Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 112

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 112Hứa Minh Tâm có chút uất ức, cái gì mà phân chia một cách triệt để chứ?Không triệt để để cho Cố Gia Huy trái ôm phải ấp, có hai gia đình có thể đi qua đi lại sao?”“Cố Gia Huy, tôi không hề làm chuyện gì có lỗi với anh, là anh có lỗi với tôi!”Hứa Minh Tâm kiên cường quay đầu qua, không muốn nhìn mặt Cố Gia Huy, cũng không muốn khóc trước mặt anh. Như thế cô sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.Hứa Minh Tâm có thể ngồi khóc một mình, khóc tới nỗi mắt sưng thành cục.Nhưng cô không thể khóc trước mặt anh, không thể lộ ra sự yếu ớt của mình.Chỉ có Hứa Minh Tâm mạnh mẽ thì người khác mới không cảm thấy cô đáng thương dễ bắt nạt.Cho dù đó chỉ là giả vờ, cũng phải giả vờ cho giống.“Anh đi ra ngoài nửa tháng là bởi vì…”Cố Gia Huy suýt chút nữa đã nói ra sự thật, nhưng vẫn níu lại kịp.Cố Gia Huy vẫn chưa thể nói ra sự tồn tại của Cố Cố.“Vì sao?”Hứa Minh Tâm hỏi một cách cố chấp, nếu như bây giờ Cố Gia Huy thẳng thắn thì có lẽ cô sẽ tin tưởng anh là một người đàn ông chân chính.Nhưng anh lại do dự ngập ngừng, cuối cùng lựa chọn im lặng.Trong trái tim Hứa Minh Tâm chỉ còn lại thất vọng, cô không hề biết sự khổ sở của người đàn ông bên cạnh. Cố Gia Huy siết chặt tay lại, móng tay đã đâm vào thịt.Trên đường đi về rất im lặng, cuối cùng xe dừng ở trước cổng biệt thự.Cố Gia Huy lại vác bổng cô lên rồi đi thắng vào trong nhà mà không nói lời nào.Cố Gia Bảo đang ở trong phòng khách đợi hai người. Thấy Cố Gia Huy trở về thì cũng vội vàng đứng dậy.“Thằng ba, con đang làm gì thế hả?”“Bố, con đã dẫn cô ấy về. Trời cũng muộn rồi, bố về nghỉ ngơi sớm đi. Con không tiễn bố nữa, con còn có chút việc nhà cần phải xử lý.” %3D“Nhưng mà…”“Đưa ông chủ về.”Cố Gia Huy không hề đợi Cố Gia Bảo nói gì thì đã ra lệnh.Ông cụ không còn cách nào khác, chỉ có thể để cho Khương Tuấn đưa mình về.Cố Gia Huy vác cô tới phòng ngủ rồi trực tiếp ném cô xuống giường.Cho dù giường có mềm hơn đi chăng nữa thì cô cũng bị ném tới nỗi đầu óc quay cuồng.“Anh làm cái gì thế hả? Anh điên rồi sao?”Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng mà quát lên.Không phải cô mới là người nên tức giận sao?Vốn cho rằng đã tìm được một người có thể giao mình cho họ, ai ngờ lại là một thằng khốn, một tên đàn ông chân trong chân ngoài!“Em đang trách anh vì quá lâu rồi mà anh không liên lạc với em sao?” Cố Gia Huy hỏi.“Không chỉ như thế. Cố Gia Huy, việc anh làm mà anh còn không biết sao?”

Chương 112

Hứa Minh Tâm có chút uất ức, cái gì mà phân chia một cách triệt để chứ?

Không triệt để để cho Cố Gia Huy trái ôm phải ấp, có hai gia đình có thể đi qua đi lại sao?”

“Cố Gia Huy, tôi không hề làm chuyện gì có lỗi với anh, là anh có lỗi với tôi!”

Hứa Minh Tâm kiên cường quay đầu qua, không muốn nhìn mặt Cố Gia Huy, cũng không muốn khóc trước mặt anh. Như thế cô sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.

Hứa Minh Tâm có thể ngồi khóc một mình, khóc tới nỗi mắt sưng thành cục.

Nhưng cô không thể khóc trước mặt anh, không thể lộ ra sự yếu ớt của mình.

Chỉ có Hứa Minh Tâm mạnh mẽ thì người khác mới không cảm thấy cô đáng thương dễ bắt nạt.

Cho dù đó chỉ là giả vờ, cũng phải giả vờ cho giống.

“Anh đi ra ngoài nửa tháng là bởi vì…”

Cố Gia Huy suýt chút nữa đã nói ra sự thật, nhưng vẫn níu lại kịp.

Cố Gia Huy vẫn chưa thể nói ra sự tồn tại của Cố Cố.

“Vì sao?”

Hứa Minh Tâm hỏi một cách cố chấp, nếu như bây giờ Cố Gia Huy thẳng thắn thì có lẽ cô sẽ tin tưởng anh là một người đàn ông chân chính.

Nhưng anh lại do dự ngập ngừng, cuối cùng lựa chọn im lặng.

Trong trái tim Hứa Minh Tâm chỉ còn lại thất vọng, cô không hề biết sự khổ sở của người đàn ông bên cạnh. Cố Gia Huy siết chặt tay lại, móng tay đã đâm vào thịt.

Trên đường đi về rất im lặng, cuối cùng xe dừng ở trước cổng biệt thự.

Cố Gia Huy lại vác bổng cô lên rồi đi thắng vào trong nhà mà không nói lời nào.

Cố Gia Bảo đang ở trong phòng khách đợi hai người. Thấy Cố Gia Huy trở về thì cũng vội vàng đứng dậy.

“Thằng ba, con đang làm gì thế hả?”

“Bố, con đã dẫn cô ấy về. Trời cũng muộn rồi, bố về nghỉ ngơi sớm đi. Con không tiễn bố nữa, con còn có chút việc nhà cần phải xử lý.” %3D

“Nhưng mà…”

“Đưa ông chủ về.”

Cố Gia Huy không hề đợi Cố Gia Bảo nói gì thì đã ra lệnh.

Ông cụ không còn cách nào khác, chỉ có thể để cho Khương Tuấn đưa mình về.

Cố Gia Huy vác cô tới phòng ngủ rồi trực tiếp ném cô xuống giường.

Cho dù giường có mềm hơn đi chăng nữa thì cô cũng bị ném tới nỗi đầu óc quay cuồng.

“Anh làm cái gì thế hả? Anh điên rồi sao?”

Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng mà quát lên.

Không phải cô mới là người nên tức giận sao?

Vốn cho rằng đã tìm được một người có thể giao mình cho họ, ai ngờ lại là một thằng khốn, một tên đàn ông chân trong chân ngoài!

“Em đang trách anh vì quá lâu rồi mà anh không liên lạc với em sao?” Cố Gia Huy hỏi.

“Không chỉ như thế. Cố Gia Huy, việc anh làm mà anh còn không biết sao?”

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 112Hứa Minh Tâm có chút uất ức, cái gì mà phân chia một cách triệt để chứ?Không triệt để để cho Cố Gia Huy trái ôm phải ấp, có hai gia đình có thể đi qua đi lại sao?”“Cố Gia Huy, tôi không hề làm chuyện gì có lỗi với anh, là anh có lỗi với tôi!”Hứa Minh Tâm kiên cường quay đầu qua, không muốn nhìn mặt Cố Gia Huy, cũng không muốn khóc trước mặt anh. Như thế cô sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.Hứa Minh Tâm có thể ngồi khóc một mình, khóc tới nỗi mắt sưng thành cục.Nhưng cô không thể khóc trước mặt anh, không thể lộ ra sự yếu ớt của mình.Chỉ có Hứa Minh Tâm mạnh mẽ thì người khác mới không cảm thấy cô đáng thương dễ bắt nạt.Cho dù đó chỉ là giả vờ, cũng phải giả vờ cho giống.“Anh đi ra ngoài nửa tháng là bởi vì…”Cố Gia Huy suýt chút nữa đã nói ra sự thật, nhưng vẫn níu lại kịp.Cố Gia Huy vẫn chưa thể nói ra sự tồn tại của Cố Cố.“Vì sao?”Hứa Minh Tâm hỏi một cách cố chấp, nếu như bây giờ Cố Gia Huy thẳng thắn thì có lẽ cô sẽ tin tưởng anh là một người đàn ông chân chính.Nhưng anh lại do dự ngập ngừng, cuối cùng lựa chọn im lặng.Trong trái tim Hứa Minh Tâm chỉ còn lại thất vọng, cô không hề biết sự khổ sở của người đàn ông bên cạnh. Cố Gia Huy siết chặt tay lại, móng tay đã đâm vào thịt.Trên đường đi về rất im lặng, cuối cùng xe dừng ở trước cổng biệt thự.Cố Gia Huy lại vác bổng cô lên rồi đi thắng vào trong nhà mà không nói lời nào.Cố Gia Bảo đang ở trong phòng khách đợi hai người. Thấy Cố Gia Huy trở về thì cũng vội vàng đứng dậy.“Thằng ba, con đang làm gì thế hả?”“Bố, con đã dẫn cô ấy về. Trời cũng muộn rồi, bố về nghỉ ngơi sớm đi. Con không tiễn bố nữa, con còn có chút việc nhà cần phải xử lý.” %3D“Nhưng mà…”“Đưa ông chủ về.”Cố Gia Huy không hề đợi Cố Gia Bảo nói gì thì đã ra lệnh.Ông cụ không còn cách nào khác, chỉ có thể để cho Khương Tuấn đưa mình về.Cố Gia Huy vác cô tới phòng ngủ rồi trực tiếp ném cô xuống giường.Cho dù giường có mềm hơn đi chăng nữa thì cô cũng bị ném tới nỗi đầu óc quay cuồng.“Anh làm cái gì thế hả? Anh điên rồi sao?”Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng mà quát lên.Không phải cô mới là người nên tức giận sao?Vốn cho rằng đã tìm được một người có thể giao mình cho họ, ai ngờ lại là một thằng khốn, một tên đàn ông chân trong chân ngoài!“Em đang trách anh vì quá lâu rồi mà anh không liên lạc với em sao?” Cố Gia Huy hỏi.“Không chỉ như thế. Cố Gia Huy, việc anh làm mà anh còn không biết sao?”

Chương 112