Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…
Chương 523
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 523Hoắc trì Viễn lập tức trả lại hai chữ: Em dám!Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười xấu xa, cũng gửi qua hai chữ: Liền dám!Hoắc trì Viễn: Có tin hay không hiện tại anh liền qua bắt em về?Tề Mẫn Mẫn gửi qua một cái icon cười trộm: Tới đây, tới đây! Không ai mở cửa cho anh, anh còn có thể bay vào sao?Hoắc trì Viễn gửi tới một cái icon bất đắc dĩ: Em thật ác!Tề Mẫn Mẫn vui vẻ ở trên giường lộn mấy vòng.Có thể khiến cho Hoắc trì Viễn không còn lời nào để nói, phỏng chừng cũng chỉ có cô mà thôi.Tưởng tượng đến bộ dáng bất mãn của anh, cô lại càng muốn cười phá lên:Chú, đêm đẹp thường ngắn, nên đi ngủ sớm một chút.Hoắc trì Viễn: Mang IPAD không?Tề Mẫn Mẫn lắc lắc đầu: Không mang.Hoắc trì Viễn: Trong phòng có máy tính không?Tề Mẫn Mẫn lập tức hiểu ý Hoắc trì Viễn, cười ngã xuống giường: máy tính không có, chỉ có một chiếc bút ghi hình. Chú, anh thực sự nhớ em sao?Lần này Hoắc trì Viễn không chút nào che dấu, gửi qua một chữ: Nhớ!Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm hỏi lại: Có bao nhiêu nhớ?Hoắc trì Viễn: Phi thường nhớ!Tề Mẫn Mẫn: Phi thường là ở mức độ nào?Hoắc trì Viễn: Nhớ em đến không ngủ được. Bé con, mở video clip, anh muốn nhìn em!Trái tim Tề Mẫn Mẫn liền bị hạnh phúc bao phủ rồi.Hoắc trì Viễn đây là không thể rời cô sao?Cô đứng lên, lấy bút ghi hình từ trên bàn qua, một lần nữa nằm úp sấp trên giường.Sau khi kết nối video clip xong, Cô liền cười làm mặt quỷ với Hoắc trì Viễn: “Chú, anh ngủ được chưa?”Hoắc trì Viễn bất đắc dĩ nhìn cô: “Nhìn thấy em lại càng không ngủ được rồi.”Tề Mẫn Mẫn gửi qua màn hình một nụ hôn gió: “Như vậy được chưa?”Hoắc trì Viễn không bỏ qua cho cô nói: “Không đủ.”Mặt Tề Mẫn Mẫn lập tức đỏ rực lên: “Người xấu! Em đi ngủ! Ngủ ngon!”Hoắc trì Viễn lập tức ngăn cản cô: “Bé con, giữ nguyên như thế, để anh nhìn em ngủ.””Chú, anh có thể đừng nhàm chán như vậy được không?” Tề Mẫn Mẫn thẹn thùng nói.Anh như thế nào mà càng ngày càng thích quấn cô rồi?Cô thậm chí không nhận ra anh!Hoắc tổng lãnh huyết bá đạo của cô đi đâu rồi?Đây rõ ràng là câu chuyện về một chú cừu nhỏ cầu xin chủ nhân yêu thương mình!!“Anh sợ em đá chăn.” Hoắc trì Viễn lạnh lùng nói.Nghe được lời anh nói, hốc mắt Tề Mẫn Mẫn bắt đầu phiếm hồng: “Anh mất tích cũng được nửa tháng rồi, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho em, một chút cũng không quan tâm em có đá chăn không, có bệnh hay không, có khổ sở không, có nhớ anh hay không…”Nói xong, Tề Mẫn Mẫn liền kiềm chế không nổi khóc lên.
Chương 523
Hoắc trì Viễn lập tức trả lại hai chữ: Em dám!
Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười xấu xa, cũng gửi qua hai chữ: Liền dám!
Hoắc trì Viễn: Có tin hay không hiện tại anh liền qua bắt em về?
Tề Mẫn Mẫn gửi qua một cái icon cười trộm: Tới đây, tới đây! Không ai mở cửa cho anh, anh còn có thể bay vào sao?
Hoắc trì Viễn gửi tới một cái icon bất đắc dĩ: Em thật ác!
Tề Mẫn Mẫn vui vẻ ở trên giường lộn mấy vòng.
Có thể khiến cho Hoắc trì Viễn không còn lời nào để nói, phỏng chừng cũng chỉ có cô mà thôi.
Tưởng tượng đến bộ dáng bất mãn của anh, cô lại càng muốn cười phá lên:Chú, đêm đẹp thường ngắn, nên đi ngủ sớm một chút.
Hoắc trì Viễn: Mang IPAD không?
Tề Mẫn Mẫn lắc lắc đầu: Không mang.
Hoắc trì Viễn: Trong phòng có máy tính không?
Tề Mẫn Mẫn lập tức hiểu ý Hoắc trì Viễn, cười ngã xuống giường: máy tính không có, chỉ có một chiếc bút ghi hình. Chú, anh thực sự nhớ em sao?
Lần này Hoắc trì Viễn không chút nào che dấu, gửi qua một chữ: Nhớ!
Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm hỏi lại: Có bao nhiêu nhớ?
Hoắc trì Viễn: Phi thường nhớ!
Tề Mẫn Mẫn: Phi thường là ở mức độ nào?
Hoắc trì Viễn: Nhớ em đến không ngủ được. Bé con, mở video clip, anh muốn nhìn em!
Trái tim Tề Mẫn Mẫn liền bị hạnh phúc bao phủ rồi.
Hoắc trì Viễn đây là không thể rời cô sao?
Cô đứng lên, lấy bút ghi hình từ trên bàn qua, một lần nữa nằm úp sấp trên giường.
Sau khi kết nối video clip xong, Cô liền cười làm mặt quỷ với Hoắc trì Viễn: “Chú, anh ngủ được chưa?”
Hoắc trì Viễn bất đắc dĩ nhìn cô: “Nhìn thấy em lại càng không ngủ được rồi.”
Tề Mẫn Mẫn gửi qua màn hình một nụ hôn gió: “Như vậy được chưa?”
Hoắc trì Viễn không bỏ qua cho cô nói: “Không đủ.”
Mặt Tề Mẫn Mẫn lập tức đỏ rực lên: “Người xấu! Em đi ngủ! Ngủ ngon!”
Hoắc trì Viễn lập tức ngăn cản cô: “Bé con, giữ nguyên như thế, để anh nhìn em ngủ.”
”Chú, anh có thể đừng nhàm chán như vậy được không?” Tề Mẫn Mẫn thẹn thùng nói.
Anh như thế nào mà càng ngày càng thích quấn cô rồi?
Cô thậm chí không nhận ra anh!
Hoắc tổng lãnh huyết bá đạo của cô đi đâu rồi?
Đây rõ ràng là câu chuyện về một chú cừu nhỏ cầu xin chủ nhân yêu thương mình!!
“Anh sợ em đá chăn.” Hoắc trì Viễn lạnh lùng nói.
Nghe được lời anh nói, hốc mắt Tề Mẫn Mẫn bắt đầu phiếm hồng: “Anh mất tích cũng được nửa tháng rồi, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho em, một chút cũng không quan tâm em có đá chăn không, có bệnh hay không, có khổ sở không, có nhớ anh hay không…”
Nói xong, Tề Mẫn Mẫn liền kiềm chế không nổi khóc lên.
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 523Hoắc trì Viễn lập tức trả lại hai chữ: Em dám!Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười xấu xa, cũng gửi qua hai chữ: Liền dám!Hoắc trì Viễn: Có tin hay không hiện tại anh liền qua bắt em về?Tề Mẫn Mẫn gửi qua một cái icon cười trộm: Tới đây, tới đây! Không ai mở cửa cho anh, anh còn có thể bay vào sao?Hoắc trì Viễn gửi tới một cái icon bất đắc dĩ: Em thật ác!Tề Mẫn Mẫn vui vẻ ở trên giường lộn mấy vòng.Có thể khiến cho Hoắc trì Viễn không còn lời nào để nói, phỏng chừng cũng chỉ có cô mà thôi.Tưởng tượng đến bộ dáng bất mãn của anh, cô lại càng muốn cười phá lên:Chú, đêm đẹp thường ngắn, nên đi ngủ sớm một chút.Hoắc trì Viễn: Mang IPAD không?Tề Mẫn Mẫn lắc lắc đầu: Không mang.Hoắc trì Viễn: Trong phòng có máy tính không?Tề Mẫn Mẫn lập tức hiểu ý Hoắc trì Viễn, cười ngã xuống giường: máy tính không có, chỉ có một chiếc bút ghi hình. Chú, anh thực sự nhớ em sao?Lần này Hoắc trì Viễn không chút nào che dấu, gửi qua một chữ: Nhớ!Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm hỏi lại: Có bao nhiêu nhớ?Hoắc trì Viễn: Phi thường nhớ!Tề Mẫn Mẫn: Phi thường là ở mức độ nào?Hoắc trì Viễn: Nhớ em đến không ngủ được. Bé con, mở video clip, anh muốn nhìn em!Trái tim Tề Mẫn Mẫn liền bị hạnh phúc bao phủ rồi.Hoắc trì Viễn đây là không thể rời cô sao?Cô đứng lên, lấy bút ghi hình từ trên bàn qua, một lần nữa nằm úp sấp trên giường.Sau khi kết nối video clip xong, Cô liền cười làm mặt quỷ với Hoắc trì Viễn: “Chú, anh ngủ được chưa?”Hoắc trì Viễn bất đắc dĩ nhìn cô: “Nhìn thấy em lại càng không ngủ được rồi.”Tề Mẫn Mẫn gửi qua màn hình một nụ hôn gió: “Như vậy được chưa?”Hoắc trì Viễn không bỏ qua cho cô nói: “Không đủ.”Mặt Tề Mẫn Mẫn lập tức đỏ rực lên: “Người xấu! Em đi ngủ! Ngủ ngon!”Hoắc trì Viễn lập tức ngăn cản cô: “Bé con, giữ nguyên như thế, để anh nhìn em ngủ.””Chú, anh có thể đừng nhàm chán như vậy được không?” Tề Mẫn Mẫn thẹn thùng nói.Anh như thế nào mà càng ngày càng thích quấn cô rồi?Cô thậm chí không nhận ra anh!Hoắc tổng lãnh huyết bá đạo của cô đi đâu rồi?Đây rõ ràng là câu chuyện về một chú cừu nhỏ cầu xin chủ nhân yêu thương mình!!“Anh sợ em đá chăn.” Hoắc trì Viễn lạnh lùng nói.Nghe được lời anh nói, hốc mắt Tề Mẫn Mẫn bắt đầu phiếm hồng: “Anh mất tích cũng được nửa tháng rồi, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho em, một chút cũng không quan tâm em có đá chăn không, có bệnh hay không, có khổ sở không, có nhớ anh hay không…”Nói xong, Tề Mẫn Mẫn liền kiềm chế không nổi khóc lên.