Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…
Chương 541
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 541”Là Hoắc trì Viễn a! Anh ấy năm đó đúng là thiên tài!” Tề Mẫn Mẫn hãnh diện cười nói.Thì ra là thế.Ninh Hạo phát hiện ra tác dụng duy nhất của mình cũng bị Hoắc trì Viễn cướp mất rồi Có phải Tề Mẫn Mẫn về sau cũng sẽ không cần anh bổ túc cho nữa không?Nghe thầy nói, trình độ tiếng Anh của Hoắc trì Viễn vô cùng cao, bài luận Anh kia khẳng định là cực kỳ xuất sắc.”Thế thì tốt! Buổi tối làm bài cũng không cần lên mạng hỏi tớ nữa.” Ninh Hạo cười nói.”Trước kia thật sự là làm phiền cậu.” Tề Mẫn Mẫn cảm kích nhìn Ninh Hạo.”Cậu cũng đừng nói lời cảm ơn.” Ninh Hạo khẩn trương ngăn cản những lời Tề Mẫn Mẫn định nói. Anh không có biện pháp nhận lấy sự khách khí của cô, như thế sẽ làm cho anh triệt để cảm thấy được chính mình như bị đẩy ra khỏi cuộc đời cô.”Về sau tớ còn phải làm phiền cậu rất nhiều, bởi vì Hoắc trì Viễn cũng rất bận, thường xuyên bay tới bay lui.” Tề Mẫn Mẫn nâng cằm, chu chu cái miệng nhỏ.”Lúc anh ấy không có ở nhà, cậu cứ tìm tớ. Tớ chắc chắn sẽ đến.” Ninh Hạo cười nói.…Hoắc trì Viễn dẫn theo Trịnh Húc, Lynda đi ra khỏi công ty, liền gọi điện thoại: “Hoắc Nhiên, khoảng chừng nửa giờ sau anh sẽ đến. Chú giúp anh nói với viện trưởng Trần một tiếng.”Sau khi cúp điện thoại, anh liền lấy chìa khóa đi về phía bãi đỗ xe.Đúng lúc này, một người phụ nữ chạy tới ngăn cản anh.”Hoắc tổng, van cầu ngài đừng đuổi tôi! Ở công ty tôi vẫn luôn cẩn thận làm việc, thành tích cũng có chút đóng góp cho công ty mà!””Lý Á Lệ? Mẹ của Vương Giai Tuệ?” Hoắc trì Viễn đẩy tay đối phương ra, lạnh lùng hỏi.”Vâng! Nếu con gái của tôi làm sai chuyện gì, tôi sẽ cẩn thận dạy bảo lại nó, chỉ xin ngài đừng đuổi tôi.” Lý Á Lệ khóc lóc nỉ non trước mặt Hoắc trì Viễn, “Hoắc tổng, tôi là một bà mẹ đơn thân, nếu thất nghiệp, đến học phí của con gái tôi cũng không đóng nổi. Van cầu ngài!””Không phải là tôi muốn đuổi việc chị! Là bà xã của tôi! Chị về hỏi lại con gái bảo bối của chị xem đã làm những gì với bà xã của tôi? Đuổi việc chị như thế còn là nhẹ!” Hoắc trì Viễn nói xong, tiện mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.Lý Á Lệ bùm một tiếng quỳ xuống bên cạnh xe: “Hoắc tổng, việc con gái tôi làm sai, tôi nhất định sẽ giáo huấn con bé thật tốt. Cầu xin ngài, để cho tôi tiếp tục đi làm.”Không có công ty nào sẽ nhận lại người đã hơn 40 tuổi, những công ty chú trọng vào năng lực công tác giống như công ty của Hoắc trì Viễn thực quá ít. Bà có thể khẳng định nếu mình bị đuổi việc sẽ hoàn toàn không tìm được việc làm ở một công ty nào khác.”Vậy thì cố gắng dạy dỗ con gái bảo bối của chị cho thật tốt! Chừng nào bà xã của tôi hài lòng thì hãy đi làm!” Hoắc trì Viễn ra lệnh cho Lynda Trịnh Húc vẫn luôn đứng đằng sau Lý Á Lệ, nói”Lên xe!”Sau khi Trịnh Húc cùng Lynda ngồi vào xe, Hoắc trì Viễn liền lái xe rời đi.Hoắc Nhiên ở bệnh viện nói chuyện với viện trưởng sau hai giờ, rốt cuộc Hoắc trì Viễn cũng cười đứng dậy nắm tay đối phương: “Viện trưởng Trần, mời ngài tin tưởng Hoắc Y, nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng.”“Hợp tác vui vẻ!” Viện trưởng Trần cầm tay Hoắc trì Viễn, thoải mái cười to.“Vậy xin phép, tôi còn phải đi đón vơ của tôi tan học.” Hoắc trì Viễn lễ phép cười nói.“Tôi nghe Hoắc Nhiên nói cậu sẽ cử hành hôn ễ vào tết Nguyên Đán. Nhất định phải mời tôi đấy.”“Nhất định!” Hoắc trì Viễn cười nói: “Hoắc Nhiên, uống vài chén với viện trưởng thay anh.”
Chương 541
”Là Hoắc trì Viễn a! Anh ấy năm đó đúng là thiên tài!” Tề Mẫn Mẫn hãnh diện cười nói.
Thì ra là thế.
Ninh Hạo phát hiện ra tác dụng duy nhất của mình cũng bị Hoắc trì Viễn cướp mất rồi Có phải Tề Mẫn Mẫn về sau cũng sẽ không cần anh bổ túc cho nữa không?
Nghe thầy nói, trình độ tiếng Anh của Hoắc trì Viễn vô cùng cao, bài luận Anh kia khẳng định là cực kỳ xuất sắc.
”Thế thì tốt! Buổi tối làm bài cũng không cần lên mạng hỏi tớ nữa.” Ninh Hạo cười nói.
”Trước kia thật sự là làm phiền cậu.” Tề Mẫn Mẫn cảm kích nhìn Ninh Hạo.
”Cậu cũng đừng nói lời cảm ơn.” Ninh Hạo khẩn trương ngăn cản những lời Tề Mẫn Mẫn định nói. Anh không có biện pháp nhận lấy sự khách khí của cô, như thế sẽ làm cho anh triệt để cảm thấy được chính mình như bị đẩy ra khỏi cuộc đời cô.
”Về sau tớ còn phải làm phiền cậu rất nhiều, bởi vì Hoắc trì Viễn cũng rất bận, thường xuyên bay tới bay lui.” Tề Mẫn Mẫn nâng cằm, chu chu cái miệng nhỏ.
”Lúc anh ấy không có ở nhà, cậu cứ tìm tớ. Tớ chắc chắn sẽ đến.” Ninh Hạo cười nói.
…
Hoắc trì Viễn dẫn theo Trịnh Húc, Lynda đi ra khỏi công ty, liền gọi điện thoại: “Hoắc Nhiên, khoảng chừng nửa giờ sau anh sẽ đến. Chú giúp anh nói với viện trưởng Trần một tiếng.”
Sau khi cúp điện thoại, anh liền lấy chìa khóa đi về phía bãi đỗ xe.
Đúng lúc này, một người phụ nữ chạy tới ngăn cản anh.
”Hoắc tổng, van cầu ngài đừng đuổi tôi! Ở công ty tôi vẫn luôn cẩn thận làm việc, thành tích cũng có chút đóng góp cho công ty mà!”
”Lý Á Lệ? Mẹ của Vương Giai Tuệ?” Hoắc trì Viễn đẩy tay đối phương ra, lạnh lùng hỏi.
”Vâng! Nếu con gái của tôi làm sai chuyện gì, tôi sẽ cẩn thận dạy bảo lại nó, chỉ xin ngài đừng đuổi tôi.” Lý Á Lệ khóc lóc nỉ non trước mặt Hoắc trì Viễn, “Hoắc tổng, tôi là một bà mẹ đơn thân, nếu thất nghiệp, đến học phí của con gái tôi cũng không đóng nổi. Van cầu ngài!”
”Không phải là tôi muốn đuổi việc chị! Là bà xã của tôi! Chị về hỏi lại con gái bảo bối của chị xem đã làm những gì với bà xã của tôi? Đuổi việc chị như thế còn là nhẹ!” Hoắc trì Viễn nói xong, tiện mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
Lý Á Lệ bùm một tiếng quỳ xuống bên cạnh xe: “Hoắc tổng, việc con gái tôi làm sai, tôi nhất định sẽ giáo huấn con bé thật tốt. Cầu xin ngài, để cho tôi tiếp tục đi làm.”
Không có công ty nào sẽ nhận lại người đã hơn 40 tuổi, những công ty chú trọng vào năng lực công tác giống như công ty của Hoắc trì Viễn thực quá ít. Bà có thể khẳng định nếu mình bị đuổi việc sẽ hoàn toàn không tìm được việc làm ở một công ty nào khác.
”Vậy thì cố gắng dạy dỗ con gái bảo bối của chị cho thật tốt! Chừng nào bà xã của tôi hài lòng thì hãy đi làm!” Hoắc trì Viễn ra lệnh cho Lynda Trịnh Húc vẫn luôn đứng đằng sau Lý Á Lệ, nói”Lên xe!”
Sau khi Trịnh Húc cùng Lynda ngồi vào xe, Hoắc trì Viễn liền lái xe rời đi.
Hoắc Nhiên ở bệnh viện nói chuyện với viện trưởng sau hai giờ, rốt cuộc Hoắc trì Viễn cũng cười đứng dậy nắm tay đối phương: “Viện trưởng Trần, mời ngài tin tưởng Hoắc Y, nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng.”
“Hợp tác vui vẻ!” Viện trưởng Trần cầm tay Hoắc trì Viễn, thoải mái cười to.
“Vậy xin phép, tôi còn phải đi đón vơ của tôi tan học.” Hoắc trì Viễn lễ phép cười nói.
“Tôi nghe Hoắc Nhiên nói cậu sẽ cử hành hôn ễ vào tết Nguyên Đán. Nhất định phải mời tôi đấy.”
“Nhất định!” Hoắc trì Viễn cười nói: “Hoắc Nhiên, uống vài chén với viện trưởng thay anh.”
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 541”Là Hoắc trì Viễn a! Anh ấy năm đó đúng là thiên tài!” Tề Mẫn Mẫn hãnh diện cười nói.Thì ra là thế.Ninh Hạo phát hiện ra tác dụng duy nhất của mình cũng bị Hoắc trì Viễn cướp mất rồi Có phải Tề Mẫn Mẫn về sau cũng sẽ không cần anh bổ túc cho nữa không?Nghe thầy nói, trình độ tiếng Anh của Hoắc trì Viễn vô cùng cao, bài luận Anh kia khẳng định là cực kỳ xuất sắc.”Thế thì tốt! Buổi tối làm bài cũng không cần lên mạng hỏi tớ nữa.” Ninh Hạo cười nói.”Trước kia thật sự là làm phiền cậu.” Tề Mẫn Mẫn cảm kích nhìn Ninh Hạo.”Cậu cũng đừng nói lời cảm ơn.” Ninh Hạo khẩn trương ngăn cản những lời Tề Mẫn Mẫn định nói. Anh không có biện pháp nhận lấy sự khách khí của cô, như thế sẽ làm cho anh triệt để cảm thấy được chính mình như bị đẩy ra khỏi cuộc đời cô.”Về sau tớ còn phải làm phiền cậu rất nhiều, bởi vì Hoắc trì Viễn cũng rất bận, thường xuyên bay tới bay lui.” Tề Mẫn Mẫn nâng cằm, chu chu cái miệng nhỏ.”Lúc anh ấy không có ở nhà, cậu cứ tìm tớ. Tớ chắc chắn sẽ đến.” Ninh Hạo cười nói.…Hoắc trì Viễn dẫn theo Trịnh Húc, Lynda đi ra khỏi công ty, liền gọi điện thoại: “Hoắc Nhiên, khoảng chừng nửa giờ sau anh sẽ đến. Chú giúp anh nói với viện trưởng Trần một tiếng.”Sau khi cúp điện thoại, anh liền lấy chìa khóa đi về phía bãi đỗ xe.Đúng lúc này, một người phụ nữ chạy tới ngăn cản anh.”Hoắc tổng, van cầu ngài đừng đuổi tôi! Ở công ty tôi vẫn luôn cẩn thận làm việc, thành tích cũng có chút đóng góp cho công ty mà!””Lý Á Lệ? Mẹ của Vương Giai Tuệ?” Hoắc trì Viễn đẩy tay đối phương ra, lạnh lùng hỏi.”Vâng! Nếu con gái của tôi làm sai chuyện gì, tôi sẽ cẩn thận dạy bảo lại nó, chỉ xin ngài đừng đuổi tôi.” Lý Á Lệ khóc lóc nỉ non trước mặt Hoắc trì Viễn, “Hoắc tổng, tôi là một bà mẹ đơn thân, nếu thất nghiệp, đến học phí của con gái tôi cũng không đóng nổi. Van cầu ngài!””Không phải là tôi muốn đuổi việc chị! Là bà xã của tôi! Chị về hỏi lại con gái bảo bối của chị xem đã làm những gì với bà xã của tôi? Đuổi việc chị như thế còn là nhẹ!” Hoắc trì Viễn nói xong, tiện mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.Lý Á Lệ bùm một tiếng quỳ xuống bên cạnh xe: “Hoắc tổng, việc con gái tôi làm sai, tôi nhất định sẽ giáo huấn con bé thật tốt. Cầu xin ngài, để cho tôi tiếp tục đi làm.”Không có công ty nào sẽ nhận lại người đã hơn 40 tuổi, những công ty chú trọng vào năng lực công tác giống như công ty của Hoắc trì Viễn thực quá ít. Bà có thể khẳng định nếu mình bị đuổi việc sẽ hoàn toàn không tìm được việc làm ở một công ty nào khác.”Vậy thì cố gắng dạy dỗ con gái bảo bối của chị cho thật tốt! Chừng nào bà xã của tôi hài lòng thì hãy đi làm!” Hoắc trì Viễn ra lệnh cho Lynda Trịnh Húc vẫn luôn đứng đằng sau Lý Á Lệ, nói”Lên xe!”Sau khi Trịnh Húc cùng Lynda ngồi vào xe, Hoắc trì Viễn liền lái xe rời đi.Hoắc Nhiên ở bệnh viện nói chuyện với viện trưởng sau hai giờ, rốt cuộc Hoắc trì Viễn cũng cười đứng dậy nắm tay đối phương: “Viện trưởng Trần, mời ngài tin tưởng Hoắc Y, nhất định sẽ không để cho ngài thất vọng.”“Hợp tác vui vẻ!” Viện trưởng Trần cầm tay Hoắc trì Viễn, thoải mái cười to.“Vậy xin phép, tôi còn phải đi đón vơ của tôi tan học.” Hoắc trì Viễn lễ phép cười nói.“Tôi nghe Hoắc Nhiên nói cậu sẽ cử hành hôn ễ vào tết Nguyên Đán. Nhất định phải mời tôi đấy.”“Nhất định!” Hoắc trì Viễn cười nói: “Hoắc Nhiên, uống vài chén với viện trưởng thay anh.”