Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…

Chương 546

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 546”Không phải chỉ là tiêu chảy thôi sao? Ba nói cũng không khỏi có chút quá đi?” Hạ Minh Minh có chút không rõ nhìn ba mình.”Mất nước nghiêm trọng sẽ khiến cho chất điện phân bị rối loạn gây chết người! Con thử nói xem?” Hạ Trấn Viễn tức giận nói.”Ba, con biết sai rồi! Con không muốn hại chết cô ta, chỉ nghĩ muốn trừng phạt cô ta, để cho cô ta tránh xa lớp trưởng một chút.” Hạ Minh Minh ôm chân ba, hối hận nói.Hạ Trấn Viễn thở dài một hơi, đối Hạ Minh Minh nói: “Ngày mai đi xin lỗi Tề Mẫn Mẫn cho ba.Con nếu không lấy lòng được, thì cũng không thể thiết kế hại con bé nữa. Ba đã bị con hại thành như thế này, con cũng đừng làm như thế nữa! Coi như ba cầu xin con đi!”Hạ Minh Minh rũ mắt, gật gật đầu, đôi mắt nheo lại lộ ra một chút tia sáng không rõ.Mẹ Hạ tiến lên, đau lòng đỡ con gái dậy: “Minh Minh, nghe lời ba con, cùng Tề Mẫn Mẫn làm hòa, tạo mối quan hệ tốt với con bé. Ba con có thể phục chức hay không tất cả đều nhờ vào biểu hiện của con đấy.””Con biết rồi.” Hạ Minh Minh ôm eo mẹ, một bên vừa khóc nức nở một bên vừa kêu, “Đau.””Để mẹ bôi thuốc cho con.” Mẹ Hạ đỡ con gái đi vào phòng ngủ.“Mẹ, sao mẹ không ăn cơm?” Vương Giai Tuệ nhìn thấy mẹ làm cơm xong, chưa ăn một miếng nào đã an vị trước máy tính làm việc, bỏ chạy qua đó quan tâm hỏi.“Mẹ không ăn được, con ăn đi, mẹ đi phân loại mấy cái sơ yếu lí lịch.” Lý Á Lệ nói xong, liền đăng ký thông báo tuyển dụng trên trang web, bắt đầu tìm kiếm công việc thích hợp cho mình.“Mẹ sao mẹ lại chỉnh lý lịch?” Vương Giai Tuệ khẩn trương ngồi xuống trước mặt mẹ: “Chẳng lẽ mẹ bị khai trừ khỏi công ty rồi?”“Mẹ không muốn làm nữa nên từ chức.” Lý Á Lệ vỗ tay con gái, ý bảo cô đi ăn cơm.“Mẹ, có phải chồng của Tề Mẫn Mẫn đuổi việc mẹ không?” Vương Giai Tuệ tái nhợt mặt hỏi. cô càng sợ cái đó hơn. Tề Mẫn Mẫn cũng quá ngoan độc, cô chỉ khiến cho Tề Mẫn Mẫn gặp chút chuyện, Tề Mẫn Mẫn đã để chồng của cô ta sa thải mẹ cô.“Tề Mẫn Mẫn?” Lý Á Lệ nhớ tới trong lời nói của Hoắc trì Viễn, nhíu mày một chút. Hóa ra vợ của Hoắc tổng quen với con gái mình, xem ra không phải Hoắc tổng âm ngoan, mà là con gái của bà thật sự đã trêu chọc người ta: “Con đã làm gì cô ấy?”“Mẹ, con không biết chồng của nó là tổng tài của Hoắc Y. Nếu biết, con chắc chắn sẽ không giúp Hạ Minh giáo huấn cô ta, cho thuốc vào cơm của cô ta.” Vương Giai Tuệ khóc xin lỗi mẹ: “Mẹ, đều là con không ngoan, hại mẹ bị đuổi việc.”Lý Á Lệ ôm con gái vào trong lòng, dịu dàng nói: “Biết sai là tốt rồi, dù sao cũng chỉ là một công việc, không có thì mẹ tìm việc khác. Không sao đâu.”Bà không nghĩ tới con gái mình lại bỏ thuốc vào trong cơm của vợ Hoắc trì Viễn, chẳng lẽ Hoắc tổng tức giận như vậy. gặp vào trên người ai thì mới không tức đây? Nếu có người hạ thuốc vào con gái bà, bà cũng sẽ liều mạng với đối phương, suy bụng ta ra bụng người, bà có thể hiểu được tâm tình của Hoắc trì Viễn, liền không hề oán hận nữa.Công việc có thể tìm được, cho nên bà cũng không nỡ mắng con gái. Chính cô biết sai, về sau không phạm phải là được. người trẻ tuổi, ai không từng có sai lầm?“Mẹ, con đi cầu xin Tề Mẫn Mẫn, con nói xin lỗi với cô ấy, để cô ấy buông tha cho con. Hoắc Y phúc lợi tốt như vậy, từ chức thì khó tìm được công việc nào tốt hơn.” Vương Giai Tuệ hối hận khóc nói.Bởi vì cô là con gái, ba liền ly hôn với mẹ. sau khi ly hôn, ba cũng không để lại một phân tiền nuôi dưỡng nào. Mười mấy năm nay, đều là mẹ một mình làm việc vất vả để nuôi cô. Tuy cuộc sống nghèo khó, nhưng hai người cũng coi như vui vẻ. bởi vì sống nương tựa lẫn nhau, cho nên tình cảm mẹ con cũng sâu sắc hơn những gia đình bình thường.Cô không thể hại mẹ bị bỏ dở công việc.

Chương 546

”Không phải chỉ là tiêu chảy thôi sao? Ba nói cũng không khỏi có chút quá đi?” Hạ Minh Minh có chút không rõ nhìn ba mình.

”Mất nước nghiêm trọng sẽ khiến cho chất điện phân bị rối loạn gây chết người! Con thử nói xem?” Hạ Trấn Viễn tức giận nói.

”Ba, con biết sai rồi! Con không muốn hại chết cô ta, chỉ nghĩ muốn trừng phạt cô ta, để cho cô ta tránh xa lớp trưởng một chút.” Hạ Minh Minh ôm chân ba, hối hận nói.

Hạ Trấn Viễn thở dài một hơi, đối Hạ Minh Minh nói: “Ngày mai đi xin lỗi Tề Mẫn Mẫn cho ba.Con nếu không lấy lòng được, thì cũng không thể thiết kế hại con bé nữa. Ba đã bị con hại thành như thế này, con cũng đừng làm như thế nữa! Coi như ba cầu xin con đi!”

Hạ Minh Minh rũ mắt, gật gật đầu, đôi mắt nheo lại lộ ra một chút tia sáng không rõ.

Mẹ Hạ tiến lên, đau lòng đỡ con gái dậy: “Minh Minh, nghe lời ba con, cùng Tề Mẫn Mẫn làm hòa, tạo mối quan hệ tốt với con bé. Ba con có thể phục chức hay không tất cả đều nhờ vào biểu hiện của con đấy.”

”Con biết rồi.” Hạ Minh Minh ôm eo mẹ, một bên vừa khóc nức nở một bên vừa kêu, “Đau.”

”Để mẹ bôi thuốc cho con.” Mẹ Hạ đỡ con gái đi vào phòng ngủ.

“Mẹ, sao mẹ không ăn cơm?” Vương Giai Tuệ nhìn thấy mẹ làm cơm xong, chưa ăn một miếng nào đã an vị trước máy tính làm việc, bỏ chạy qua đó quan tâm hỏi.

“Mẹ không ăn được, con ăn đi, mẹ đi phân loại mấy cái sơ yếu lí lịch.” Lý Á Lệ nói xong, liền đăng ký thông báo tuyển dụng trên trang web, bắt đầu tìm kiếm công việc thích hợp cho mình.

“Mẹ sao mẹ lại chỉnh lý lịch?” Vương Giai Tuệ khẩn trương ngồi xuống trước mặt mẹ: “Chẳng lẽ mẹ bị khai trừ khỏi công ty rồi?”

“Mẹ không muốn làm nữa nên từ chức.” Lý Á Lệ vỗ tay con gái, ý bảo cô đi ăn cơm.

“Mẹ, có phải chồng của Tề Mẫn Mẫn đuổi việc mẹ không?” Vương Giai Tuệ tái nhợt mặt hỏi. cô càng sợ cái đó hơn. Tề Mẫn Mẫn cũng quá ngoan độc, cô chỉ khiến cho Tề Mẫn Mẫn gặp chút chuyện, Tề Mẫn Mẫn đã để chồng của cô ta sa thải mẹ cô.

“Tề Mẫn Mẫn?” Lý Á Lệ nhớ tới trong lời nói của Hoắc trì Viễn, nhíu mày một chút. Hóa ra vợ của Hoắc tổng quen với con gái mình, xem ra không phải Hoắc tổng âm ngoan, mà là con gái của bà thật sự đã trêu chọc người ta: “Con đã làm gì cô ấy?”

“Mẹ, con không biết chồng của nó là tổng tài của Hoắc Y. Nếu biết, con chắc chắn sẽ không giúp Hạ Minh giáo huấn cô ta, cho thuốc vào cơm của cô ta.” Vương Giai Tuệ khóc xin lỗi mẹ: “Mẹ, đều là con không ngoan, hại mẹ bị đuổi việc.”

Lý Á Lệ ôm con gái vào trong lòng, dịu dàng nói: “Biết sai là tốt rồi, dù sao cũng chỉ là một công việc, không có thì mẹ tìm việc khác. Không sao đâu.”

Bà không nghĩ tới con gái mình lại bỏ thuốc vào trong cơm của vợ Hoắc trì Viễn, chẳng lẽ Hoắc tổng tức giận như vậy. gặp vào trên người ai thì mới không tức đây? Nếu có người hạ thuốc vào con gái bà, bà cũng sẽ liều mạng với đối phương, suy bụng ta ra bụng người, bà có thể hiểu được tâm tình của Hoắc trì Viễn, liền không hề oán hận nữa.

Công việc có thể tìm được, cho nên bà cũng không nỡ mắng con gái. Chính cô biết sai, về sau không phạm phải là được. người trẻ tuổi, ai không từng có sai lầm?

“Mẹ, con đi cầu xin Tề Mẫn Mẫn, con nói xin lỗi với cô ấy, để cô ấy buông tha cho con. Hoắc Y phúc lợi tốt như vậy, từ chức thì khó tìm được công việc nào tốt hơn.” Vương Giai Tuệ hối hận khóc nói.

Bởi vì cô là con gái, ba liền ly hôn với mẹ. sau khi ly hôn, ba cũng không để lại một phân tiền nuôi dưỡng nào. Mười mấy năm nay, đều là mẹ một mình làm việc vất vả để nuôi cô. Tuy cuộc sống nghèo khó, nhưng hai người cũng coi như vui vẻ. bởi vì sống nương tựa lẫn nhau, cho nên tình cảm mẹ con cũng sâu sắc hơn những gia đình bình thường.

Cô không thể hại mẹ bị bỏ dở công việc.

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 546”Không phải chỉ là tiêu chảy thôi sao? Ba nói cũng không khỏi có chút quá đi?” Hạ Minh Minh có chút không rõ nhìn ba mình.”Mất nước nghiêm trọng sẽ khiến cho chất điện phân bị rối loạn gây chết người! Con thử nói xem?” Hạ Trấn Viễn tức giận nói.”Ba, con biết sai rồi! Con không muốn hại chết cô ta, chỉ nghĩ muốn trừng phạt cô ta, để cho cô ta tránh xa lớp trưởng một chút.” Hạ Minh Minh ôm chân ba, hối hận nói.Hạ Trấn Viễn thở dài một hơi, đối Hạ Minh Minh nói: “Ngày mai đi xin lỗi Tề Mẫn Mẫn cho ba.Con nếu không lấy lòng được, thì cũng không thể thiết kế hại con bé nữa. Ba đã bị con hại thành như thế này, con cũng đừng làm như thế nữa! Coi như ba cầu xin con đi!”Hạ Minh Minh rũ mắt, gật gật đầu, đôi mắt nheo lại lộ ra một chút tia sáng không rõ.Mẹ Hạ tiến lên, đau lòng đỡ con gái dậy: “Minh Minh, nghe lời ba con, cùng Tề Mẫn Mẫn làm hòa, tạo mối quan hệ tốt với con bé. Ba con có thể phục chức hay không tất cả đều nhờ vào biểu hiện của con đấy.””Con biết rồi.” Hạ Minh Minh ôm eo mẹ, một bên vừa khóc nức nở một bên vừa kêu, “Đau.””Để mẹ bôi thuốc cho con.” Mẹ Hạ đỡ con gái đi vào phòng ngủ.“Mẹ, sao mẹ không ăn cơm?” Vương Giai Tuệ nhìn thấy mẹ làm cơm xong, chưa ăn một miếng nào đã an vị trước máy tính làm việc, bỏ chạy qua đó quan tâm hỏi.“Mẹ không ăn được, con ăn đi, mẹ đi phân loại mấy cái sơ yếu lí lịch.” Lý Á Lệ nói xong, liền đăng ký thông báo tuyển dụng trên trang web, bắt đầu tìm kiếm công việc thích hợp cho mình.“Mẹ sao mẹ lại chỉnh lý lịch?” Vương Giai Tuệ khẩn trương ngồi xuống trước mặt mẹ: “Chẳng lẽ mẹ bị khai trừ khỏi công ty rồi?”“Mẹ không muốn làm nữa nên từ chức.” Lý Á Lệ vỗ tay con gái, ý bảo cô đi ăn cơm.“Mẹ, có phải chồng của Tề Mẫn Mẫn đuổi việc mẹ không?” Vương Giai Tuệ tái nhợt mặt hỏi. cô càng sợ cái đó hơn. Tề Mẫn Mẫn cũng quá ngoan độc, cô chỉ khiến cho Tề Mẫn Mẫn gặp chút chuyện, Tề Mẫn Mẫn đã để chồng của cô ta sa thải mẹ cô.“Tề Mẫn Mẫn?” Lý Á Lệ nhớ tới trong lời nói của Hoắc trì Viễn, nhíu mày một chút. Hóa ra vợ của Hoắc tổng quen với con gái mình, xem ra không phải Hoắc tổng âm ngoan, mà là con gái của bà thật sự đã trêu chọc người ta: “Con đã làm gì cô ấy?”“Mẹ, con không biết chồng của nó là tổng tài của Hoắc Y. Nếu biết, con chắc chắn sẽ không giúp Hạ Minh giáo huấn cô ta, cho thuốc vào cơm của cô ta.” Vương Giai Tuệ khóc xin lỗi mẹ: “Mẹ, đều là con không ngoan, hại mẹ bị đuổi việc.”Lý Á Lệ ôm con gái vào trong lòng, dịu dàng nói: “Biết sai là tốt rồi, dù sao cũng chỉ là một công việc, không có thì mẹ tìm việc khác. Không sao đâu.”Bà không nghĩ tới con gái mình lại bỏ thuốc vào trong cơm của vợ Hoắc trì Viễn, chẳng lẽ Hoắc tổng tức giận như vậy. gặp vào trên người ai thì mới không tức đây? Nếu có người hạ thuốc vào con gái bà, bà cũng sẽ liều mạng với đối phương, suy bụng ta ra bụng người, bà có thể hiểu được tâm tình của Hoắc trì Viễn, liền không hề oán hận nữa.Công việc có thể tìm được, cho nên bà cũng không nỡ mắng con gái. Chính cô biết sai, về sau không phạm phải là được. người trẻ tuổi, ai không từng có sai lầm?“Mẹ, con đi cầu xin Tề Mẫn Mẫn, con nói xin lỗi với cô ấy, để cô ấy buông tha cho con. Hoắc Y phúc lợi tốt như vậy, từ chức thì khó tìm được công việc nào tốt hơn.” Vương Giai Tuệ hối hận khóc nói.Bởi vì cô là con gái, ba liền ly hôn với mẹ. sau khi ly hôn, ba cũng không để lại một phân tiền nuôi dưỡng nào. Mười mấy năm nay, đều là mẹ một mình làm việc vất vả để nuôi cô. Tuy cuộc sống nghèo khó, nhưng hai người cũng coi như vui vẻ. bởi vì sống nương tựa lẫn nhau, cho nên tình cảm mẹ con cũng sâu sắc hơn những gia đình bình thường.Cô không thể hại mẹ bị bỏ dở công việc.

Chương 546