Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 369
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 369“Bây giờ bộ dạng của em rất khó coi, em không cho em anh được nhìn thấy em!”.Hứa Minh Tâm vội vàng nói, nghe thấy bước chân đó là cô đã biết Cố Gia Huy đã đuổi theo cô rối.Nhưng bây giờ cô đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nếu như đề Cố Gia Huy nhìn thấy thì thật xau hổ.Là cô quá vô dụng, là cô quả yếu đuối nên mới suốt ngày bị người khác bắt nạt như thế.Cố Gia Huy nghe được câu đó thì trái tim như bị ai bóp lấy, vô cùng đau đớn.Cho anh vào xem tình hình của em thế nào được không, ít nhất thì những lúc em buồn anh cũng phải ở cạnh em chứ.”“Không được, anh không được vào trong, em khóc xong thì sẽ tự động ra ngoài.”“Minh Tâm…”“Anh nghe em một lần được không?”Giọng nói của Hứa Minh Tâm mang theo về nghènnghẹn cầu xin.Cố Gia Huy bất lực nói: “Được rồi, vậy anh chờ em.”Một cảnh cửa ngăn cách hai người.Chân của Cố Gia Huy như đóng đá, anh muốn vào trong nhưng lại sợ Hua Minh Tâm càng buồn hơn nên anh chi có thể đứng chờ ở bên ngoài.Hứa Minh Tâm vốn dĩ muốn tìm một nơi không có ai để có thể khóc thoải mái.Nhưng không ngờ CôGia Huy lại đuổi theocô ra ngoài, cô muốn gào khóc thật to nhưng lại cảm thấy làm như vậy thì thật xấu hổ. Cô không dám vì như thế quá xấu hổ nên chỉ biết khóc thút thít.Cô kim lại trong ba phút rồi cuối cùng cũng không khóc ra nữa.Cổ họng như bị bông chặn lại, cô cảm thấy mình nuốt xuống thật khó khăn, thậm chí còn hơi đau nữa.Cuối cùng, Hứa Minh Tâm xấu hổ lau nước mắt và đi ra khỏi phòng kho.Cô vừa đi ra ngoài đã bị Cố Gia Huy ôm vào longLực tay của anh rất mạnh, giống như muốn gắn cóvào trong xương minh luân.“Em không khóc dược. Anh ở đây nên em ngai, không khóc được”Hứa Minh Tâm tức giận nói.“Vậy thì em đừng khóc nữa, anh trêu cho em cười được không?”Cố Gia Huy đau khổ nói.“Tâm trạng của em không tốt, em hơi đói nên muốn ăn gì đó. Chắc ăn xong thì em cũng thấy khá hơn.”“Được, thế anh đưa em đi ăn.”Cố Gia Huy nằm chặt bàn tay nhỏ của cô và đưa cô trở lại phòng nghi ngơi.Có Minh Tâm ăn một miếng bánh ngọt, cô cũng không chế bánh ngọt và ngấy quá.Lúc này cô cần phải trút bỏ tâm trạng không tốt ra ngoài, nếu như không ăn chút đồ ngọt thì làm sao có thể che giấu nỗi chua xót trong lòng đây?Cô vừa ăn vừa rơi nước mắt, cuối cùng mắt cô nhòe đi, đến lúc cô muốn lau thì đã không kịp nữa.“Ngon thật đấy… nhưng thể này không dù, em muốn ăn thêm.”Cô phống mà lên và nói, giọng nói không rõ ràng lắm.
Chương 369
“Bây giờ bộ dạng của em rất khó coi, em không cho em anh được nhìn thấy em!”.
Hứa Minh Tâm vội vàng nói, nghe thấy bước chân đó là cô đã biết Cố Gia Huy đã đuổi theo cô rối.
Nhưng bây giờ cô đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nếu như đề Cố Gia Huy nhìn thấy thì thật xau hổ.
Là cô quá vô dụng, là cô quả yếu đuối nên mới suốt ngày bị người khác bắt nạt như thế.
Cố Gia Huy nghe được câu đó thì trái tim như bị ai bóp lấy, vô cùng đau đớn.Cho anh vào xem tình hình của em thế nào được không, ít nhất thì những lúc em buồn anh cũng phải ở cạnh em chứ.”
“Không được, anh không được vào trong, em khóc xong thì sẽ tự động ra ngoài.”
“Minh Tâm…”
“Anh nghe em một lần được không?”
Giọng nói của Hứa Minh Tâm mang theo về nghènnghẹn cầu xin.
Cố Gia Huy bất lực nói: “Được rồi, vậy anh chờ em.”
Một cảnh cửa ngăn cách hai người.
Chân của Cố Gia Huy như đóng đá, anh muốn vào trong nhưng lại sợ Hua Minh Tâm càng buồn hơn nên anh chi có thể đứng chờ ở bên ngoài.
Hứa Minh Tâm vốn dĩ muốn tìm một nơi không có ai để có thể khóc thoải mái.
Nhưng không ngờ CôGia Huy lại đuổi theo
cô ra ngoài, cô muốn gào khóc thật to nhưng lại cảm thấy làm như vậy thì thật xấu hổ. Cô không dám vì như thế quá xấu hổ nên chỉ biết khóc thút thít.
Cô kim lại trong ba phút rồi cuối cùng cũng không khóc ra nữa.
Cổ họng như bị bông chặn lại, cô cảm thấy mình nuốt xuống thật khó khăn, thậm chí còn hơi đau nữa.
Cuối cùng, Hứa Minh Tâm xấu hổ lau nước mắt và đi ra khỏi phòng kho.
Cô vừa đi ra ngoài đã bị Cố Gia Huy ôm vào long
Lực tay của anh rất mạnh, giống như muốn gắn cóvào trong xương minh luân.
“Em không khóc dược. Anh ở đây nên em ngai, không khóc được”
Hứa Minh Tâm tức giận nói.
“Vậy thì em đừng khóc nữa, anh trêu cho em cười được không?”
Cố Gia Huy đau khổ nói.
“Tâm trạng của em không tốt, em hơi đói nên muốn ăn gì đó. Chắc ăn xong thì em cũng thấy khá hơn.”
“Được, thế anh đưa em đi ăn.”
Cố Gia Huy nằm chặt bàn tay nhỏ của cô và đưa cô trở lại phòng nghi ngơi.
Có Minh Tâm ăn một miếng bánh ngọt, cô cũng không chế bánh ngọt và ngấy quá.
Lúc này cô cần phải trút bỏ tâm trạng không tốt ra ngoài, nếu như không ăn chút đồ ngọt thì làm sao có thể che giấu nỗi chua xót trong lòng đây?
Cô vừa ăn vừa rơi nước mắt, cuối cùng mắt cô nhòe đi, đến lúc cô muốn lau thì đã không kịp nữa.
“Ngon thật đấy… nhưng thể này không dù, em muốn ăn thêm.”Cô phống mà lên và nói, giọng nói không rõ ràng lắm.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 369“Bây giờ bộ dạng của em rất khó coi, em không cho em anh được nhìn thấy em!”.Hứa Minh Tâm vội vàng nói, nghe thấy bước chân đó là cô đã biết Cố Gia Huy đã đuổi theo cô rối.Nhưng bây giờ cô đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nếu như đề Cố Gia Huy nhìn thấy thì thật xau hổ.Là cô quá vô dụng, là cô quả yếu đuối nên mới suốt ngày bị người khác bắt nạt như thế.Cố Gia Huy nghe được câu đó thì trái tim như bị ai bóp lấy, vô cùng đau đớn.Cho anh vào xem tình hình của em thế nào được không, ít nhất thì những lúc em buồn anh cũng phải ở cạnh em chứ.”“Không được, anh không được vào trong, em khóc xong thì sẽ tự động ra ngoài.”“Minh Tâm…”“Anh nghe em một lần được không?”Giọng nói của Hứa Minh Tâm mang theo về nghènnghẹn cầu xin.Cố Gia Huy bất lực nói: “Được rồi, vậy anh chờ em.”Một cảnh cửa ngăn cách hai người.Chân của Cố Gia Huy như đóng đá, anh muốn vào trong nhưng lại sợ Hua Minh Tâm càng buồn hơn nên anh chi có thể đứng chờ ở bên ngoài.Hứa Minh Tâm vốn dĩ muốn tìm một nơi không có ai để có thể khóc thoải mái.Nhưng không ngờ CôGia Huy lại đuổi theocô ra ngoài, cô muốn gào khóc thật to nhưng lại cảm thấy làm như vậy thì thật xấu hổ. Cô không dám vì như thế quá xấu hổ nên chỉ biết khóc thút thít.Cô kim lại trong ba phút rồi cuối cùng cũng không khóc ra nữa.Cổ họng như bị bông chặn lại, cô cảm thấy mình nuốt xuống thật khó khăn, thậm chí còn hơi đau nữa.Cuối cùng, Hứa Minh Tâm xấu hổ lau nước mắt và đi ra khỏi phòng kho.Cô vừa đi ra ngoài đã bị Cố Gia Huy ôm vào longLực tay của anh rất mạnh, giống như muốn gắn cóvào trong xương minh luân.“Em không khóc dược. Anh ở đây nên em ngai, không khóc được”Hứa Minh Tâm tức giận nói.“Vậy thì em đừng khóc nữa, anh trêu cho em cười được không?”Cố Gia Huy đau khổ nói.“Tâm trạng của em không tốt, em hơi đói nên muốn ăn gì đó. Chắc ăn xong thì em cũng thấy khá hơn.”“Được, thế anh đưa em đi ăn.”Cố Gia Huy nằm chặt bàn tay nhỏ của cô và đưa cô trở lại phòng nghi ngơi.Có Minh Tâm ăn một miếng bánh ngọt, cô cũng không chế bánh ngọt và ngấy quá.Lúc này cô cần phải trút bỏ tâm trạng không tốt ra ngoài, nếu như không ăn chút đồ ngọt thì làm sao có thể che giấu nỗi chua xót trong lòng đây?Cô vừa ăn vừa rơi nước mắt, cuối cùng mắt cô nhòe đi, đến lúc cô muốn lau thì đã không kịp nữa.“Ngon thật đấy… nhưng thể này không dù, em muốn ăn thêm.”Cô phống mà lên và nói, giọng nói không rõ ràng lắm.