Tề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở…
Chương 701
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 701Xe khởi động, mấy người đàn ông bắt bắn pháo giấy lên hai người.Hoắc trì Viễn sợ kim tuyến sẽ bắn vào mắt Tề Mẫn Mẫn, lập tức ôm cô vào trong ngực.“Được rồi, được rồi! Nếu phun nữa thì tất cả sẽ bị mấy người phủ kín hết đó!” Vương Giai Tuệ chạy tới, chắn trước xe hoa, giơ tay không cho mọi người tiếp tục.Rốt cuộc xe hoa cũng được khởi động, cả người Vương Giai Tuệ đầy pháo giấy, dây ruy băng, kim tuyến.Hoắc Nhiên nhìn Vương Giai Tuệ đầy hứng thú.Cô gái này rất được, cô bé luôn nhớ mình là gà mái phải bảo vệ gà con.Tưởng phu nhân sau khi tỉnh lại liền nhìn trần nhà trắng, sau lại nhìn thấy các loại dụng cụ đặt đầy đầu giường, bà liền hiểu chính mình đang ở nơi nào, bởi vì bà đã từng làm việc ở nơi này hai mươi mấy năm qua.Nghĩ đến chính mình đã từng có một gia đình hạnh phúc, công việc đáng tự hào, con gái đáng yêu…Nhưng từ sau khi con gái bị tai nạn xe cộ mà chết, chồng vì nguyên nhân chữa bệnh mà tự sát, trong mắt bà lập tức lộ ra oán độc.Bà tuyệt đối sẽ không cho đứa con gái đã hại nhà bà tan cửa nát nhà kia được gả cho Hoắc trì Viễn, chiếm cứ vị trí vốn thuộc về con gái của bà, hưởng thụ yêu thương vốn nên thuộc về con gái bà.“Tưởng phu nhân, ngài dậy rồi?” Hộ sĩ lập tức vui sướng đi tới, nhìn thoáng qua số liệu trên máy, sau khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Ngài vừa mới làm qua giải phẫu mạch máu sau khi phát bệnh tim, tạm thời không được hoạt động mạnh. Ngài cần gì có thể nói cho tôi biết.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Làm ơn lấy cho tôi một cây bút, một tờ giấy.” Tưởng phu nhân dựa ở đầu giường, suy yếu nói.“Ngài chờ chút.” Hộ Sĩ khẩn trương chạy tới phòng hộ lý ICU, lấy một cây bút cùng mấy tờ giấy, “Tưởng phu nhân, ngài có gì cần viết cứ viết lên giấy, tôi giúp bà đưa tới tay Hoắc tổng.”Tưởng phu nhân mí mắt cũng chưa từng nâng, chỉ là lạnh lùng nói một tiếng “Cảm ơn”.Hộ Sĩ thấy bà lạnh lùng như vậy, cũng không tiện nói nữa, xoay người đứng về vị trí của mình.“Đây là mẹ bạn gái cũ của bac sĩ Cố?” Một Hộ Sĩ khác tò mò nhìn người bệnh trong phòng qua cửa kính, thấp giọng hỏi.“Ưhm. Buổi sáng vừa mới được bác sĩ Cố đưa vào bệnh viện.”“Tôi nghe nói sau khi con gái bị đâm chết, bà ấy liền bị điên. Coi bà ấy như vậy, có lẽ đã bó tay đến 8, 9 phần rồi.”“Điên sao?” Vị Hộ Sĩ kia chấn kinh nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân, “Trách không được cổ quái như vậy.”“Bà ta nói lung tung cái gì rồi hả?”“Không phải. Bà ấy thức dậy cái gì cũng không nói, chỉ muốn bút cùng giấy. Không biết là viết cái gì nữa.” Tiểu Hộ Sĩ tò mò lại nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân.“Một người điên, cô đoán xem sẽ viết cái gì?”“Cũng phải. Không có gì đặc biệt thì chắc là ngôn ngữ của kẻ điên.”…Hai hộ sĩ cho rằng Tưởng phu nhân thần kinh không bình thường, cho nên thời điểm nói chuyện với nhau đều không chút cố kỵ, toàn bộ nội dung đều lọt vào trong tai Tưởng phu nhân. Bà tức giận liền xé tờ giấy trong tay.Ánh mắt bà lạnh lùng nhìn về nơi hai vị hộ sĩ đang đứng đó, chỉ vào người hộ sĩ nói bà bị điên, lạnh lùng ra lệnh: “Cô! Vào đây!”“Tôi?”
Chương 701
Xe khởi động, mấy người đàn ông bắt bắn pháo giấy lên hai người.
Hoắc trì Viễn sợ kim tuyến sẽ bắn vào mắt Tề Mẫn Mẫn, lập tức ôm cô vào trong ngực.
“Được rồi, được rồi! Nếu phun nữa thì tất cả sẽ bị mấy người phủ kín hết đó!” Vương Giai Tuệ chạy tới, chắn trước xe hoa, giơ tay không cho mọi người tiếp tục.
Rốt cuộc xe hoa cũng được khởi động, cả người Vương Giai Tuệ đầy pháo giấy, dây ruy băng, kim tuyến.
Hoắc Nhiên nhìn Vương Giai Tuệ đầy hứng thú.
Cô gái này rất được, cô bé luôn nhớ mình là gà mái phải bảo vệ gà con.
Tưởng phu nhân sau khi tỉnh lại liền nhìn trần nhà trắng, sau lại nhìn thấy các loại dụng cụ đặt đầy đầu giường, bà liền hiểu chính mình đang ở nơi nào, bởi vì bà đã từng làm việc ở nơi này hai mươi mấy năm qua.
Nghĩ đến chính mình đã từng có một gia đình hạnh phúc, công việc đáng tự hào, con gái đáng yêu…Nhưng từ sau khi con gái bị tai nạn xe cộ mà chết, chồng vì nguyên nhân chữa bệnh mà tự sát, trong mắt bà lập tức lộ ra oán độc.
Bà tuyệt đối sẽ không cho đứa con gái đã hại nhà bà tan cửa nát nhà kia được gả cho Hoắc trì Viễn, chiếm cứ vị trí vốn thuộc về con gái của bà, hưởng thụ yêu thương vốn nên thuộc về con gái bà.
“Tưởng phu nhân, ngài dậy rồi?” Hộ sĩ lập tức vui sướng đi tới, nhìn thoáng qua số liệu trên máy, sau khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Ngài vừa mới làm qua giải phẫu mạch máu sau khi phát bệnh tim, tạm thời không được hoạt động mạnh. Ngài cần gì có thể nói cho tôi biết.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
“Làm ơn lấy cho tôi một cây bút, một tờ giấy.” Tưởng phu nhân dựa ở đầu giường, suy yếu nói.
“Ngài chờ chút.” Hộ Sĩ khẩn trương chạy tới phòng hộ lý ICU, lấy một cây bút cùng mấy tờ giấy, “Tưởng phu nhân, ngài có gì cần viết cứ viết lên giấy, tôi giúp bà đưa tới tay Hoắc tổng.”
Tưởng phu nhân mí mắt cũng chưa từng nâng, chỉ là lạnh lùng nói một tiếng “Cảm ơn”.
Hộ Sĩ thấy bà lạnh lùng như vậy, cũng không tiện nói nữa, xoay người đứng về vị trí của mình.
“Đây là mẹ bạn gái cũ của bac sĩ Cố?” Một Hộ Sĩ khác tò mò nhìn người bệnh trong phòng qua cửa kính, thấp giọng hỏi.
“Ưhm. Buổi sáng vừa mới được bác sĩ Cố đưa vào bệnh viện.”
“Tôi nghe nói sau khi con gái bị đâm chết, bà ấy liền bị điên. Coi bà ấy như vậy, có lẽ đã bó tay đến 8, 9 phần rồi.”
“Điên sao?” Vị Hộ Sĩ kia chấn kinh nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân, “Trách không được cổ quái như vậy.”
“Bà ta nói lung tung cái gì rồi hả?”
“Không phải. Bà ấy thức dậy cái gì cũng không nói, chỉ muốn bút cùng giấy. Không biết là viết cái gì nữa.” Tiểu Hộ Sĩ tò mò lại nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân.
“Một người điên, cô đoán xem sẽ viết cái gì?”
“Cũng phải. Không có gì đặc biệt thì chắc là ngôn ngữ của kẻ điên.”
…
Hai hộ sĩ cho rằng Tưởng phu nhân thần kinh không bình thường, cho nên thời điểm nói chuyện với nhau đều không chút cố kỵ, toàn bộ nội dung đều lọt vào trong tai Tưởng phu nhân. Bà tức giận liền xé tờ giấy trong tay.
Ánh mắt bà lạnh lùng nhìn về nơi hai vị hộ sĩ đang đứng đó, chỉ vào người hộ sĩ nói bà bị điên, lạnh lùng ra lệnh: “Cô! Vào đây!”
“Tôi?”
Vợ Cũ Thật Quyến RũTác giả: Nguyễn Băng TrâmTruyện Ngôn TìnhTề Mẫn Mẫn mười tám tuổi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình và người đàn ông đáng sợ như Hoắc Trì Viễn lại có bất cứ liên hệ gì. Cô vẫn cho là mình có một người cha tốt, hết mực yêu thương mình, có một người mẹ kế tuy không thể thân cận lại như mẹ cũ của mình, lại có một đứa em gái đáng yêu. Tuy đã đeo tang mẹ từ nhỏ, nhưng so với những con người bất hạnh khác, cũng coi như đã hạnh phúc. Mãi đến ngày nào đó, những biểu hiện giả dối của hạnh phúc ấy mới bị hiện thực xé nát một cách tàn khốc… Cả người Tề Mẫn Mẫn vô lực để mẹ kế thô lỗ ném lên trên giường, đầu vì đụng phải một góc giường mà đau đớn khiến cô phải hớp một ngụm khí: “Dì….” Dương Nguyệt Quyên lạnh lùng nhìn cô một cái: “Công ty của ba cô sắp phá sản, thân làm con gái của ông ấy, tất nhiên cô phải giúp ông ấy. Đừng sợ, sẽ không để cô phải chết, chỉ là để cô cho người ta một lớp màng mỏng.” Phá sản? Cho người ta? Có ý gì? Tề Mẫn Mẫn từ trên giường ngồi xuống, muốn hỏi rõ ràng, lại bởi vì đầu óc choáng váng mà cắm đầu ngã quỵ ở… Chương 701Xe khởi động, mấy người đàn ông bắt bắn pháo giấy lên hai người.Hoắc trì Viễn sợ kim tuyến sẽ bắn vào mắt Tề Mẫn Mẫn, lập tức ôm cô vào trong ngực.“Được rồi, được rồi! Nếu phun nữa thì tất cả sẽ bị mấy người phủ kín hết đó!” Vương Giai Tuệ chạy tới, chắn trước xe hoa, giơ tay không cho mọi người tiếp tục.Rốt cuộc xe hoa cũng được khởi động, cả người Vương Giai Tuệ đầy pháo giấy, dây ruy băng, kim tuyến.Hoắc Nhiên nhìn Vương Giai Tuệ đầy hứng thú.Cô gái này rất được, cô bé luôn nhớ mình là gà mái phải bảo vệ gà con.Tưởng phu nhân sau khi tỉnh lại liền nhìn trần nhà trắng, sau lại nhìn thấy các loại dụng cụ đặt đầy đầu giường, bà liền hiểu chính mình đang ở nơi nào, bởi vì bà đã từng làm việc ở nơi này hai mươi mấy năm qua.Nghĩ đến chính mình đã từng có một gia đình hạnh phúc, công việc đáng tự hào, con gái đáng yêu…Nhưng từ sau khi con gái bị tai nạn xe cộ mà chết, chồng vì nguyên nhân chữa bệnh mà tự sát, trong mắt bà lập tức lộ ra oán độc.Bà tuyệt đối sẽ không cho đứa con gái đã hại nhà bà tan cửa nát nhà kia được gả cho Hoắc trì Viễn, chiếm cứ vị trí vốn thuộc về con gái của bà, hưởng thụ yêu thương vốn nên thuộc về con gái bà.“Tưởng phu nhân, ngài dậy rồi?” Hộ sĩ lập tức vui sướng đi tới, nhìn thoáng qua số liệu trên máy, sau khi phát hiện ra mọi thứ đều bình thường, liền thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Ngài vừa mới làm qua giải phẫu mạch máu sau khi phát bệnh tim, tạm thời không được hoạt động mạnh. Ngài cần gì có thể nói cho tôi biết.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.“Làm ơn lấy cho tôi một cây bút, một tờ giấy.” Tưởng phu nhân dựa ở đầu giường, suy yếu nói.“Ngài chờ chút.” Hộ Sĩ khẩn trương chạy tới phòng hộ lý ICU, lấy một cây bút cùng mấy tờ giấy, “Tưởng phu nhân, ngài có gì cần viết cứ viết lên giấy, tôi giúp bà đưa tới tay Hoắc tổng.”Tưởng phu nhân mí mắt cũng chưa từng nâng, chỉ là lạnh lùng nói một tiếng “Cảm ơn”.Hộ Sĩ thấy bà lạnh lùng như vậy, cũng không tiện nói nữa, xoay người đứng về vị trí của mình.“Đây là mẹ bạn gái cũ của bac sĩ Cố?” Một Hộ Sĩ khác tò mò nhìn người bệnh trong phòng qua cửa kính, thấp giọng hỏi.“Ưhm. Buổi sáng vừa mới được bác sĩ Cố đưa vào bệnh viện.”“Tôi nghe nói sau khi con gái bị đâm chết, bà ấy liền bị điên. Coi bà ấy như vậy, có lẽ đã bó tay đến 8, 9 phần rồi.”“Điên sao?” Vị Hộ Sĩ kia chấn kinh nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân, “Trách không được cổ quái như vậy.”“Bà ta nói lung tung cái gì rồi hả?”“Không phải. Bà ấy thức dậy cái gì cũng không nói, chỉ muốn bút cùng giấy. Không biết là viết cái gì nữa.” Tiểu Hộ Sĩ tò mò lại nhìn thoáng qua Tưởng phu nhân.“Một người điên, cô đoán xem sẽ viết cái gì?”“Cũng phải. Không có gì đặc biệt thì chắc là ngôn ngữ của kẻ điên.”…Hai hộ sĩ cho rằng Tưởng phu nhân thần kinh không bình thường, cho nên thời điểm nói chuyện với nhau đều không chút cố kỵ, toàn bộ nội dung đều lọt vào trong tai Tưởng phu nhân. Bà tức giận liền xé tờ giấy trong tay.Ánh mắt bà lạnh lùng nhìn về nơi hai vị hộ sĩ đang đứng đó, chỉ vào người hộ sĩ nói bà bị điên, lạnh lùng ra lệnh: “Cô! Vào đây!”“Tôi?”