Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…

Chương 607

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 607“Không cần kiểm tra, em không béo!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt vùng vẫy.Để cho anh kiểm tra, khẳng định là kiểm tra trên giường đi.Mỗi ngày anh đều làm, thế nào không nhận?Bọn họ ăn nhanh không tiêu, đi học thường mệt rã rời. Còn tiếp tục như vậy, đừng nói thi không đậu đại học Q, đại học F cũng không được rồi.Hoắc trì Viễn không nghe cô nói, bá đạo ôm cô lên lầu, dùng chân đá văng cửa phòng ngủ.“Chú, em… còn chưa ăn no.” Tề Mẫn Mẫn vừa vùng vẫy vừa nói.“Chưa ăn no?” Hoắc trì Viễn nâng người cô lên, cười nhìn vào mắt cô: “Được, anh đi nấu cho em bát mỳ thịt bò.”“A?” Tề Mẫn Mẫn kinh ngạc há mồm, tuy cô cực kỳ thích anh nấu mỳ, nhưng cô đã căng đến mức nước canh cũng không uống được, chỉ muốn trốn tránh sủng ái của anh thôi.“Mỳ thịt bò, đi ngủ, chọn một trong hai!” Hoắc trì Viễn tà ác cười.Nghe được Hoắc trì Viễn nói, mặt Tề Mẫn Mẫn đỏ như mây chiều. Hoắc trì Viễn còn có thể tà ác hơn được không?Đi ngủ.Anh nghĩ ra!“Em chọn chococolate.” Tề Mẫn Mẫn dùng lực đẩy Hoắc trì Viễn ra, cười khẽ nói.Hoắc trì Viễn đuổi theo Tề Mẫn Mẫn, trói chặt cô ở trong ngực, vừa hôn cô vừa cười, vừa cởi đồng phục trên người cô.“Không cần! KHÔNG TẮM RỬA!” Tề Mẫn Mẫn né tránh.“Cùng nhau.” Hoắc trì Viễn bế cô lên, đi nhanh về phòng tắm.Mấy phút sau, từ trong phòng tắm truyền ra từng đợt âm thanh, tiếng kêu hỗn loạn yêu kiều của Tề Mẫn Mẫn và tiếng thở gấp của Hoắc trì Viễn.…Hoắc trì Viễn vừa thổi tóc cho cô, vừa cười hỏi: “Đi ngủ thôi?”“Anh…” Tề Mẫn Mẫn dùng lực bấm một cái vào hông của anh.Anh không thể quên được sao?Hoắc trì Viễn đắc ý cười haha.“Tối hôm nay không được gặp mặt em! Em muốn chơi trò chơi.” Tề Mẫn Mẫn bá đạo ra lệnh.“Chơi trò chơi?” Hoắc trì Viễn hơi hất mày: “Anh muốn tịch thu ipad của em.”Anh không hy vọng cô nghiện game.“Anh muốn thì có thể tịch thu, nhưng phải chơi với em một ván, vẫn còn phải thắng em!” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười nói. ở bên nhau lâu như vậy, cô liền chưa nhìn thấy anh chơi bao giờ. Cho nên yêu cầu này của cô, chắc anh không thể đạt được.“Không có hứng thú.” Hoắc trì Viễn từ chối, “Vậy anh không được tịch thu của em.” Tề Mẫn Mẫn lập tức kháng nghị.“Được, anh chơi một ván với em.”Tề Mẫn Mẫn cảm thấy Hoắc trì Viễn tuyệt đối sẽ không thắng được mình, cho nên chọn một trò chơi mà mình am hiểu nhất, nhưng lại là trò chơi có độ khó dễ trung bình.“Chơi trò này đi?” Tề Mẫn Mẫn chọn lựa xong liền đưa IPAD cho Hoắc trì Viễn.

Chương 607

“Không cần kiểm tra, em không béo!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt vùng vẫy.

Để cho anh kiểm tra, khẳng định là kiểm tra trên giường đi.

Mỗi ngày anh đều làm, thế nào không nhận?

Bọn họ ăn nhanh không tiêu, đi học thường mệt rã rời. Còn tiếp tục như vậy, đừng nói thi không đậu đại học Q, đại học F cũng không được rồi.

Hoắc trì Viễn không nghe cô nói, bá đạo ôm cô lên lầu, dùng chân đá văng cửa phòng ngủ.

“Chú, em… còn chưa ăn no.” Tề Mẫn Mẫn vừa vùng vẫy vừa nói.

“Chưa ăn no?” Hoắc trì Viễn nâng người cô lên, cười nhìn vào mắt cô: “Được, anh đi nấu cho em bát mỳ thịt bò.”

“A?” Tề Mẫn Mẫn kinh ngạc há mồm, tuy cô cực kỳ thích anh nấu mỳ, nhưng cô đã căng đến mức nước canh cũng không uống được, chỉ muốn trốn tránh sủng ái của anh thôi.

“Mỳ thịt bò, đi ngủ, chọn một trong hai!” Hoắc trì Viễn tà ác cười.

Nghe được Hoắc trì Viễn nói, mặt Tề Mẫn Mẫn đỏ như mây chiều. Hoắc trì Viễn còn có thể tà ác hơn được không?

Đi ngủ.

Anh nghĩ ra!

“Em chọn chococolate.” Tề Mẫn Mẫn dùng lực đẩy Hoắc trì Viễn ra, cười khẽ nói.

Hoắc trì Viễn đuổi theo Tề Mẫn Mẫn, trói chặt cô ở trong ngực, vừa hôn cô vừa cười, vừa cởi đồng phục trên người cô.

“Không cần! KHÔNG TẮM RỬA!” Tề Mẫn Mẫn né tránh.

“Cùng nhau.” Hoắc trì Viễn bế cô lên, đi nhanh về phòng tắm.

Mấy phút sau, từ trong phòng tắm truyền ra từng đợt âm thanh, tiếng kêu hỗn loạn yêu kiều của Tề Mẫn Mẫn và tiếng thở gấp của Hoắc trì Viễn.

Hoắc trì Viễn vừa thổi tóc cho cô, vừa cười hỏi: “Đi ngủ thôi?”

“Anh…” Tề Mẫn Mẫn dùng lực bấm một cái vào hông của anh.

Anh không thể quên được sao?

Hoắc trì Viễn đắc ý cười haha.

“Tối hôm nay không được gặp mặt em! Em muốn chơi trò chơi.” Tề Mẫn Mẫn bá đạo ra lệnh.

“Chơi trò chơi?” Hoắc trì Viễn hơi hất mày: “Anh muốn tịch thu ipad của em.”

Anh không hy vọng cô nghiện game.

“Anh muốn thì có thể tịch thu, nhưng phải chơi với em một ván, vẫn còn phải thắng em!” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười nói. ở bên nhau lâu như vậy, cô liền chưa nhìn thấy anh chơi bao giờ. Cho nên yêu cầu này của cô, chắc anh không thể đạt được.

“Không có hứng thú.” Hoắc trì Viễn từ chối, “Vậy anh không được tịch thu của em.” Tề Mẫn Mẫn lập tức kháng nghị.

“Được, anh chơi một ván với em.”

Tề Mẫn Mẫn cảm thấy Hoắc trì Viễn tuyệt đối sẽ không thắng được mình, cho nên chọn một trò chơi mà mình am hiểu nhất, nhưng lại là trò chơi có độ khó dễ trung bình.

“Chơi trò này đi?” Tề Mẫn Mẫn chọn lựa xong liền đưa IPAD cho Hoắc trì Viễn.

Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 607“Không cần kiểm tra, em không béo!” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt vùng vẫy.Để cho anh kiểm tra, khẳng định là kiểm tra trên giường đi.Mỗi ngày anh đều làm, thế nào không nhận?Bọn họ ăn nhanh không tiêu, đi học thường mệt rã rời. Còn tiếp tục như vậy, đừng nói thi không đậu đại học Q, đại học F cũng không được rồi.Hoắc trì Viễn không nghe cô nói, bá đạo ôm cô lên lầu, dùng chân đá văng cửa phòng ngủ.“Chú, em… còn chưa ăn no.” Tề Mẫn Mẫn vừa vùng vẫy vừa nói.“Chưa ăn no?” Hoắc trì Viễn nâng người cô lên, cười nhìn vào mắt cô: “Được, anh đi nấu cho em bát mỳ thịt bò.”“A?” Tề Mẫn Mẫn kinh ngạc há mồm, tuy cô cực kỳ thích anh nấu mỳ, nhưng cô đã căng đến mức nước canh cũng không uống được, chỉ muốn trốn tránh sủng ái của anh thôi.“Mỳ thịt bò, đi ngủ, chọn một trong hai!” Hoắc trì Viễn tà ác cười.Nghe được Hoắc trì Viễn nói, mặt Tề Mẫn Mẫn đỏ như mây chiều. Hoắc trì Viễn còn có thể tà ác hơn được không?Đi ngủ.Anh nghĩ ra!“Em chọn chococolate.” Tề Mẫn Mẫn dùng lực đẩy Hoắc trì Viễn ra, cười khẽ nói.Hoắc trì Viễn đuổi theo Tề Mẫn Mẫn, trói chặt cô ở trong ngực, vừa hôn cô vừa cười, vừa cởi đồng phục trên người cô.“Không cần! KHÔNG TẮM RỬA!” Tề Mẫn Mẫn né tránh.“Cùng nhau.” Hoắc trì Viễn bế cô lên, đi nhanh về phòng tắm.Mấy phút sau, từ trong phòng tắm truyền ra từng đợt âm thanh, tiếng kêu hỗn loạn yêu kiều của Tề Mẫn Mẫn và tiếng thở gấp của Hoắc trì Viễn.…Hoắc trì Viễn vừa thổi tóc cho cô, vừa cười hỏi: “Đi ngủ thôi?”“Anh…” Tề Mẫn Mẫn dùng lực bấm một cái vào hông của anh.Anh không thể quên được sao?Hoắc trì Viễn đắc ý cười haha.“Tối hôm nay không được gặp mặt em! Em muốn chơi trò chơi.” Tề Mẫn Mẫn bá đạo ra lệnh.“Chơi trò chơi?” Hoắc trì Viễn hơi hất mày: “Anh muốn tịch thu ipad của em.”Anh không hy vọng cô nghiện game.“Anh muốn thì có thể tịch thu, nhưng phải chơi với em một ván, vẫn còn phải thắng em!” Tề Mẫn Mẫn nghịch ngợm cười nói. ở bên nhau lâu như vậy, cô liền chưa nhìn thấy anh chơi bao giờ. Cho nên yêu cầu này của cô, chắc anh không thể đạt được.“Không có hứng thú.” Hoắc trì Viễn từ chối, “Vậy anh không được tịch thu của em.” Tề Mẫn Mẫn lập tức kháng nghị.“Được, anh chơi một ván với em.”Tề Mẫn Mẫn cảm thấy Hoắc trì Viễn tuyệt đối sẽ không thắng được mình, cho nên chọn một trò chơi mà mình am hiểu nhất, nhưng lại là trò chơi có độ khó dễ trung bình.“Chơi trò này đi?” Tề Mẫn Mẫn chọn lựa xong liền đưa IPAD cho Hoắc trì Viễn.

Chương 607