Tác giả:

Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…

Chương 245

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 245“Có gì đâu mà mất mặt, nếu không ầm ĩ một trận như vậy thì anh sẽ không biết em sợ cái gì. Cũng tốt, dù sao vấn đề cũng đã giải quyết xong rồi, em vẫn là của anh.”Cố Gia Huy nắm lấy tay cô, dịu dàng nói.May mà vấn đề đã được giải quyết xong rồi, nếu không giải quyết, e là tối nay lại phải nhờ rượu làm tê liệt cảm xúc mất.Chú An mở rượu nho, muốn hai người uống một chút để vui hơn.Cố Gia Huy nhìn chai rượu mà đau đầu, nói: “Không cần đâu, ăn cơm thôi.”“Uống một chút đi mà!”Cảm giác chai rượu vang đỏ đó rất ngon, cô không nhịn được muốn nếm thử một chút.Cố Gia Huy nhìn biểu cảm đáng thương của cô, giống như nhìn thấy một chú chó nhỏ, hơn nữa còn là giống poodle, trông rất vô tội.Suýt chút nữa anh đã mềm lòng mà thỏa hiệp rồi, nhưng nghĩ đến chuyện cô say rồi thì sẽ trêu ghẹo khiến mình rất khổ sở, thế nên anh vẫn phải kiềm lòng lại, không thể dung túng cho cô gái nhỏ này được.“Không được uống, mỗi lần em uống rượu xong thì đều giở trò lưu manh.”“Phải không? Sao em không nhớ gì nhỉ?” Hứa Minh Tâm không nhớ dù chỉ là một chút, nhìn anh với vẻ hơi nghi ngờ.Cố Gia Huy không trả lời, bảo chú An cất rượu vang đi, đổi thành nước ép trái cây.Lúc hai người đang ăn, Cố Gia Huy đột nhiên lên tiếng: “Chú An, lần sau chú đi siêu thị gia dụng thì mua một cái bàn vuông nhỏ nhé.”“Tại sao?”Chú An còn chưa kịp hỏi thì Hứa Minh Tâm đã lên tiếng trước.“Cái bàn dài này làm anh cảm thấy cách em xa quá, anh không vui.”Cố Gia Huy mang theo bát đũa, đổi vị trí đến bên cạnh cô.“Sau này có khách đến thì ngồi bàn dài.Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thì ngồi bàn nhỏ, như vậy thì sẽ chỉ cách nhau gần một chút.”Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này thì dở khóc dở cười, có cần phải làm thế không, cũng chỉ ăn một cơm thôi mà.“Em ăn nhiều chút, ăn xong chúng ta còn có món nợ phải tính nữa.Cố Gia Huy lấy thức ăn cho cô, Hứa Minh Tâm đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên nghe thấy câu này thì sợ đến nỗi đũa rơi xuống bàn.“Anh… Anh nói thế là có ý gì, chúng ta còn nợ gì chưa tính sao?”“Em nghĩ kĩ lại xem, em có làm việc gì có lỗi với anh không?”Cố Gia Huy ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười, nói với cô.Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu chặt mày lại, cô làm chuyện có lỗi với anh lúc nào chứ?“Muốn anh nhắc em sao? Chập tối hôm qua khoảng năm giờ bốn mươi phút, em ở trường làm gì?”Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đầu đùng đoàng như sấm rền.Hôm qua, lúc đó cô với Ngôn Hải giả vờ hôn môi!

Chương 245

“Có gì đâu mà mất mặt, nếu không ầm ĩ một trận như vậy thì anh sẽ không biết em sợ cái gì. Cũng tốt, dù sao vấn đề cũng đã giải quyết xong rồi, em vẫn là của anh.”

Cố Gia Huy nắm lấy tay cô, dịu dàng nói.

May mà vấn đề đã được giải quyết xong rồi, nếu không giải quyết, e là tối nay lại phải nhờ rượu làm tê liệt cảm xúc mất.

Chú An mở rượu nho, muốn hai người uống một chút để vui hơn.

Cố Gia Huy nhìn chai rượu mà đau đầu, nói: “Không cần đâu, ăn cơm thôi.”

“Uống một chút đi mà!”

Cảm giác chai rượu vang đỏ đó rất ngon, cô không nhịn được muốn nếm thử một chút.

Cố Gia Huy nhìn biểu cảm đáng thương của cô, giống như nhìn thấy một chú chó nhỏ, hơn nữa còn là giống poodle, trông rất vô tội.

Suýt chút nữa anh đã mềm lòng mà thỏa hiệp rồi, nhưng nghĩ đến chuyện cô say rồi thì sẽ trêu ghẹo khiến mình rất khổ sở, thế nên anh vẫn phải kiềm lòng lại, không thể dung túng cho cô gái nhỏ này được.

“Không được uống, mỗi lần em uống rượu xong thì đều giở trò lưu manh.”

“Phải không? Sao em không nhớ gì nhỉ?” Hứa Minh Tâm không nhớ dù chỉ là một chút, nhìn anh với vẻ hơi nghi ngờ.

Cố Gia Huy không trả lời, bảo chú An cất rượu vang đi, đổi thành nước ép trái cây.

Lúc hai người đang ăn, Cố Gia Huy đột nhiên lên tiếng: “Chú An, lần sau chú đi siêu thị gia dụng thì mua một cái bàn vuông nhỏ nhé.”

“Tại sao?”

Chú An còn chưa kịp hỏi thì Hứa Minh Tâm đã lên tiếng trước.

“Cái bàn dài này làm anh cảm thấy cách em xa quá, anh không vui.”

Cố Gia Huy mang theo bát đũa, đổi vị trí đến bên cạnh cô.

“Sau này có khách đến thì ngồi bàn dài.

Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thì ngồi bàn nhỏ, như vậy thì sẽ chỉ cách nhau gần một chút.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này thì dở khóc dở cười, có cần phải làm thế không, cũng chỉ ăn một cơm thôi mà.

“Em ăn nhiều chút, ăn xong chúng ta còn có món nợ phải tính nữa.

Cố Gia Huy lấy thức ăn cho cô, Hứa Minh Tâm đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên nghe thấy câu này thì sợ đến nỗi đũa rơi xuống bàn.

“Anh… Anh nói thế là có ý gì, chúng ta còn nợ gì chưa tính sao?”

“Em nghĩ kĩ lại xem, em có làm việc gì có lỗi với anh không?”

Cố Gia Huy ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười, nói với cô.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu chặt mày lại, cô làm chuyện có lỗi với anh lúc nào chứ?

“Muốn anh nhắc em sao? Chập tối hôm qua khoảng năm giờ bốn mươi phút, em ở trường làm gì?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đầu đùng đoàng như sấm rền.

Hôm qua, lúc đó cô với Ngôn Hải giả vờ hôn môi!

Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 245“Có gì đâu mà mất mặt, nếu không ầm ĩ một trận như vậy thì anh sẽ không biết em sợ cái gì. Cũng tốt, dù sao vấn đề cũng đã giải quyết xong rồi, em vẫn là của anh.”Cố Gia Huy nắm lấy tay cô, dịu dàng nói.May mà vấn đề đã được giải quyết xong rồi, nếu không giải quyết, e là tối nay lại phải nhờ rượu làm tê liệt cảm xúc mất.Chú An mở rượu nho, muốn hai người uống một chút để vui hơn.Cố Gia Huy nhìn chai rượu mà đau đầu, nói: “Không cần đâu, ăn cơm thôi.”“Uống một chút đi mà!”Cảm giác chai rượu vang đỏ đó rất ngon, cô không nhịn được muốn nếm thử một chút.Cố Gia Huy nhìn biểu cảm đáng thương của cô, giống như nhìn thấy một chú chó nhỏ, hơn nữa còn là giống poodle, trông rất vô tội.Suýt chút nữa anh đã mềm lòng mà thỏa hiệp rồi, nhưng nghĩ đến chuyện cô say rồi thì sẽ trêu ghẹo khiến mình rất khổ sở, thế nên anh vẫn phải kiềm lòng lại, không thể dung túng cho cô gái nhỏ này được.“Không được uống, mỗi lần em uống rượu xong thì đều giở trò lưu manh.”“Phải không? Sao em không nhớ gì nhỉ?” Hứa Minh Tâm không nhớ dù chỉ là một chút, nhìn anh với vẻ hơi nghi ngờ.Cố Gia Huy không trả lời, bảo chú An cất rượu vang đi, đổi thành nước ép trái cây.Lúc hai người đang ăn, Cố Gia Huy đột nhiên lên tiếng: “Chú An, lần sau chú đi siêu thị gia dụng thì mua một cái bàn vuông nhỏ nhé.”“Tại sao?”Chú An còn chưa kịp hỏi thì Hứa Minh Tâm đã lên tiếng trước.“Cái bàn dài này làm anh cảm thấy cách em xa quá, anh không vui.”Cố Gia Huy mang theo bát đũa, đổi vị trí đến bên cạnh cô.“Sau này có khách đến thì ngồi bàn dài.Trong nhà chỉ có hai người chúng ta thì ngồi bàn nhỏ, như vậy thì sẽ chỉ cách nhau gần một chút.”Hứa Minh Tâm nghe thấy những lời này thì dở khóc dở cười, có cần phải làm thế không, cũng chỉ ăn một cơm thôi mà.“Em ăn nhiều chút, ăn xong chúng ta còn có món nợ phải tính nữa.Cố Gia Huy lấy thức ăn cho cô, Hứa Minh Tâm đang vui vẻ ăn cơm, đột nhiên nghe thấy câu này thì sợ đến nỗi đũa rơi xuống bàn.“Anh… Anh nói thế là có ý gì, chúng ta còn nợ gì chưa tính sao?”“Em nghĩ kĩ lại xem, em có làm việc gì có lỗi với anh không?”Cố Gia Huy ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười, nói với cô.Hứa Minh Tâm nghe thế thì nhíu chặt mày lại, cô làm chuyện có lỗi với anh lúc nào chứ?“Muốn anh nhắc em sao? Chập tối hôm qua khoảng năm giờ bốn mươi phút, em ở trường làm gì?”Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đầu đùng đoàng như sấm rền.Hôm qua, lúc đó cô với Ngôn Hải giả vờ hôn môi!

Chương 245