“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…
Chương 474
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 474“Ừm, trong Trung tâm Thương mại Thế giới có khách hàng, cậu có thể đi cùng tôi.” Hạc Hiên vẻ mặt nhàn nhạt, giữa hai hàng lông mày bởi vì nhất thời không nghỉ ngơi mà hiện rõ vẻ mệt mỏi cùng đôi mắt đỏ ngầu.Nhưng nó hoàn toàn không liên quan gì đến sự tức giận.Lâm Tử Dương mở miệng, trong chốc lát sau khi ông chủ đi ra ngoài liền cầm lấy chìa khóa xe đi theo.Có lẽ, anh ấy thực sự không còn quan tâm đ ến những điều này nữa.Giai Kỳ đợi khá lâu bên ngoài tòa nhà.Nhân viên lễ tân không biết chuyện gì đang xảy ra, kêu cô gọi điện thoại đến văn phòng chủ tịch để hỏi, sau đó cúp máy, đột nhiên mắng cô một cái, sau đó đuổi cô ra ngoài.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Ra ngoài làm đi, rồi cô ấy sẽ đợi bên ngoài.Vì vậyGia Kỷ ở ngoài.Tuy nhiên, cô đợi từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến chiều tan sở cũng không thấy, đợi người ra thì không thấy đâu.Ngược lại, vì ở bên ngoài đã lâu nên người ra vào bắt đầu chỉ trỏ về phía cô.“Người phụ nữ này là ai? Tại sao luôn ở trước cửa công ty chúng ta?”“Tôi không biết, tôi nghe nói rằng tôi đến gặp chủ tịch của chúng tôi.”“Chủ tịch?”Người nào đó Bát Quái nghe được tin tức như vậy, đột nhiên, những người nhìn chằm chằm vào nàng kinh ngạc thốt lên, sau đó, các loại ánh mắt khinh thường quét qua nàng.“Chính là? Cũng muốn tìm chủ tịch của chúng ta?”“Cô ấy sợ mình không lấy gương soi mình!”“…”Giai Kỳ như không nghe thấy.Bất quá trời cũng tối sầm lại, cô thực sự có chút lo lắng, bởi vì cô nhớ lúc sáng đưa hai đứa nhỏ đi nhà trẻ, cô đã hứa sẽ đón hai đứa.Quên đi, chúng ta hãy đón bọn trẻ trước đi, cô không thể phá vỡ lòng tin của mình với chúng nữa.Giai Kỳ rốt cuộc cũng lê được hai chân đau nhức, phóng xe, đi nhà trẻ.Trên tầng cao nhất của tòa nhà, người đàn ông đã trở lại và đã làm việc trong văn phòng một thời gian dài nhận được một tin nhắn bằng điện thoại di động của anh ta.Lãnh Tự: “Tịch, Ôn tiểu thư đi rồi.”Ngoài ra còn có một cảnh quay lại của một người phụ nữ đang rời đi.Người đàn ông nhìn thấy thì chỉ ngồi trên ghế cười chế nhạo rồi tắt máy, chẳng mấy chốc lại tiếp tục đi làm.Nửa giờ sau, đột nhiên có tiếng gọi từ nhà trẻ: “Chủ tịch, không ổn, Ôn tiểu thư qua đón đứa nhỏ. Chúng ta xảy ra mâu thuẫn, lỡ tay làm cô ấy bị thương…”“bạn nói gì?”Chỉ bằng một câu nói, giọng nói của người đàn ông đột nhiên cao lên, ngay cả chính anh ta cũng không để ý, anh ta duy trì vẻ mặt bằng phẳng suốt một ngày, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại!Người vệ sĩ đột nhiên hoảng sợ nghe điện thoại.
Chương 474
“Ừm, trong Trung tâm Thương mại Thế giới có khách hàng, cậu có thể đi cùng tôi.” Hạc Hiên vẻ mặt nhàn nhạt, giữa hai hàng lông mày bởi vì nhất thời không nghỉ ngơi mà hiện rõ vẻ mệt mỏi cùng đôi mắt đỏ ngầu.
Nhưng nó hoàn toàn không liên quan gì đến sự tức giận.
Lâm Tử Dương mở miệng, trong chốc lát sau khi ông chủ đi ra ngoài liền cầm lấy chìa khóa xe đi theo.
Có lẽ, anh ấy thực sự không còn quan tâm đ ến những điều này nữa.
Giai Kỳ đợi khá lâu bên ngoài tòa nhà.
Nhân viên lễ tân không biết chuyện gì đang xảy ra, kêu cô gọi điện thoại đến văn phòng chủ tịch để hỏi, sau đó cúp máy, đột nhiên mắng cô một cái, sau đó đuổi cô ra ngoài.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!
Ra ngoài làm đi, rồi cô ấy sẽ đợi bên ngoài.
Vì vậyGia Kỷ ở ngoài.
Tuy nhiên, cô đợi từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến chiều tan sở cũng không thấy, đợi người ra thì không thấy đâu.
Ngược lại, vì ở bên ngoài đã lâu nên người ra vào bắt đầu chỉ trỏ về phía cô.
“Người phụ nữ này là ai? Tại sao luôn ở trước cửa công ty chúng ta?”
“Tôi không biết, tôi nghe nói rằng tôi đến gặp chủ tịch của chúng tôi.”
“Chủ tịch?”
Người nào đó Bát Quái nghe được tin tức như vậy, đột nhiên, những người nhìn chằm chằm vào nàng kinh ngạc thốt lên, sau đó, các loại ánh mắt khinh thường quét qua nàng.
“Chính là? Cũng muốn tìm chủ tịch của chúng ta?”
“Cô ấy sợ mình không lấy gương soi mình!”
“…”
Giai Kỳ như không nghe thấy.
Bất quá trời cũng tối sầm lại, cô thực sự có chút lo lắng, bởi vì cô nhớ lúc sáng đưa hai đứa nhỏ đi nhà trẻ, cô đã hứa sẽ đón hai đứa.
Quên đi, chúng ta hãy đón bọn trẻ trước đi, cô không thể phá vỡ lòng tin của mình với chúng nữa.
Giai Kỳ rốt cuộc cũng lê được hai chân đau nhức, phóng xe, đi nhà trẻ.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, người đàn ông đã trở lại và đã làm việc trong văn phòng một thời gian dài nhận được một tin nhắn bằng điện thoại di động của anh ta.
Lãnh Tự: “Tịch, Ôn tiểu thư đi rồi.”
Ngoài ra còn có một cảnh quay lại của một người phụ nữ đang rời đi.
Người đàn ông nhìn thấy thì chỉ ngồi trên ghế cười chế nhạo rồi tắt máy, chẳng mấy chốc lại tiếp tục đi làm.
Nửa giờ sau, đột nhiên có tiếng gọi từ nhà trẻ: “Chủ tịch, không ổn, Ôn tiểu thư qua đón đứa nhỏ. Chúng ta xảy ra mâu thuẫn, lỡ tay làm cô ấy bị thương…”
“bạn nói gì?”
Chỉ bằng một câu nói, giọng nói của người đàn ông đột nhiên cao lên, ngay cả chính anh ta cũng không để ý, anh ta duy trì vẻ mặt bằng phẳng suốt một ngày, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại!
Người vệ sĩ đột nhiên hoảng sợ nghe điện thoại.
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 474“Ừm, trong Trung tâm Thương mại Thế giới có khách hàng, cậu có thể đi cùng tôi.” Hạc Hiên vẻ mặt nhàn nhạt, giữa hai hàng lông mày bởi vì nhất thời không nghỉ ngơi mà hiện rõ vẻ mệt mỏi cùng đôi mắt đỏ ngầu.Nhưng nó hoàn toàn không liên quan gì đến sự tức giận.Lâm Tử Dương mở miệng, trong chốc lát sau khi ông chủ đi ra ngoài liền cầm lấy chìa khóa xe đi theo.Có lẽ, anh ấy thực sự không còn quan tâm đ ến những điều này nữa.Giai Kỳ đợi khá lâu bên ngoài tòa nhà.Nhân viên lễ tân không biết chuyện gì đang xảy ra, kêu cô gọi điện thoại đến văn phòng chủ tịch để hỏi, sau đó cúp máy, đột nhiên mắng cô một cái, sau đó đuổi cô ra ngoài.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Ra ngoài làm đi, rồi cô ấy sẽ đợi bên ngoài.Vì vậyGia Kỷ ở ngoài.Tuy nhiên, cô đợi từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến chiều tan sở cũng không thấy, đợi người ra thì không thấy đâu.Ngược lại, vì ở bên ngoài đã lâu nên người ra vào bắt đầu chỉ trỏ về phía cô.“Người phụ nữ này là ai? Tại sao luôn ở trước cửa công ty chúng ta?”“Tôi không biết, tôi nghe nói rằng tôi đến gặp chủ tịch của chúng tôi.”“Chủ tịch?”Người nào đó Bát Quái nghe được tin tức như vậy, đột nhiên, những người nhìn chằm chằm vào nàng kinh ngạc thốt lên, sau đó, các loại ánh mắt khinh thường quét qua nàng.“Chính là? Cũng muốn tìm chủ tịch của chúng ta?”“Cô ấy sợ mình không lấy gương soi mình!”“…”Giai Kỳ như không nghe thấy.Bất quá trời cũng tối sầm lại, cô thực sự có chút lo lắng, bởi vì cô nhớ lúc sáng đưa hai đứa nhỏ đi nhà trẻ, cô đã hứa sẽ đón hai đứa.Quên đi, chúng ta hãy đón bọn trẻ trước đi, cô không thể phá vỡ lòng tin của mình với chúng nữa.Giai Kỳ rốt cuộc cũng lê được hai chân đau nhức, phóng xe, đi nhà trẻ.Trên tầng cao nhất của tòa nhà, người đàn ông đã trở lại và đã làm việc trong văn phòng một thời gian dài nhận được một tin nhắn bằng điện thoại di động của anh ta.Lãnh Tự: “Tịch, Ôn tiểu thư đi rồi.”Ngoài ra còn có một cảnh quay lại của một người phụ nữ đang rời đi.Người đàn ông nhìn thấy thì chỉ ngồi trên ghế cười chế nhạo rồi tắt máy, chẳng mấy chốc lại tiếp tục đi làm.Nửa giờ sau, đột nhiên có tiếng gọi từ nhà trẻ: “Chủ tịch, không ổn, Ôn tiểu thư qua đón đứa nhỏ. Chúng ta xảy ra mâu thuẫn, lỡ tay làm cô ấy bị thương…”“bạn nói gì?”Chỉ bằng một câu nói, giọng nói của người đàn ông đột nhiên cao lên, ngay cả chính anh ta cũng không để ý, anh ta duy trì vẻ mặt bằng phẳng suốt một ngày, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại!Người vệ sĩ đột nhiên hoảng sợ nghe điện thoại.