“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái…
Chương 500
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 500Nhưng lúc này, một đôi mát tay, chiếc vali trong tay và hai đứa trẻ đã được đưa qua.“Vương tỷ, gửi qua.”“Nhưng…”“Không sao.”Gia Kỷ lắc đầu, cố gắng làm cho mình trông không sao, sau đó trực tiếp đặt chiếc hộp vào tay cô.Tất nhiên là cô ấy sẽ ổn thôi.Điều này sớm hay muộn sẽ phải đối mặt, sáng nay, ngay trước kế hoạch.Giai Kỳchuẩn bị về rồi ạ.“Không! Tôi không muốn dì La, tôi muốn Mã Mã, tôi có Mã Mã, tại sao tôi lại muốn các dì khác đưa tôi đi chơi xuân?”Đột nhiên, Nhược Nhược đang trong vòng tay của Hạc Hiên hét lên, tức giận trừng mắt nhìn Lạc Dư bên cạnh, rồi vùng ra khỏi vòng tay của Bố.“Nhược Nhược, trở lại!” Hạc Hiên nhìn thấy, lập tức tức giận đến mức muốn bắt lấy nàng.Nhưng lúc này Tiểu Nhược Nhược đừng nhìn vẻ dễ thương thường ngày, vào thời khắc mấu chốt, chân nhỏ mập mạp thực sự chạy rất nhanh, một lúc sau đã đuổi kịp Ma Ma.“Ma Ma, đừng bỏ Tiểu Bảo của ngươi, Ma Ma đi, Nhược Nhược cũng không, hừ ~~”Sau đó anh bạn nhỏ này nhảy qua ôm lấy chânGia Kỷ và bắt đầu khóc.Giai Kỳnhìn thấy thì ngồi xổm xuống ôm lấy cô, trong lòng cảm giác như bị dao đ.âṁ, rất khó chịu.“Đừng khóc, đừng khóc, Mã Mã không ở đây sao? Mã Mã sẽ không rời đi. Chờ ngươi ở nhà, được không? Ngươi có thể cùng ba ba cùng dì trở về, cùng Ma Ma trở về làm cho.” một số thức ăn tốt cho bạn. ”“không, không muốn.”Tiểu Nhược Nhược xứng đáng là fan cứng của Mã Mã, khi nghe Mã Mã không làm mọi chuyện với cô ấy thì mọi lời dụ dỗ đều vô ích.Giai Kỳ : “…”Không biết phải làm sao, nhưng Mặc Bảo và Dận Dận không có đi ngang qua Vương Tỷ nhìn thấy, liền cử động bắp chân, nhanh chóng tiến về phía Ma Ma.“Đúng vậy, chúng ta cũng sẽ không đi.”“Đừng đi!”Những kẻ nhỏ bé, bất ngờ thống nhất mặt trận chỉ trong vài giây.Hạc Hiên tức giận đến mức định xông thẳng tới bắt lấy ba tên tiểu tử này mang đi, lúc này Vương Tỷ bước nhanh tới: “Thưa ngài, trong trường hợp này, chúng ta cùng nhau dắt tiểu thư đi.”“Cô ấy mơ ước!”“Thưa ngài! Hôm nay là ngày vui của bọn trẻ, ngài mang thêm một người cũng không thành vấn đề. Dù sao, nếu ngài có ba đứa con, ngài để cho Ôn tiểu thư mang theo một người thì có vấn đề gì? Đừng để các con cái hãy đi xa. ”Vương Tỷ kiên trì thuyết phục.Ngay bây giờ, đây thực sự là giải pháp tốt nhất.Lạc Dư cũng là người thông minh, nhìn thấy cảnh này cũng đồng tình: “Ừm, Vương tỷ nói đúng, vậy giao cho đứa nhỏ này đi, một mình ta không thể mang theo nhiều đứa nhỏ như vậy.”Sau đó, người đàn ông tức giận này thả lỏng.
Chương 500
Nhưng lúc này, một đôi mát tay, chiếc vali trong tay và hai đứa trẻ đã được đưa qua.
“Vương tỷ, gửi qua.”
“Nhưng…”
“Không sao.”Gia Kỷ lắc đầu, cố gắng làm cho mình trông không sao, sau đó trực tiếp đặt chiếc hộp vào tay cô.
Tất nhiên là cô ấy sẽ ổn thôi.
Điều này sớm hay muộn sẽ phải đối mặt, sáng nay, ngay trước kế hoạch.
Giai Kỳchuẩn bị về rồi ạ.
“Không! Tôi không muốn dì La, tôi muốn Mã Mã, tôi có Mã Mã, tại sao tôi lại muốn các dì khác đưa tôi đi chơi xuân?”
Đột nhiên, Nhược Nhược đang trong vòng tay của Hạc Hiên hét lên, tức giận trừng mắt nhìn Lạc Dư bên cạnh, rồi vùng ra khỏi vòng tay của Bố.
“Nhược Nhược, trở lại!” Hạc Hiên nhìn thấy, lập tức tức giận đến mức muốn bắt lấy nàng.
Nhưng lúc này Tiểu Nhược Nhược đừng nhìn vẻ dễ thương thường ngày, vào thời khắc mấu chốt, chân nhỏ mập mạp thực sự chạy rất nhanh, một lúc sau đã đuổi kịp Ma Ma.
“Ma Ma, đừng bỏ Tiểu Bảo của ngươi, Ma Ma đi, Nhược Nhược cũng không, hừ ~~”
Sau đó anh bạn nhỏ này nhảy qua ôm lấy chânGia Kỷ và bắt đầu khóc.
Giai Kỳnhìn thấy thì ngồi xổm xuống ôm lấy cô, trong lòng cảm giác như bị dao đ.âṁ, rất khó chịu.
“Đừng khóc, đừng khóc, Mã Mã không ở đây sao? Mã Mã sẽ không rời đi. Chờ ngươi ở nhà, được không? Ngươi có thể cùng ba ba cùng dì trở về, cùng Ma Ma trở về làm cho.” một số thức ăn tốt cho bạn. ”
“không, không muốn.”
Tiểu Nhược Nhược xứng đáng là fan cứng của Mã Mã, khi nghe Mã Mã không làm mọi chuyện với cô ấy thì mọi lời dụ dỗ đều vô ích.
Giai Kỳ : “…”
Không biết phải làm sao, nhưng Mặc Bảo và Dận Dận không có đi ngang qua Vương Tỷ nhìn thấy, liền cử động bắp chân, nhanh chóng tiến về phía Ma Ma.
“Đúng vậy, chúng ta cũng sẽ không đi.”
“Đừng đi!”
Những kẻ nhỏ bé, bất ngờ thống nhất mặt trận chỉ trong vài giây.
Hạc Hiên tức giận đến mức định xông thẳng tới bắt lấy ba tên tiểu tử này mang đi, lúc này Vương Tỷ bước nhanh tới: “Thưa ngài, trong trường hợp này, chúng ta cùng nhau dắt tiểu thư đi.”
“Cô ấy mơ ước!”
“Thưa ngài! Hôm nay là ngày vui của bọn trẻ, ngài mang thêm một người cũng không thành vấn đề. Dù sao, nếu ngài có ba đứa con, ngài để cho Ôn tiểu thư mang theo một người thì có vấn đề gì? Đừng để các con cái hãy đi xa. ”
Vương Tỷ kiên trì thuyết phục.
Ngay bây giờ, đây thực sự là giải pháp tốt nhất.
Lạc Dư cũng là người thông minh, nhìn thấy cảnh này cũng đồng tình: “Ừm, Vương tỷ nói đúng, vậy giao cho đứa nhỏ này đi, một mình ta không thể mang theo nhiều đứa nhỏ như vậy.”
Sau đó, người đàn ông tức giận này thả lỏng.
Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám SaoTác giả: 309Truyện Ngôn Tình“Hoắc Hạc Hiên sắp trở về rồi?” Ôn Giai Kỳ nâng cao chiếc bụng lớn hơn tám tháng, lúc đang ở trong phòng gấp những bộ quần áo trẻ con vừa mua, cô chợt nghe người giúp việc trong nhà bàn tán. Vậy mà anh trở về rồi? Là vì cô sắp sinh sao? Một sự vui mừng dâng lên trong lòng cô, trong phút chốc tay cô cũng khẽ run. Hoắc Hạc Hiên là ba của đứa bé. Nhưng mà từ khi kết hôn đến nay, cô và anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn một lần, chính là đêm kết hôn đó. Sau đó, anh rời đi, không gặp anh nữa. “Cục cưng, mẹ biết ba con không thích mẹ, nhưng mà không sao, chỉ cần ba con có thể đến đây xem lúc con chào đời thì mẹ đã vui rồi.” Khóe mắt của Ôn Giai Kỳ hiện lên nước mắt, cô khẽ vuốt phần bụng nhô lên cao của mình. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng nõn đều là niềm vui khó mà kiềm nén. Đúng thật là hai ngày sau, cậu cả nhà họ Hoắc trở về. Ôn Giai Kỳ nghe được thì lập tức kích động đến mức ôm bụng lớn chạy xuống dưới. Nhưng mà điều khiến cho sắc mặt cô tái đi chính là khi cô đi đến đầu bậc thang, cái… Chương 500Nhưng lúc này, một đôi mát tay, chiếc vali trong tay và hai đứa trẻ đã được đưa qua.“Vương tỷ, gửi qua.”“Nhưng…”“Không sao.”Gia Kỷ lắc đầu, cố gắng làm cho mình trông không sao, sau đó trực tiếp đặt chiếc hộp vào tay cô.Tất nhiên là cô ấy sẽ ổn thôi.Điều này sớm hay muộn sẽ phải đối mặt, sáng nay, ngay trước kế hoạch.Giai Kỳchuẩn bị về rồi ạ.“Không! Tôi không muốn dì La, tôi muốn Mã Mã, tôi có Mã Mã, tại sao tôi lại muốn các dì khác đưa tôi đi chơi xuân?”Đột nhiên, Nhược Nhược đang trong vòng tay của Hạc Hiên hét lên, tức giận trừng mắt nhìn Lạc Dư bên cạnh, rồi vùng ra khỏi vòng tay của Bố.“Nhược Nhược, trở lại!” Hạc Hiên nhìn thấy, lập tức tức giận đến mức muốn bắt lấy nàng.Nhưng lúc này Tiểu Nhược Nhược đừng nhìn vẻ dễ thương thường ngày, vào thời khắc mấu chốt, chân nhỏ mập mạp thực sự chạy rất nhanh, một lúc sau đã đuổi kịp Ma Ma.“Ma Ma, đừng bỏ Tiểu Bảo của ngươi, Ma Ma đi, Nhược Nhược cũng không, hừ ~~”Sau đó anh bạn nhỏ này nhảy qua ôm lấy chânGia Kỷ và bắt đầu khóc.Giai Kỳnhìn thấy thì ngồi xổm xuống ôm lấy cô, trong lòng cảm giác như bị dao đ.âṁ, rất khó chịu.“Đừng khóc, đừng khóc, Mã Mã không ở đây sao? Mã Mã sẽ không rời đi. Chờ ngươi ở nhà, được không? Ngươi có thể cùng ba ba cùng dì trở về, cùng Ma Ma trở về làm cho.” một số thức ăn tốt cho bạn. ”“không, không muốn.”Tiểu Nhược Nhược xứng đáng là fan cứng của Mã Mã, khi nghe Mã Mã không làm mọi chuyện với cô ấy thì mọi lời dụ dỗ đều vô ích.Giai Kỳ : “…”Không biết phải làm sao, nhưng Mặc Bảo và Dận Dận không có đi ngang qua Vương Tỷ nhìn thấy, liền cử động bắp chân, nhanh chóng tiến về phía Ma Ma.“Đúng vậy, chúng ta cũng sẽ không đi.”“Đừng đi!”Những kẻ nhỏ bé, bất ngờ thống nhất mặt trận chỉ trong vài giây.Hạc Hiên tức giận đến mức định xông thẳng tới bắt lấy ba tên tiểu tử này mang đi, lúc này Vương Tỷ bước nhanh tới: “Thưa ngài, trong trường hợp này, chúng ta cùng nhau dắt tiểu thư đi.”“Cô ấy mơ ước!”“Thưa ngài! Hôm nay là ngày vui của bọn trẻ, ngài mang thêm một người cũng không thành vấn đề. Dù sao, nếu ngài có ba đứa con, ngài để cho Ôn tiểu thư mang theo một người thì có vấn đề gì? Đừng để các con cái hãy đi xa. ”Vương Tỷ kiên trì thuyết phục.Ngay bây giờ, đây thực sự là giải pháp tốt nhất.Lạc Dư cũng là người thông minh, nhìn thấy cảnh này cũng đồng tình: “Ừm, Vương tỷ nói đúng, vậy giao cho đứa nhỏ này đi, một mình ta không thể mang theo nhiều đứa nhỏ như vậy.”Sau đó, người đàn ông tức giận này thả lỏng.