Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…
Chương 628
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 628Ninh Hạo ném bóng cho Tề Mẫn Mẫn, cười nói:”Cùng nhau chơi đi!”Tề Mẫn Mẫn vỗ vỗ mông đứng dậy, ôm bóng chạy ra giữa sân:”Lớp trưởng, cậu đừng nhường tớ.”“Được! Dựa vào thực lực. Xem ai ném trúng nhiều hơn.” Ninh Hạo tiêu sái cười nói.Hai người chỉ lo chơi, không chú ý đến một bóng người cầm di động đang chụp ảnh hai người.Hạ Minh Minh chụp ảnh xong, đang muốn lặng lẽ xoay người rời đi, liền nhưng thấy Vương Giai Tuệ đang đứng chắn trước ngực mình.“Tránh ra!” Hạ Minh Minh hạ giọng, nghiêm mặt ra lệnh.“Rõ ràng, Tề Mẫn Mẫn đã bỏ qua cho chúng ta, cậu hãy thu tay lại đi. Đừng hại bạn ấy nữa.” Vương Giai Tuệ có lòng tốt khuyên giải. Hai ngày nay Hạ Minh Minh rất yên lặng, cô còn tưởng rằng đối phương cũng nhận ra sai lầm của bản thân giống như mình, quyết tâm hối cải. Kết quả, Hạ Minh Minh đang tìm một cơ hội khác để trả thù.“Tha cho chúng ta?” Hạ Minh Minh cười trào phúng một tiếng, “Nếu không phải vì cô ta thì sao ba tao bị xử phạt chứ? Vương Giai Tuệ, mày có thể nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn nhưng đừng cản tao!”Nghĩ đến ba mất chức chủ nhiệm khoa ngay trong tầm tay, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi.“Tôi cũng vì tốt cho bạn thôi! Minh Minh, đưa di động cho tôi!” Vương Giai Tuệ ngăn Hạ Minh Minh định xông vào, kiên định nói.Hạ Minh Minh giữ chặt điện thoại trước ngực, âm ngoan trừng mắt nhìn Vương Giai Tuệ: “Vương Giai Tuệ, tao vẫn coi mày là bạn bè không ngờ mày lại là đồ phản bội! Tao không đưa điện thoại cho mày, tao sẽ gửi chỗ ảnh này đến các tòa báo ở thành phố A để mọi người biết vợ Hoắc trì Viễn không biết an phận, đi ngoại tình! Tránh ra!”Thấy Hạ Minh Minh dùng sức đẩy mình, Vương Giai Tuệ thuận tiện đoạt điện thoại trong tay Hạ Minh Minh, nhanh chóng xóa bỏ tất cả ảnh rồi trả lại cho cô ta: “Minh Minh, bạn có thể nói tôi nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn, tôi không quan tâm bởi vì bạn ấy xứng đáng để mình nịnh bợ. Tôi khuyên bạn nên sớm tỉnh ngộ, quay đầu là bờ. Tề Mẫn Mẫn không phải là người dễ trêu chọc đâu!”“Không phải cô ta chỉ ỷ vào sự yêu chiều của Hoắc trì Viễn sao? Khi cô ta không còn gì nữa thì không biết kết cục sẽ thảm như thế nào đâu!” Hạ Minh Minh cao ngạo lắc mái tóc đuôi ngựa, đi qua Vương Giai Tuệ.Vương Giai Tuệ thấy bóng dáng Hạ Minh Minh dần biến mất, bất đắc dĩ lắc đầu: “Vẫn u mê như vậy thật không có thuốc chữa! Minh Minh, nếu còn tiếp tục như vậy, người nhận lấy kết cục thê thảm chính là bạn thôi!”Thật không biết nên nói Hạ Minh Minh ngu dốt hay thông minh dây.Chuyện bỏ thuốc xổ kia còn không khiến cho cô ta nhận ra được bối cảnh Tề Mẫn Mẫn khủng như thế nào sao?Vậy mà Hạ Minh Minh vẫn muốn hại Tề Mẫn Mẫn.Cô ta không sợ Hoắc trì Viễn càng trả thù ác độc hơn sao.Nghĩ đến người đàn ông lạnh lùng, tàn khốc kia, Vương Giai Tuệ chỉ biết lắc đầu.Cũng may giờ đây cô ấy không đối đầu với Hoắc trì Viễn.Rõ ràng Minh Minh không có ý định buông tha Tề Mẫn Mẫn, vậy cô ấy phải làm sao vừa có thể bảo vệ được Tề Mẫn Mẫn, lại còn không để Minh Minh bị Hoắc trì Viễn trả thù?Việc này thật sự khiến người ta đau đầu.Nếu như nói rõ hành vi vừa rồi của Minh Minh cho Hoắc trì Viễn biết, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho Hạ Minh Minh. Mà cô ấy cũng sẽ biết thành một kẻ ti tiện chỉ biết hãm hại bạn bè.
Chương 628
Ninh Hạo ném bóng cho Tề Mẫn Mẫn, cười nói:”Cùng nhau chơi đi!”
Tề Mẫn Mẫn vỗ vỗ mông đứng dậy, ôm bóng chạy ra giữa sân:”Lớp trưởng, cậu đừng nhường tớ.”
“Được! Dựa vào thực lực. Xem ai ném trúng nhiều hơn.” Ninh Hạo tiêu sái cười nói.
Hai người chỉ lo chơi, không chú ý đến một bóng người cầm di động đang chụp ảnh hai người.
Hạ Minh Minh chụp ảnh xong, đang muốn lặng lẽ xoay người rời đi, liền nhưng thấy Vương Giai Tuệ đang đứng chắn trước ngực mình.
“Tránh ra!” Hạ Minh Minh hạ giọng, nghiêm mặt ra lệnh.
“Rõ ràng, Tề Mẫn Mẫn đã bỏ qua cho chúng ta, cậu hãy thu tay lại đi. Đừng hại bạn ấy nữa.” Vương Giai Tuệ có lòng tốt khuyên giải. Hai ngày nay Hạ Minh Minh rất yên lặng, cô còn tưởng rằng đối phương cũng nhận ra sai lầm của bản thân giống như mình, quyết tâm hối cải. Kết quả, Hạ Minh Minh đang tìm một cơ hội khác để trả thù.
“Tha cho chúng ta?” Hạ Minh Minh cười trào phúng một tiếng, “Nếu không phải vì cô ta thì sao ba tao bị xử phạt chứ? Vương Giai Tuệ, mày có thể nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn nhưng đừng cản tao!”
Nghĩ đến ba mất chức chủ nhiệm khoa ngay trong tầm tay, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi.
“Tôi cũng vì tốt cho bạn thôi! Minh Minh, đưa di động cho tôi!” Vương Giai Tuệ ngăn Hạ Minh Minh định xông vào, kiên định nói.
Hạ Minh Minh giữ chặt điện thoại trước ngực, âm ngoan trừng mắt nhìn Vương Giai Tuệ: “Vương Giai Tuệ, tao vẫn coi mày là bạn bè không ngờ mày lại là đồ phản bội! Tao không đưa điện thoại cho mày, tao sẽ gửi chỗ ảnh này đến các tòa báo ở thành phố A để mọi người biết vợ Hoắc trì Viễn không biết an phận, đi ngoại tình! Tránh ra!”
Thấy Hạ Minh Minh dùng sức đẩy mình, Vương Giai Tuệ thuận tiện đoạt điện thoại trong tay Hạ Minh Minh, nhanh chóng xóa bỏ tất cả ảnh rồi trả lại cho cô ta: “Minh Minh, bạn có thể nói tôi nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn, tôi không quan tâm bởi vì bạn ấy xứng đáng để mình nịnh bợ. Tôi khuyên bạn nên sớm tỉnh ngộ, quay đầu là bờ. Tề Mẫn Mẫn không phải là người dễ trêu chọc đâu!”
“Không phải cô ta chỉ ỷ vào sự yêu chiều của Hoắc trì Viễn sao? Khi cô ta không còn gì nữa thì không biết kết cục sẽ thảm như thế nào đâu!” Hạ Minh Minh cao ngạo lắc mái tóc đuôi ngựa, đi qua Vương Giai Tuệ.
Vương Giai Tuệ thấy bóng dáng Hạ Minh Minh dần biến mất, bất đắc dĩ lắc đầu: “Vẫn u mê như vậy thật không có thuốc chữa! Minh Minh, nếu còn tiếp tục như vậy, người nhận lấy kết cục thê thảm chính là bạn thôi!”
Thật không biết nên nói Hạ Minh Minh ngu dốt hay thông minh dây.
Chuyện bỏ thuốc xổ kia còn không khiến cho cô ta nhận ra được bối cảnh Tề Mẫn Mẫn khủng như thế nào sao?
Vậy mà Hạ Minh Minh vẫn muốn hại Tề Mẫn Mẫn.
Cô ta không sợ Hoắc trì Viễn càng trả thù ác độc hơn sao.
Nghĩ đến người đàn ông lạnh lùng, tàn khốc kia, Vương Giai Tuệ chỉ biết lắc đầu.
Cũng may giờ đây cô ấy không đối đầu với Hoắc trì Viễn.
Rõ ràng Minh Minh không có ý định buông tha Tề Mẫn Mẫn, vậy cô ấy phải làm sao vừa có thể bảo vệ được Tề Mẫn Mẫn, lại còn không để Minh Minh bị Hoắc trì Viễn trả thù?
Việc này thật sự khiến người ta đau đầu.
Nếu như nói rõ hành vi vừa rồi của Minh Minh cho Hoắc trì Viễn biết, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho Hạ Minh Minh. Mà cô ấy cũng sẽ biết thành một kẻ ti tiện chỉ biết hãm hại bạn bè.
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 628Ninh Hạo ném bóng cho Tề Mẫn Mẫn, cười nói:”Cùng nhau chơi đi!”Tề Mẫn Mẫn vỗ vỗ mông đứng dậy, ôm bóng chạy ra giữa sân:”Lớp trưởng, cậu đừng nhường tớ.”“Được! Dựa vào thực lực. Xem ai ném trúng nhiều hơn.” Ninh Hạo tiêu sái cười nói.Hai người chỉ lo chơi, không chú ý đến một bóng người cầm di động đang chụp ảnh hai người.Hạ Minh Minh chụp ảnh xong, đang muốn lặng lẽ xoay người rời đi, liền nhưng thấy Vương Giai Tuệ đang đứng chắn trước ngực mình.“Tránh ra!” Hạ Minh Minh hạ giọng, nghiêm mặt ra lệnh.“Rõ ràng, Tề Mẫn Mẫn đã bỏ qua cho chúng ta, cậu hãy thu tay lại đi. Đừng hại bạn ấy nữa.” Vương Giai Tuệ có lòng tốt khuyên giải. Hai ngày nay Hạ Minh Minh rất yên lặng, cô còn tưởng rằng đối phương cũng nhận ra sai lầm của bản thân giống như mình, quyết tâm hối cải. Kết quả, Hạ Minh Minh đang tìm một cơ hội khác để trả thù.“Tha cho chúng ta?” Hạ Minh Minh cười trào phúng một tiếng, “Nếu không phải vì cô ta thì sao ba tao bị xử phạt chứ? Vương Giai Tuệ, mày có thể nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn nhưng đừng cản tao!”Nghĩ đến ba mất chức chủ nhiệm khoa ngay trong tầm tay, cô ta tức giận nghiến răng nghiến lợi.“Tôi cũng vì tốt cho bạn thôi! Minh Minh, đưa di động cho tôi!” Vương Giai Tuệ ngăn Hạ Minh Minh định xông vào, kiên định nói.Hạ Minh Minh giữ chặt điện thoại trước ngực, âm ngoan trừng mắt nhìn Vương Giai Tuệ: “Vương Giai Tuệ, tao vẫn coi mày là bạn bè không ngờ mày lại là đồ phản bội! Tao không đưa điện thoại cho mày, tao sẽ gửi chỗ ảnh này đến các tòa báo ở thành phố A để mọi người biết vợ Hoắc trì Viễn không biết an phận, đi ngoại tình! Tránh ra!”Thấy Hạ Minh Minh dùng sức đẩy mình, Vương Giai Tuệ thuận tiện đoạt điện thoại trong tay Hạ Minh Minh, nhanh chóng xóa bỏ tất cả ảnh rồi trả lại cho cô ta: “Minh Minh, bạn có thể nói tôi nịnh bợ Tề Mẫn Mẫn, tôi không quan tâm bởi vì bạn ấy xứng đáng để mình nịnh bợ. Tôi khuyên bạn nên sớm tỉnh ngộ, quay đầu là bờ. Tề Mẫn Mẫn không phải là người dễ trêu chọc đâu!”“Không phải cô ta chỉ ỷ vào sự yêu chiều của Hoắc trì Viễn sao? Khi cô ta không còn gì nữa thì không biết kết cục sẽ thảm như thế nào đâu!” Hạ Minh Minh cao ngạo lắc mái tóc đuôi ngựa, đi qua Vương Giai Tuệ.Vương Giai Tuệ thấy bóng dáng Hạ Minh Minh dần biến mất, bất đắc dĩ lắc đầu: “Vẫn u mê như vậy thật không có thuốc chữa! Minh Minh, nếu còn tiếp tục như vậy, người nhận lấy kết cục thê thảm chính là bạn thôi!”Thật không biết nên nói Hạ Minh Minh ngu dốt hay thông minh dây.Chuyện bỏ thuốc xổ kia còn không khiến cho cô ta nhận ra được bối cảnh Tề Mẫn Mẫn khủng như thế nào sao?Vậy mà Hạ Minh Minh vẫn muốn hại Tề Mẫn Mẫn.Cô ta không sợ Hoắc trì Viễn càng trả thù ác độc hơn sao.Nghĩ đến người đàn ông lạnh lùng, tàn khốc kia, Vương Giai Tuệ chỉ biết lắc đầu.Cũng may giờ đây cô ấy không đối đầu với Hoắc trì Viễn.Rõ ràng Minh Minh không có ý định buông tha Tề Mẫn Mẫn, vậy cô ấy phải làm sao vừa có thể bảo vệ được Tề Mẫn Mẫn, lại còn không để Minh Minh bị Hoắc trì Viễn trả thù?Việc này thật sự khiến người ta đau đầu.Nếu như nói rõ hành vi vừa rồi của Minh Minh cho Hoắc trì Viễn biết, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho Hạ Minh Minh. Mà cô ấy cũng sẽ biết thành một kẻ ti tiện chỉ biết hãm hại bạn bè.