Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 305
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 305Cô giả vờ bình thản cố gắng chịu đựng nỗi đau xé lòng.“Nếu muốn thì có thể làm bất cứ lúc nào. Anh không quá chú ý đến chuyện tình cảm. Nhưng hiện tại…anh vẫn chưa nghĩ đến.”“Nói như vậy có nghĩa là anh đã có đối tượng rồi?”“Chuyện của người lớn em không cần chen vào. Được rồi, em nghỉ ngơi ở đây đi, anh đi nấu cơm cho em.”Sau đó anh đứng dậy rời đi, Bạch Thư Hân nhìn bóng lưng rời đi của anh cảm thấy chua xót vô cùng.Cô không phải là đứa trẻ con không hiểu chuyện như trước nữa, tuy rằng cô vẫn còn đanh đá bướng bỉnh nhưng cô biết rằng mình không được ngăn cản hạnh phúc của anh nữa.Cô siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào da thịt giúp cô tỉnh táo lại, cô hít một hơi thật sâu đề bình ổn tâm lý.Qua một hồi lâu, cô trút ra hơi thở khó chịu trong lòng rồi hướng phòng bếp hô to: “Nếu anh tìm được một người thích hợp thì phải dẫn tới cho em gặp mặt, em sẽ giúp anh kiểm tra, nếu cô ấy không tốt em sẽ không cho cô ấy bước chân vào nhà họ Bạch.”“Biết rồi.”Sau đó căn phòng lại trở về im lặng. Anh ta chỉ trả lời biết rồi. Biết có nghĩa là gì, vài ngày nữa anh sẽ đưa cô gái đó qua đây sao?Cô cảm thấy như có một tảng đá lớn đang đè ép lên lồng ngực mình khiến cô hít thở không thông.Yêu một người thật mệt mỏi.Yêu một người không nên yêu còn mệt hơn.Khi Lệ Nghiêm đi ra, anh nhìn thấy Bạch Thư Hân đang chơi game.“Có người ở phương hướng sáu giờ, mở ống ngắm nhân bốn lên.”Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức thay đổi phương hướng và lắp ống nhắm nhân bốn, quả nhiên phát hiện trong bụi cỏ có người.Ai da…Bác sĩ quân y thật là phiền.Mua đồ ăn cũng phiền, chơi game cũng phiền.Bạch Thư Hân cố ý để lộ bản thân ra ngoài, cuối cùng bị bắn chết biến thành hộp trang bị.“Sao không chơi nữa? Em có thể giết người kia.”“Thật là nhàm chán.”Cô cong môi nói, có Lệ Nghiêm ở đây giống như trò chơi có thêm phụ trợ, cho dù chiến thắng thì có gì vui?Cô ấy phải dựa vào thực lực của mình để có được vị trí thứ nhất, OK!Nhưng Lệ Nghiêm đã hiểu sai ý của cô: “Ừ, trò chơi kiểu này thật sự rất nhàm chán. Mặc dù chất lượng hình ảnh rất tốt nhưng lại không đạt được cảm giác nhập vai. Chính tay anh đã dạy em cách bắn súng, lần sau anh sẽ đưa em đến trường bắn một lần nữa xem trình độ của em có mai một không”“Lệ Nghiêm, em không thích anh kiểm soát và nói cho em biết em phải làm gì. Em không phải cấp dưới của anh, đừng nói chuyện với em bằng giọng điệu này.”“Nhưng mấy năm qua anh vẫn như vậy.”Lệ Nghiêm có chút sững sờ, không phải bọn họ vẫn như vậy ngần ấy năm qua sao?
Chương 305
Cô giả vờ bình thản cố gắng chịu đựng nỗi đau xé lòng.
“Nếu muốn thì có thể làm bất cứ lúc nào. Anh không quá chú ý đến chuyện tình cảm. Nhưng hiện tại…anh vẫn chưa nghĩ đến.”
“Nói như vậy có nghĩa là anh đã có đối tượng rồi?”
“Chuyện của người lớn em không cần chen vào. Được rồi, em nghỉ ngơi ở đây đi, anh đi nấu cơm cho em.”
Sau đó anh đứng dậy rời đi, Bạch Thư Hân nhìn bóng lưng rời đi của anh cảm thấy chua xót vô cùng.
Cô không phải là đứa trẻ con không hiểu chuyện như trước nữa, tuy rằng cô vẫn còn đanh đá bướng bỉnh nhưng cô biết rằng mình không được ngăn cản hạnh phúc của anh nữa.
Cô siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào da thịt giúp cô tỉnh táo lại, cô hít một hơi thật sâu đề bình ổn tâm lý.
Qua một hồi lâu, cô trút ra hơi thở khó chịu trong lòng rồi hướng phòng bếp hô to: “Nếu anh tìm được một người thích hợp thì phải dẫn tới cho em gặp mặt, em sẽ giúp anh kiểm tra, nếu cô ấy không tốt em sẽ không cho cô ấy bước chân vào nhà họ Bạch.”
“Biết rồi.”
Sau đó căn phòng lại trở về im lặng. Anh ta chỉ trả lời biết rồi. Biết có nghĩa là gì, vài ngày nữa anh sẽ đưa cô gái đó qua đây sao?
Cô cảm thấy như có một tảng đá lớn đang đè ép lên lồng ngực mình khiến cô hít thở không thông.
Yêu một người thật mệt mỏi.
Yêu một người không nên yêu còn mệt hơn.
Khi Lệ Nghiêm đi ra, anh nhìn thấy Bạch Thư Hân đang chơi game.
“Có người ở phương hướng sáu giờ, mở ống ngắm nhân bốn lên.”
Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức thay đổi phương hướng và lắp ống nhắm nhân bốn, quả nhiên phát hiện trong bụi cỏ có người.
Ai da…
Bác sĩ quân y thật là phiền.
Mua đồ ăn cũng phiền, chơi game cũng phiền.
Bạch Thư Hân cố ý để lộ bản thân ra ngoài, cuối cùng bị bắn chết biến thành hộp trang bị.
“Sao không chơi nữa? Em có thể giết người kia.”
“Thật là nhàm chán.”
Cô cong môi nói, có Lệ Nghiêm ở đây giống như trò chơi có thêm phụ trợ, cho dù chiến thắng thì có gì vui?
Cô ấy phải dựa vào thực lực của mình để có được vị trí thứ nhất, OK!
Nhưng Lệ Nghiêm đã hiểu sai ý của cô: “Ừ, trò chơi kiểu này thật sự rất nhàm chán. Mặc dù chất lượng hình ảnh rất tốt nhưng lại không đạt được cảm giác nhập vai. Chính tay anh đã dạy em cách bắn súng, lần sau anh sẽ đưa em đến trường bắn một lần nữa xem trình độ của em có mai một không”
“Lệ Nghiêm, em không thích anh kiểm soát và nói cho em biết em phải làm gì. Em không phải cấp dưới của anh, đừng nói chuyện với em bằng giọng điệu này.”
“Nhưng mấy năm qua anh vẫn như vậy.”
Lệ Nghiêm có chút sững sờ, không phải bọn họ vẫn như vậy ngần ấy năm qua sao?
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 305Cô giả vờ bình thản cố gắng chịu đựng nỗi đau xé lòng.“Nếu muốn thì có thể làm bất cứ lúc nào. Anh không quá chú ý đến chuyện tình cảm. Nhưng hiện tại…anh vẫn chưa nghĩ đến.”“Nói như vậy có nghĩa là anh đã có đối tượng rồi?”“Chuyện của người lớn em không cần chen vào. Được rồi, em nghỉ ngơi ở đây đi, anh đi nấu cơm cho em.”Sau đó anh đứng dậy rời đi, Bạch Thư Hân nhìn bóng lưng rời đi của anh cảm thấy chua xót vô cùng.Cô không phải là đứa trẻ con không hiểu chuyện như trước nữa, tuy rằng cô vẫn còn đanh đá bướng bỉnh nhưng cô biết rằng mình không được ngăn cản hạnh phúc của anh nữa.Cô siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào da thịt giúp cô tỉnh táo lại, cô hít một hơi thật sâu đề bình ổn tâm lý.Qua một hồi lâu, cô trút ra hơi thở khó chịu trong lòng rồi hướng phòng bếp hô to: “Nếu anh tìm được một người thích hợp thì phải dẫn tới cho em gặp mặt, em sẽ giúp anh kiểm tra, nếu cô ấy không tốt em sẽ không cho cô ấy bước chân vào nhà họ Bạch.”“Biết rồi.”Sau đó căn phòng lại trở về im lặng. Anh ta chỉ trả lời biết rồi. Biết có nghĩa là gì, vài ngày nữa anh sẽ đưa cô gái đó qua đây sao?Cô cảm thấy như có một tảng đá lớn đang đè ép lên lồng ngực mình khiến cô hít thở không thông.Yêu một người thật mệt mỏi.Yêu một người không nên yêu còn mệt hơn.Khi Lệ Nghiêm đi ra, anh nhìn thấy Bạch Thư Hân đang chơi game.“Có người ở phương hướng sáu giờ, mở ống ngắm nhân bốn lên.”Nghe vậy, Bạch Thư Hân lập tức thay đổi phương hướng và lắp ống nhắm nhân bốn, quả nhiên phát hiện trong bụi cỏ có người.Ai da…Bác sĩ quân y thật là phiền.Mua đồ ăn cũng phiền, chơi game cũng phiền.Bạch Thư Hân cố ý để lộ bản thân ra ngoài, cuối cùng bị bắn chết biến thành hộp trang bị.“Sao không chơi nữa? Em có thể giết người kia.”“Thật là nhàm chán.”Cô cong môi nói, có Lệ Nghiêm ở đây giống như trò chơi có thêm phụ trợ, cho dù chiến thắng thì có gì vui?Cô ấy phải dựa vào thực lực của mình để có được vị trí thứ nhất, OK!Nhưng Lệ Nghiêm đã hiểu sai ý của cô: “Ừ, trò chơi kiểu này thật sự rất nhàm chán. Mặc dù chất lượng hình ảnh rất tốt nhưng lại không đạt được cảm giác nhập vai. Chính tay anh đã dạy em cách bắn súng, lần sau anh sẽ đưa em đến trường bắn một lần nữa xem trình độ của em có mai một không”“Lệ Nghiêm, em không thích anh kiểm soát và nói cho em biết em phải làm gì. Em không phải cấp dưới của anh, đừng nói chuyện với em bằng giọng điệu này.”“Nhưng mấy năm qua anh vẫn như vậy.”Lệ Nghiêm có chút sững sờ, không phải bọn họ vẫn như vậy ngần ấy năm qua sao?