Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 97

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 97Đã cầm tiền của người ta thì phải làm việc cho họ.“Cô là cái thá gì chứ? Dám quản chuyện của chúng tôi à? Mau cút ra, miễn cho cậu đây trở mặt.”Rõ ràng đối phương là người có tiền có thế, cho nên mới không hề có chút sợ hãi nào.Chị Hạnh cũng rất khó xử.Những người kia không quan tâm, bọn họ kéo Hứa Minh Tâm rồi bắt đầu chuẩn bị ép cô uống rượu.Lòng chị Hạnh nóng như lửa đốt, nhưng lại không có cách nào.Đúng ngay lúc này đột nhiên có một bóng người vọt vào, kéo Hứa Minh Tâm vào lòng mình rồi đạp đám người kia ngã xuống đất.“Mẹ nó, đứa nào dám đánh tao?”Đối phương tỉnh táo nhìn lại, không ngờ rằng lại là Ngôn Hải tiếng tăm lừng lẫy trong đại học Đà Nẵng. Mấy người đó hai mặt nhìn nhau rồi không dám ho hé gì nữa.Bọn họ không thể làm mích lòng người có thân phận như Ngôn Hải được.“Các người muốn phá đúng không?”“Không dám, không dám. Chỉ là cô ta uống rượu của bọn tôi, hại bọn tôi không có rượu uống. Cậu Lâm à, nếu không thì cậu bồi thường cho bọn tôi đi?”Bọn họ thấy không kiếm được lợi người thì bắt đầu đòi tiền.Đối phương trực tiếp há miệng đòi năm trăm triệu. Ngôn Hải còn chẳng thèm trả giá, trực tiếp ném cho bọn họ một tấm thẻ.“Cút đi, nếu dám gây chuyện nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.” Ngôn Hải nói với vẻ lạnh lùng.Mấy người kia vội vàng chạy thẳng ra ngoài.“Đàn anh…”Rượu đã ngấm, Hứa Minh Tâm bắt đầu có chút choáng vàng.Bây giờ Hứa Minh Tâm rất nhếch nhác, quần áo đã bẩn, ướt sũng dính ở trên người.“Xin hỏi có đồ khô không?”“Có!”Chị Hạnh đỡ Hứa Minh Tâm lên phòng của mình nghỉ ngơi, thay cho cô một bộ quần áo lao động rộng rãi.“Cô ấy uống say rồi, tối nay của để đây tôi chăm, cậu yên tâm.”“Tôi muốn nhìn cô ấy.”Chị Hạnh nghe xong thì rất thức thời rời đi.Anh ta vắt khô khăn thấm nước nóng, muốn lau mồ hôi cho cô, lại không ngờ nghe được âm thanh nỉ non của cô.Dường như đang gọi tên của một ai đó.Anh ta không nhịn được cúi người lại gần, chỉ nghe được cô cứ luôn gọi “chú ba Cổ”.Chú ba Cố?Chẳng lẽ là Cố Gia Huy lần trước, vì sao cô đã hôn mê bất tỉnh rồi mà lại gọi tên của người đó?Ngôn Hải nhíu chặt mày, trong đầu đột nhiên nảy ra một đáp án, khiến cho trái tim anh ta run lên.Chẳng lẽ…

Chương 97

Đã cầm tiền của người ta thì phải làm việc cho họ.

“Cô là cái thá gì chứ? Dám quản chuyện của chúng tôi à? Mau cút ra, miễn cho cậu đây trở mặt.”

Rõ ràng đối phương là người có tiền có thế, cho nên mới không hề có chút sợ hãi nào.

Chị Hạnh cũng rất khó xử.

Những người kia không quan tâm, bọn họ kéo Hứa Minh Tâm rồi bắt đầu chuẩn bị ép cô uống rượu.

Lòng chị Hạnh nóng như lửa đốt, nhưng lại không có cách nào.

Đúng ngay lúc này đột nhiên có một bóng người vọt vào, kéo Hứa Minh Tâm vào lòng mình rồi đạp đám người kia ngã xuống đất.

“Mẹ nó, đứa nào dám đánh tao?”

Đối phương tỉnh táo nhìn lại, không ngờ rằng lại là Ngôn Hải tiếng tăm lừng lẫy trong đại học Đà Nẵng. Mấy người đó hai mặt nhìn nhau rồi không dám ho hé gì nữa.

Bọn họ không thể làm mích lòng người có thân phận như Ngôn Hải được.

“Các người muốn phá đúng không?”

“Không dám, không dám. Chỉ là cô ta uống rượu của bọn tôi, hại bọn tôi không có rượu uống. Cậu Lâm à, nếu không thì cậu bồi thường cho bọn tôi đi?”

Bọn họ thấy không kiếm được lợi người thì bắt đầu đòi tiền.

Đối phương trực tiếp há miệng đòi năm trăm triệu. Ngôn Hải còn chẳng thèm trả giá, trực tiếp ném cho bọn họ một tấm thẻ.

“Cút đi, nếu dám gây chuyện nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.” Ngôn Hải nói với vẻ lạnh lùng.

Mấy người kia vội vàng chạy thẳng ra ngoài.

“Đàn anh…”

Rượu đã ngấm, Hứa Minh Tâm bắt đầu có chút choáng vàng.

Bây giờ Hứa Minh Tâm rất nhếch nhác, quần áo đã bẩn, ướt sũng dính ở trên người.

“Xin hỏi có đồ khô không?”

“Có!”

Chị Hạnh đỡ Hứa Minh Tâm lên phòng của mình nghỉ ngơi, thay cho cô một bộ quần áo lao động rộng rãi.

“Cô ấy uống say rồi, tối nay của để đây tôi chăm, cậu yên tâm.”

“Tôi muốn nhìn cô ấy.”

Chị Hạnh nghe xong thì rất thức thời rời đi.

Anh ta vắt khô khăn thấm nước nóng, muốn lau mồ hôi cho cô, lại không ngờ nghe được âm thanh nỉ non của cô.

Dường như đang gọi tên của một ai đó.

Anh ta không nhịn được cúi người lại gần, chỉ nghe được cô cứ luôn gọi “chú ba Cổ”.

Chú ba Cố?

Chẳng lẽ là Cố Gia Huy lần trước, vì sao cô đã hôn mê bất tỉnh rồi mà lại gọi tên của người đó?

Ngôn Hải nhíu chặt mày, trong đầu đột nhiên nảy ra một đáp án, khiến cho trái tim anh ta run lên.

Chẳng lẽ…

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 97Đã cầm tiền của người ta thì phải làm việc cho họ.“Cô là cái thá gì chứ? Dám quản chuyện của chúng tôi à? Mau cút ra, miễn cho cậu đây trở mặt.”Rõ ràng đối phương là người có tiền có thế, cho nên mới không hề có chút sợ hãi nào.Chị Hạnh cũng rất khó xử.Những người kia không quan tâm, bọn họ kéo Hứa Minh Tâm rồi bắt đầu chuẩn bị ép cô uống rượu.Lòng chị Hạnh nóng như lửa đốt, nhưng lại không có cách nào.Đúng ngay lúc này đột nhiên có một bóng người vọt vào, kéo Hứa Minh Tâm vào lòng mình rồi đạp đám người kia ngã xuống đất.“Mẹ nó, đứa nào dám đánh tao?”Đối phương tỉnh táo nhìn lại, không ngờ rằng lại là Ngôn Hải tiếng tăm lừng lẫy trong đại học Đà Nẵng. Mấy người đó hai mặt nhìn nhau rồi không dám ho hé gì nữa.Bọn họ không thể làm mích lòng người có thân phận như Ngôn Hải được.“Các người muốn phá đúng không?”“Không dám, không dám. Chỉ là cô ta uống rượu của bọn tôi, hại bọn tôi không có rượu uống. Cậu Lâm à, nếu không thì cậu bồi thường cho bọn tôi đi?”Bọn họ thấy không kiếm được lợi người thì bắt đầu đòi tiền.Đối phương trực tiếp há miệng đòi năm trăm triệu. Ngôn Hải còn chẳng thèm trả giá, trực tiếp ném cho bọn họ một tấm thẻ.“Cút đi, nếu dám gây chuyện nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.” Ngôn Hải nói với vẻ lạnh lùng.Mấy người kia vội vàng chạy thẳng ra ngoài.“Đàn anh…”Rượu đã ngấm, Hứa Minh Tâm bắt đầu có chút choáng vàng.Bây giờ Hứa Minh Tâm rất nhếch nhác, quần áo đã bẩn, ướt sũng dính ở trên người.“Xin hỏi có đồ khô không?”“Có!”Chị Hạnh đỡ Hứa Minh Tâm lên phòng của mình nghỉ ngơi, thay cho cô một bộ quần áo lao động rộng rãi.“Cô ấy uống say rồi, tối nay của để đây tôi chăm, cậu yên tâm.”“Tôi muốn nhìn cô ấy.”Chị Hạnh nghe xong thì rất thức thời rời đi.Anh ta vắt khô khăn thấm nước nóng, muốn lau mồ hôi cho cô, lại không ngờ nghe được âm thanh nỉ non của cô.Dường như đang gọi tên của một ai đó.Anh ta không nhịn được cúi người lại gần, chỉ nghe được cô cứ luôn gọi “chú ba Cổ”.Chú ba Cố?Chẳng lẽ là Cố Gia Huy lần trước, vì sao cô đã hôn mê bất tỉnh rồi mà lại gọi tên của người đó?Ngôn Hải nhíu chặt mày, trong đầu đột nhiên nảy ra một đáp án, khiến cho trái tim anh ta run lên.Chẳng lẽ…

Chương 97