một thanh niên rất vạm vỡ đang đứng đợi ở đó, nhìn thấy Giai Kỳ, anh ta liền mở ngay một chiếc xe Cayenne màu trắng bên cạnh.Giai Kỳ không thèm quan tâm đ ến chuyện này, sau khi gật đầu lia lịa liền lên xe.Dù sự việc chưa được lan truyền trên mạng nhưng không có nghĩa là có thể xem nhẹ cô.Đây chắc chắn là một điềm báo rất xấu, không ai biết Nam Chủ mà cô viết trong sách mới thực sự là nam nhân, vậy mà bây giờ, mọi chuyện lại đ.âṁ ra như thế này.điều đó nghĩa là gì?Nó có nghĩa là một khi nó mất điện, nó sẽ là một dấu hiệu của sự hủy diệt!Giai Kỳ bị sương mù che kín, trên đường không nói gì cho đến khi bị đưa đến Đỗ gia.“Giai Kỳ? Sao cậu lại ở đây? Đứa nhỏ đâu?”Bác Đỗ Hoa Sênh ngạc nhiên về sự xuất hiện đột ngột của cô, lại nghĩ cô có chuyện gì với Hoắc Hạc Hiên.Giai Kỳ vội vàng lắc đầu, nhìn vệ sĩ của Hoắc gia không định rời đi bên ngoài, cô đẩy chú mình vào phòng khách: “Bác trai, cháu phải lẻn ra ngoài.”Đỗ Hoa Sênh lườm một cái: “Lén lút? Anh đi đâu vậy?”

Chương 369