Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…

Chương 521

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 521“Thật là thoải mái! Nha đầu học từ ai vậy?” Tề Bằng Trình nhắm mắt lại hưởng thụ cười hỏi.“Hoắc trì Viễn. Ba, con phát hiện ra lấy bác sĩ có thật nhiều ưu việt.” Tề Mẫn Mẫn vừa mát xa, vừa ngọt ngào cười nói, “Hồi con bị ốm, có người chăm sóc con, mát xa cho con, tiêm cũng không thấy đau nữa.”“Ba đã sớm nói với con Hoắc trì Viễn là một người đàn ông tốt. Có được cậu ấy yêu, đó là hạnh phúc cả đời. Ngay cả ba cậu ấy cũng có thể tha thứ, thì nhất định sẽ tha thứ cho con và yêu con.” Tề Bằng Trình vỗ vỗ bàn tay con gái trìu mến nói.Tề Mẫn Mẫn ngồi xuống sô pha bên cạnh Tề Bằng Trình, nghiêm túc nhìn ông:”Ba, có chuyện con vẫn giấu ba.”“Chuyện gì?” Tề Bằng Trình căng thẳng ngồi thẳng người. Vẻ mặt nha đầu nghiêm túc như vậy, ông sợ đã xảy ra chuyện gì không tốt.“Chính là tai nạn năm năm trước…” Tề Mẫn Mẫn l**m l**m môi, hồi hộp nhìn ba. Lúc trước sau khi Hoắc trì Viễn biết được chân tướng từng rất hận cô, làm tổn thương cô, khi đó cô không dám kể cho ba, sợ ba lo lắng khổ sở, nhưng hiện tại không giống như lúc đó, Hoắc trì Viễn đã buông bỏ thù hận, lại yêu thương cô như ngày xưa. Cho nên cô cảm thấy đây chính là thời điểm thích hợp nói cho ba mọi chuyện.Lúc tan học, Hoắc trì Viễn đến đón Tề Mẫn Mẫn thấy sắc mặt cô tái nhợt, cả người mệt mỏi dựa vào người anh. Anh cầm lấy ba lô của cô, quan tâm hỏi: “Nhóc con, sao vậy?””Em bị tiêu chảy! Hoắc trì Viễn, em rất mệt!” Tề Mẫn Mẫn vừa thấy Hoắc trì Viễn, khóe mắt đã hồng lên, tủi thân muốn khóc. Cả buổi trưa cố gắng kiên cường nhưng khi nhìn thấy Hoắc trì Viễn đã hoàn toàn biến mất. Cô ôm cổ Hoắc trì Viễn, mệt mỏi dựa vào người anh.Hoắc trì Viễn ôm lấy vai cô, bước đến xe Maybach cách đó không xa. Lái xe cầm ba lô trong tay anh, mở cửa chỗ ngồi đằng sau cho họ rồi ngồi vài ghế lái, để ba lô sang bên cạnh, khởi động xe.Ninh Hạo đứng trước cổng trường, khuôn mặt cô đơn nhìn bóng xe Maybach dần đi xa, khẽ thở dài.Tề Mẫn Mẫn đã tìm được người bảo vệ, nhưng người đó không phải cậu.Cậu siết chặt nắm đấm, cắn chặt môi, bắt buộc bản thân không để ý đến sự đau đớn trong lòng kia.”Lớp trưởng, chưa ai đón bạn sao? Có cần ba mình chở bạn về không?” Hạ Minh Minh đến bên cạnh Ninh Hạo, cười lấy lòng.”Không cần!” Ninh Hạo liếc mắt nhìn Hạ Minh Minh một cái rồi bước đến chiếc xe màu đen đỗ ở đằng xa.Hạ Minh Minh ảo não nhìn Ninh Hạo không chút lưu tình mà rời đi, giông như cô ta là mầm bệnh truyền nhiễm. Cô ta tức giận dậm chân.Ngồi ở trong xe, Tề Mẫn Mẫn không cần giả vờ nữa, ôm bụng tủi thân nói: “Đau quá!””Tiểu Trương, đi bệnh viện!” Hoắc trì Viễn khẩn trương nói với tài xế.”Không cần đâu! Em uống thuốc rồi!” Tề Mẫn Mẫn lập tức túm chặt cánh tay Hoắc trì Viễn, ngăn lại: “Sẽ không nhanh có hiệu quả như vậy! Vẫn sẽ khó chịu!””Sao lại bị tiêu chảy? Hay trưa nay em đi ăn vặt ở ngoài đường hả?” Hoắc trì Viễn ôm Tề Mẫn Mẫn ngồi lên đùi anh, vừa giúp cô xoa bụng, vừa đau lòng hỏi.”Không có! Em chưa bao giờ mua đồ ăn vặt ở ngoài cả! Là bị người khác hạ thuốc xổ đó!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mắt nói.Nghe cô nói vậy, cả người Hoắc trì Viễn cứng lại, dựng mày lên, lạnh lùng hỏi: “Là ai?””Là Hạ Minh Minh và Vương Giai Tuệ!” Tề Mẫn Mẫn ôm cổ Hoắc trì Viễn, giọng nghẹn ngào: “Mấy người đó thừa dịp em ra ngoài nhận điện thoại của anh mới trộn thuốc xổ vào trong phần cơm của em. Nếu không phải lớp trưởng báo, em còn tưởng mình ăn đổ ăn hỏng!”Nhớ lại cả buổi trưa khó chịu, cả người mệt mỏ khiến cô tức giận muốn chửi người.Sao lại có cô gái ác độc như vậy chứ?

Chương 521

“Thật là thoải mái! Nha đầu học từ ai vậy?” Tề Bằng Trình nhắm mắt lại hưởng thụ cười hỏi.

“Hoắc trì Viễn. Ba, con phát hiện ra lấy bác sĩ có thật nhiều ưu việt.” Tề Mẫn Mẫn vừa mát xa, vừa ngọt ngào cười nói, “Hồi con bị ốm, có người chăm sóc con, mát xa cho con, tiêm cũng không thấy đau nữa.”

“Ba đã sớm nói với con Hoắc trì Viễn là một người đàn ông tốt. Có được cậu ấy yêu, đó là hạnh phúc cả đời. Ngay cả ba cậu ấy cũng có thể tha thứ, thì nhất định sẽ tha thứ cho con và yêu con.” Tề Bằng Trình vỗ vỗ bàn tay con gái trìu mến nói.

Tề Mẫn Mẫn ngồi xuống sô pha bên cạnh Tề Bằng Trình, nghiêm túc nhìn ông:”Ba, có chuyện con vẫn giấu ba.”

“Chuyện gì?” Tề Bằng Trình căng thẳng ngồi thẳng người. Vẻ mặt nha đầu nghiêm túc như vậy, ông sợ đã xảy ra chuyện gì không tốt.

“Chính là tai nạn năm năm trước…” Tề Mẫn Mẫn l**m l**m môi, hồi hộp nhìn ba. Lúc trước sau khi Hoắc trì Viễn biết được chân tướng từng rất hận cô, làm tổn thương cô, khi đó cô không dám kể cho ba, sợ ba lo lắng khổ sở, nhưng hiện tại không giống như lúc đó, Hoắc trì Viễn đã buông bỏ thù hận, lại yêu thương cô như ngày xưa. Cho nên cô cảm thấy đây chính là thời điểm thích hợp nói cho ba mọi chuyện.

Lúc tan học, Hoắc trì Viễn đến đón Tề Mẫn Mẫn thấy sắc mặt cô tái nhợt, cả người mệt mỏi dựa vào người anh. Anh cầm lấy ba lô của cô, quan tâm hỏi: “Nhóc con, sao vậy?”

”Em bị tiêu chảy! Hoắc trì Viễn, em rất mệt!” Tề Mẫn Mẫn vừa thấy Hoắc trì Viễn, khóe mắt đã hồng lên, tủi thân muốn khóc. Cả buổi trưa cố gắng kiên cường nhưng khi nhìn thấy Hoắc trì Viễn đã hoàn toàn biến mất. Cô ôm cổ Hoắc trì Viễn, mệt mỏi dựa vào người anh.

Hoắc trì Viễn ôm lấy vai cô, bước đến xe Maybach cách đó không xa. Lái xe cầm ba lô trong tay anh, mở cửa chỗ ngồi đằng sau cho họ rồi ngồi vài ghế lái, để ba lô sang bên cạnh, khởi động xe.

Ninh Hạo đứng trước cổng trường, khuôn mặt cô đơn nhìn bóng xe Maybach dần đi xa, khẽ thở dài.

Tề Mẫn Mẫn đã tìm được người bảo vệ, nhưng người đó không phải cậu.

Cậu siết chặt nắm đấm, cắn chặt môi, bắt buộc bản thân không để ý đến sự đau đớn trong lòng kia.

”Lớp trưởng, chưa ai đón bạn sao? Có cần ba mình chở bạn về không?” Hạ Minh Minh đến bên cạnh Ninh Hạo, cười lấy lòng.

”Không cần!” Ninh Hạo liếc mắt nhìn Hạ Minh Minh một cái rồi bước đến chiếc xe màu đen đỗ ở đằng xa.

Hạ Minh Minh ảo não nhìn Ninh Hạo không chút lưu tình mà rời đi, giông như cô ta là mầm bệnh truyền nhiễm. Cô ta tức giận dậm chân.

Ngồi ở trong xe, Tề Mẫn Mẫn không cần giả vờ nữa, ôm bụng tủi thân nói: “Đau quá!”

”Tiểu Trương, đi bệnh viện!” Hoắc trì Viễn khẩn trương nói với tài xế.

”Không cần đâu! Em uống thuốc rồi!” Tề Mẫn Mẫn lập tức túm chặt cánh tay Hoắc trì Viễn, ngăn lại: “Sẽ không nhanh có hiệu quả như vậy! Vẫn sẽ khó chịu!”

”Sao lại bị tiêu chảy? Hay trưa nay em đi ăn vặt ở ngoài đường hả?” Hoắc trì Viễn ôm Tề Mẫn Mẫn ngồi lên đùi anh, vừa giúp cô xoa bụng, vừa đau lòng hỏi.

”Không có! Em chưa bao giờ mua đồ ăn vặt ở ngoài cả! Là bị người khác hạ thuốc xổ đó!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mắt nói.

Nghe cô nói vậy, cả người Hoắc trì Viễn cứng lại, dựng mày lên, lạnh lùng hỏi: “Là ai?”

”Là Hạ Minh Minh và Vương Giai Tuệ!” Tề Mẫn Mẫn ôm cổ Hoắc trì Viễn, giọng nghẹn ngào: “Mấy người đó thừa dịp em ra ngoài nhận điện thoại của anh mới trộn thuốc xổ vào trong phần cơm của em. Nếu không phải lớp trưởng báo, em còn tưởng mình ăn đổ ăn hỏng!”

Nhớ lại cả buổi trưa khó chịu, cả người mệt mỏ khiến cô tức giận muốn chửi người.

Sao lại có cô gái ác độc như vậy chứ?

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 521“Thật là thoải mái! Nha đầu học từ ai vậy?” Tề Bằng Trình nhắm mắt lại hưởng thụ cười hỏi.“Hoắc trì Viễn. Ba, con phát hiện ra lấy bác sĩ có thật nhiều ưu việt.” Tề Mẫn Mẫn vừa mát xa, vừa ngọt ngào cười nói, “Hồi con bị ốm, có người chăm sóc con, mát xa cho con, tiêm cũng không thấy đau nữa.”“Ba đã sớm nói với con Hoắc trì Viễn là một người đàn ông tốt. Có được cậu ấy yêu, đó là hạnh phúc cả đời. Ngay cả ba cậu ấy cũng có thể tha thứ, thì nhất định sẽ tha thứ cho con và yêu con.” Tề Bằng Trình vỗ vỗ bàn tay con gái trìu mến nói.Tề Mẫn Mẫn ngồi xuống sô pha bên cạnh Tề Bằng Trình, nghiêm túc nhìn ông:”Ba, có chuyện con vẫn giấu ba.”“Chuyện gì?” Tề Bằng Trình căng thẳng ngồi thẳng người. Vẻ mặt nha đầu nghiêm túc như vậy, ông sợ đã xảy ra chuyện gì không tốt.“Chính là tai nạn năm năm trước…” Tề Mẫn Mẫn l**m l**m môi, hồi hộp nhìn ba. Lúc trước sau khi Hoắc trì Viễn biết được chân tướng từng rất hận cô, làm tổn thương cô, khi đó cô không dám kể cho ba, sợ ba lo lắng khổ sở, nhưng hiện tại không giống như lúc đó, Hoắc trì Viễn đã buông bỏ thù hận, lại yêu thương cô như ngày xưa. Cho nên cô cảm thấy đây chính là thời điểm thích hợp nói cho ba mọi chuyện.Lúc tan học, Hoắc trì Viễn đến đón Tề Mẫn Mẫn thấy sắc mặt cô tái nhợt, cả người mệt mỏi dựa vào người anh. Anh cầm lấy ba lô của cô, quan tâm hỏi: “Nhóc con, sao vậy?””Em bị tiêu chảy! Hoắc trì Viễn, em rất mệt!” Tề Mẫn Mẫn vừa thấy Hoắc trì Viễn, khóe mắt đã hồng lên, tủi thân muốn khóc. Cả buổi trưa cố gắng kiên cường nhưng khi nhìn thấy Hoắc trì Viễn đã hoàn toàn biến mất. Cô ôm cổ Hoắc trì Viễn, mệt mỏi dựa vào người anh.Hoắc trì Viễn ôm lấy vai cô, bước đến xe Maybach cách đó không xa. Lái xe cầm ba lô trong tay anh, mở cửa chỗ ngồi đằng sau cho họ rồi ngồi vài ghế lái, để ba lô sang bên cạnh, khởi động xe.Ninh Hạo đứng trước cổng trường, khuôn mặt cô đơn nhìn bóng xe Maybach dần đi xa, khẽ thở dài.Tề Mẫn Mẫn đã tìm được người bảo vệ, nhưng người đó không phải cậu.Cậu siết chặt nắm đấm, cắn chặt môi, bắt buộc bản thân không để ý đến sự đau đớn trong lòng kia.”Lớp trưởng, chưa ai đón bạn sao? Có cần ba mình chở bạn về không?” Hạ Minh Minh đến bên cạnh Ninh Hạo, cười lấy lòng.”Không cần!” Ninh Hạo liếc mắt nhìn Hạ Minh Minh một cái rồi bước đến chiếc xe màu đen đỗ ở đằng xa.Hạ Minh Minh ảo não nhìn Ninh Hạo không chút lưu tình mà rời đi, giông như cô ta là mầm bệnh truyền nhiễm. Cô ta tức giận dậm chân.Ngồi ở trong xe, Tề Mẫn Mẫn không cần giả vờ nữa, ôm bụng tủi thân nói: “Đau quá!””Tiểu Trương, đi bệnh viện!” Hoắc trì Viễn khẩn trương nói với tài xế.”Không cần đâu! Em uống thuốc rồi!” Tề Mẫn Mẫn lập tức túm chặt cánh tay Hoắc trì Viễn, ngăn lại: “Sẽ không nhanh có hiệu quả như vậy! Vẫn sẽ khó chịu!””Sao lại bị tiêu chảy? Hay trưa nay em đi ăn vặt ở ngoài đường hả?” Hoắc trì Viễn ôm Tề Mẫn Mẫn ngồi lên đùi anh, vừa giúp cô xoa bụng, vừa đau lòng hỏi.”Không có! Em chưa bao giờ mua đồ ăn vặt ở ngoài cả! Là bị người khác hạ thuốc xổ đó!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mắt nói.Nghe cô nói vậy, cả người Hoắc trì Viễn cứng lại, dựng mày lên, lạnh lùng hỏi: “Là ai?””Là Hạ Minh Minh và Vương Giai Tuệ!” Tề Mẫn Mẫn ôm cổ Hoắc trì Viễn, giọng nghẹn ngào: “Mấy người đó thừa dịp em ra ngoài nhận điện thoại của anh mới trộn thuốc xổ vào trong phần cơm của em. Nếu không phải lớp trưởng báo, em còn tưởng mình ăn đổ ăn hỏng!”Nhớ lại cả buổi trưa khó chịu, cả người mệt mỏ khiến cô tức giận muốn chửi người.Sao lại có cô gái ác độc như vậy chứ?

Chương 521