Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 347
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 347Moi người xung quanh bắt đầu ồn ào.Trịnh Hoa hai tay ôm ngực: “Dù có tăng giá thi cũng chỉ là bề ngoài thôi. Có những thứ đã ăn sâu vào trong xương tủy không cách nào có thể thay đổi được. Dù bây giờ có dán lên người cái mác con gái nhà danh giá thì cũng chẳng có ai tin! Con gái nhà danh giá mà không có khí chất như vậy nói ra sẽ khiến người ta phải bật cười. ”“Trinh Anh, cô đừng nói nữa. Cần thận người nhà họ Ngôn tìm đến cô gây khó dễ, Thẩm Thanh không dễ chọc vào đâu.”“Người nhà họ Ngôn còn chưa tới. Dù có tới đi chăng nữa chẳng lẽ lại có thể ngăn người ta nói ra sự thật sao? Di Thầm Thanh luôn được tôi coi trong nhưng tại sao ánh mắt của cô ấy lại tệ như vậy?”“Chắc là cô ta có quan hệ tốt với cậu Lâm? Nhà họ Ngôn cũng chỉ có một người con trai.”“Còn không phải sao, nếu không Thẩm Thanh kiêu ngạo như vậy sao có thể nhận người như vậy làmcon gái nuôi?”Mọi người không nhịn được bắt đầu nghị luận.Hết cầu này đén câu khác không cho Minh Tâm có cơ hội để thờ.Cỏ muốn biện minh rằng mọi chuyện không phải như thế này.Nhưng cô ấy không thể nào chen lời được.Trịnh Hoa nhìn thấy cô khẩn trương, sắc mặt trở nên đỏ bừng thi không khỏi cảm thấy vui mừng.Lần trước không phải cô ta có cái miệng bén nhọn sao? Không phải thấy cô có một mình nên bắt nạt cô sao? Bây giờ nhiều người như vậy xem cô ta nói như thế nào?Trịnh Hoa nở một nụ cười nhếch mép rối bước tới. Cô ta hạ thấp giọng, dùng giọng nói chỉ có hai người mới nghe được nói: “Chim sẻ thì mãi là chim sẻ, đừng cố bay lên trên cành làm phượng hoàng, cô không tự nhìn lại bàn thân xem mình là loại người gì mà dám tranh giành với tôi! Tôi nói cho cô biết, tôi đúng là muốn làm người thứ ba, cô dảm nói cho người khác biết tôi là người thứ ba sao? Tôi phá cô và Cố Gia Huy thì sao? Cô có dám công bố không?”“Chỉ cần cô dám nói, tôi cũng dám khiến cho côvĩnh viễn không thể ngóc đầu!”“Trịnh Hoa…Cô đừng có quá đáng!”Hửa Minh Tâm siết chặt nắm tay, cô cố gắng hết sức chịu đựng.“Có quá đáng không? Tôi chỉ dang day cho cô những nguyên tắc cơ bản của một con người. Cô nên an phận và đừng có suy nghĩ cái gì quá phận nữa!” Trinh Anh cười nói.“Cô…”Minh Tâm nóng này không nói nên lời.“Hứa Minh Tâm, kỳ thực cô chính là một trò cười. Hiện tại tàu du lich còn chưa khởi hành, tôi khuyên cô mau rời đi nếu không cô tiếp tục xấu hổ. Cô có thể khiêu vũ sao? Có thể giao thiệp sao? Cô có thể xã giao với những người khác không? Trong những sự kiện giao lưu của giới thượng lưu như thế này thì cô chính là đổ bò đi.”“Tôi không phải đồ bỏ đi…”Cảm xúc của Hứa Minh Tâm dần trở nên kích động, sau đó cô đẩy Trịnh Hoa ra theo bản năng.Trịnh Hoa đến quá gần khiến cô rất khó chịu.Cô vốn đấy rất nhẹ, cô chỉ muốn đẩy cô ta ra mà thôi nhưng Trịnh Hoa lại loạng choạng vài bước rồi ngãxuống đất.“A, sao cô có thể đưa tay đẩy người? Cho dù tôi nói mấy câu nghe không hay nhưng cô cũng không nên làm như vậy!”
Chương 347
Moi người xung quanh bắt đầu ồn ào.Trịnh Hoa hai tay ôm ngực: “Dù có tăng giá thi cũng chỉ là bề ngoài thôi. Có những thứ đã ăn sâu vào trong xương tủy không cách nào có thể thay đổi được. Dù bây giờ có dán lên người cái mác con gái nhà danh giá thì cũng chẳng có ai tin! Con gái nhà danh giá mà không có khí chất như vậy nói ra sẽ khiến người ta phải bật cười. ”
“Trinh Anh, cô đừng nói nữa. Cần thận người nhà họ Ngôn tìm đến cô gây khó dễ, Thẩm Thanh không dễ chọc vào đâu.”
“Người nhà họ Ngôn còn chưa tới. Dù có tới đi chăng nữa chẳng lẽ lại có thể ngăn người ta nói ra sự thật sao? Di Thầm Thanh luôn được tôi coi trong nhưng tại sao ánh mắt của cô ấy lại tệ như vậy?”
“Chắc là cô ta có quan hệ tốt với cậu Lâm? Nhà họ Ngôn cũng chỉ có một người con trai.”
“Còn không phải sao, nếu không Thẩm Thanh kiêu ngạo như vậy sao có thể nhận người như vậy làmcon gái nuôi?”
Mọi người không nhịn được bắt đầu nghị luận.
Hết cầu này đén câu khác không cho Minh Tâm có cơ hội để thờ.
Cỏ muốn biện minh rằng mọi chuyện không phải như thế này.
Nhưng cô ấy không thể nào chen lời được.
Trịnh Hoa nhìn thấy cô khẩn trương, sắc mặt trở nên đỏ bừng thi không khỏi cảm thấy vui mừng.
Lần trước không phải cô ta có cái miệng bén nhọn sao? Không phải thấy cô có một mình nên bắt nạt cô sao? Bây giờ nhiều người như vậy xem cô ta nói như thế nào?
Trịnh Hoa nở một nụ cười nhếch mép rối bước tới. Cô ta hạ thấp giọng, dùng giọng nói chỉ có hai người mới nghe được nói: “Chim sẻ thì mãi là chim sẻ, đừng cố bay lên trên cành làm phượng hoàng, cô không tự nhìn lại bàn thân xem mình là loại người gì mà dám tranh giành với tôi! Tôi nói cho cô biết, tôi đúng là muốn làm người thứ ba, cô dảm nói cho người khác biết tôi là người thứ ba sao? Tôi phá cô và Cố Gia Huy thì sao? Cô có dám công bố không?”
“Chỉ cần cô dám nói, tôi cũng dám khiến cho côvĩnh viễn không thể ngóc đầu!”
“Trịnh Hoa…Cô đừng có quá đáng!”
Hửa Minh Tâm siết chặt nắm tay, cô cố gắng hết sức chịu đựng.
“Có quá đáng không? Tôi chỉ dang day cho cô những nguyên tắc cơ bản của một con người. Cô nên an phận và đừng có suy nghĩ cái gì quá phận nữa!” Trinh Anh cười nói.
“Cô…”
Minh Tâm nóng này không nói nên lời.
“Hứa Minh Tâm, kỳ thực cô chính là một trò cười. Hiện tại tàu du lich còn chưa khởi hành, tôi khuyên cô mau rời đi nếu không cô tiếp tục xấu hổ. Cô có thể khiêu vũ sao? Có thể giao thiệp sao? Cô có thể xã giao với những người khác không? Trong những sự kiện giao lưu của giới thượng lưu như thế này thì cô chính là đổ bò đi.”
“Tôi không phải đồ bỏ đi…”
Cảm xúc của Hứa Minh Tâm dần trở nên kích động, sau đó cô đẩy Trịnh Hoa ra theo bản năng.
Trịnh Hoa đến quá gần khiến cô rất khó chịu.
Cô vốn đấy rất nhẹ, cô chỉ muốn đẩy cô ta ra mà thôi nhưng Trịnh Hoa lại loạng choạng vài bước rồi ngãxuống đất.
“A, sao cô có thể đưa tay đẩy người? Cho dù tôi nói mấy câu nghe không hay nhưng cô cũng không nên làm như vậy!”
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 347Moi người xung quanh bắt đầu ồn ào.Trịnh Hoa hai tay ôm ngực: “Dù có tăng giá thi cũng chỉ là bề ngoài thôi. Có những thứ đã ăn sâu vào trong xương tủy không cách nào có thể thay đổi được. Dù bây giờ có dán lên người cái mác con gái nhà danh giá thì cũng chẳng có ai tin! Con gái nhà danh giá mà không có khí chất như vậy nói ra sẽ khiến người ta phải bật cười. ”“Trinh Anh, cô đừng nói nữa. Cần thận người nhà họ Ngôn tìm đến cô gây khó dễ, Thẩm Thanh không dễ chọc vào đâu.”“Người nhà họ Ngôn còn chưa tới. Dù có tới đi chăng nữa chẳng lẽ lại có thể ngăn người ta nói ra sự thật sao? Di Thầm Thanh luôn được tôi coi trong nhưng tại sao ánh mắt của cô ấy lại tệ như vậy?”“Chắc là cô ta có quan hệ tốt với cậu Lâm? Nhà họ Ngôn cũng chỉ có một người con trai.”“Còn không phải sao, nếu không Thẩm Thanh kiêu ngạo như vậy sao có thể nhận người như vậy làmcon gái nuôi?”Mọi người không nhịn được bắt đầu nghị luận.Hết cầu này đén câu khác không cho Minh Tâm có cơ hội để thờ.Cỏ muốn biện minh rằng mọi chuyện không phải như thế này.Nhưng cô ấy không thể nào chen lời được.Trịnh Hoa nhìn thấy cô khẩn trương, sắc mặt trở nên đỏ bừng thi không khỏi cảm thấy vui mừng.Lần trước không phải cô ta có cái miệng bén nhọn sao? Không phải thấy cô có một mình nên bắt nạt cô sao? Bây giờ nhiều người như vậy xem cô ta nói như thế nào?Trịnh Hoa nở một nụ cười nhếch mép rối bước tới. Cô ta hạ thấp giọng, dùng giọng nói chỉ có hai người mới nghe được nói: “Chim sẻ thì mãi là chim sẻ, đừng cố bay lên trên cành làm phượng hoàng, cô không tự nhìn lại bàn thân xem mình là loại người gì mà dám tranh giành với tôi! Tôi nói cho cô biết, tôi đúng là muốn làm người thứ ba, cô dảm nói cho người khác biết tôi là người thứ ba sao? Tôi phá cô và Cố Gia Huy thì sao? Cô có dám công bố không?”“Chỉ cần cô dám nói, tôi cũng dám khiến cho côvĩnh viễn không thể ngóc đầu!”“Trịnh Hoa…Cô đừng có quá đáng!”Hửa Minh Tâm siết chặt nắm tay, cô cố gắng hết sức chịu đựng.“Có quá đáng không? Tôi chỉ dang day cho cô những nguyên tắc cơ bản của một con người. Cô nên an phận và đừng có suy nghĩ cái gì quá phận nữa!” Trinh Anh cười nói.“Cô…”Minh Tâm nóng này không nói nên lời.“Hứa Minh Tâm, kỳ thực cô chính là một trò cười. Hiện tại tàu du lich còn chưa khởi hành, tôi khuyên cô mau rời đi nếu không cô tiếp tục xấu hổ. Cô có thể khiêu vũ sao? Có thể giao thiệp sao? Cô có thể xã giao với những người khác không? Trong những sự kiện giao lưu của giới thượng lưu như thế này thì cô chính là đổ bò đi.”“Tôi không phải đồ bỏ đi…”Cảm xúc của Hứa Minh Tâm dần trở nên kích động, sau đó cô đẩy Trịnh Hoa ra theo bản năng.Trịnh Hoa đến quá gần khiến cô rất khó chịu.Cô vốn đấy rất nhẹ, cô chỉ muốn đẩy cô ta ra mà thôi nhưng Trịnh Hoa lại loạng choạng vài bước rồi ngãxuống đất.“A, sao cô có thể đưa tay đẩy người? Cho dù tôi nói mấy câu nghe không hay nhưng cô cũng không nên làm như vậy!”