Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 474
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 474“Mẹ… con quan tâm cả hai người mà.”“Thế à?”“Thôi được rồi… Mẹ à, con có hơi không an tâm về Minh Tâm, đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia vào bữa tiệc quy mô lớn như vậy hơn nữa còn có sự tham gia của người từ khắp các quốc gia nữa, con sợ cô ấy không chịu nổi. Nên là, hi vọng mẹ chăm sóc cô ấy nhiều hơn chút, não cô ấy không giỏi ghi nhớ nhiều, con sợ cô ấy lại chọc tức mẹ, nên là… muốn đặc biệt nói cho mẹ biết. Con sợ mẹ lại chiến tranh với cô ấy.”“Mẹ sắp bị nó chọc cho tức chết rồi đấy, cũng chẳng biết tại sao Hứa Văn Mạnh lại dạy con gái thành ra vậy nữa, lớn tướng ra mà chẳng biết gì hết. Cái con bé ngốc này còn chẳng biết cả lễ nghi cơ bản, phải vất vả dạy lại nó từ đầu nữa chứ.”“Con cảm thấy cô ấy tốt lắm mà, vô cùng thẳng thắn, mẹ không thấy vậy sao? Ăn cơm cũng chẳng cần nhiều quy tắc thế, thích ăn gì thì ăn thêm nhiều chút, món nào không thích là nói ngay, đâu có giống chúng ta. Từ nhỏ bố mẹ đã dạy con dù có thích gì cũng không được biểu lộ thái quá. Đến cả chán ghét thứ gì cũng không được thể hiện ra ngoài mặt.” Thực ra thì… cuộc sống như kiểu của chúng ta không phải là rất mệt mỏi hay sao? Con chẳng biết như vậy cao sang cỡ nào mà thành thật thì con lại rất mong có thể tùy hứng một chút. Con muốn trở thành người giống như bố vậy, có thể ở bên người mình yêu, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Dù mẹ chẳng muốn học mấy kiểu lễ nghi rườm rà ấy thì bố con cũng sẽ không ép buộc mẹ.”“Vậy con có biết tại sao mẹ con lại trở thành cổ hủ như thế này không?”“Vì sao? Đó là bởi vì bố của con! Người ngoài đều nói Ngôn Dương là người chiều vợ, mẹ bảo một ông ấy không dám nói hai. Nhưng ông ấy lại bỏ bê gia sản vì một người phụ nữ, nếu không nhà họ Ngôn chắc chắn có thể bước lên ngang hàng với nhà họ Cố rồi. Sự thật đúng là vậy đấy, bố con rất chiều mẹ nhưng mẹ cũng sẽ không ỷ được chiều mà kiêu. Mẹ chẳng bao giờ làm gì để khiến ông ấy mất mặt cả.Rõ ràng mẹ có thể làm chính mình, vô lo vô nghĩ nép dưới sự che chở của ông ấy nhưng mẹ lại không làm vậy, mẹ muốn bản thân ngày một trở nên ưu tú hơn.”“Ngôn Hải, mẹ biết con muốn sống đời tự do nhưng có thứ còn quan trọng hơn cả ước mơ của con, đó là trách nhiệm! Con có trách nhiệm và sứ mệnh của chính con, Hứa Minh Tâm sống thật tự do tự tại bởi nó không có sứ mệnh, không có gánh nặng. Nhưng còn con, con có.” Nghe vậy, Ngôn Hải rơi vào trầm mặc.“Mẹ, con biết rồi, con cũng chỉ hâm mộ vậy thôi chứ con chưa bao giờ quên bản thân là người của nhà họ Ngôn cả. Con sẽ là người có trách nhiệm, sẽ không xử lí công việc theo cảm tính.”“Tốt nhất là vậy, cũng coi như con không phụ sự khổ tâm của mẹ rồi. Hứa Minh Tâm mới được bao nhiêu tuổi chứ, những thứ này đều phải học. Bất kể con bé có phải người của Cố Gia Huy hay không, mẹ chỉ biết là người nhà họ Ngôn không thể bị kẻ khác cười chê được! Con bé đã nhận lấy thân phận của nhà họ Ngôn thì phải trả giá.”“Con chỉ sợ mẹ bị cô ấy làm tức chết mà thôi.”“Mẹ thì không tin đâu, trần đời này làm gì có học sinh nào mà mẹ không dạy được!”Thẩm Thanh khẳng định chắc nịch. Sau khi bà ấy cúp điện thoại lại nhìn liền qua Hứa Minh Tâm.Nếu cô dám mở to miệng ăn gì đó thì bà ấy cũng chẳng nhân nhượng đâu!Nếu đã bước lên xã hội thượng lưu rồi thì cũng nên có giáo dưỡng cơ bản.Bà ấy phải nghiêm túc nếu không sau này thứ mất đi không chỉ là thể diện của nhà họ Cố mà còn cả nhà họ Ngôn nữa.Bà ấy mở cửa ra đã thấy Hứa Minh Tâm nghiêm chỉnh cắt bò bít tết, cố gắng khống chế lực, tận lực để phát ra âm thanh va chạm ngốc ngốc.Bên này bút thu âm đang mở mấy câu dạy dỗ vừa nãy của bà ấy.Team mời các bạn tham khảo thêm truyện mới nhé:Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!Chúc các bạn buổi tối vui vẻ và hạnh phúc!
Chương 474
“Mẹ… con quan tâm cả hai người mà.”
“Thế à?”
“Thôi được rồi… Mẹ à, con có hơi không an tâm về Minh Tâm, đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia vào bữa tiệc quy mô lớn như vậy hơn nữa còn có sự tham gia của người từ khắp các quốc gia nữa, con sợ cô ấy không chịu nổi. Nên là, hi vọng mẹ chăm sóc cô ấy nhiều hơn chút, não cô ấy không giỏi ghi nhớ nhiều, con sợ cô ấy lại chọc tức mẹ, nên là… muốn đặc biệt nói cho mẹ biết. Con sợ mẹ lại chiến tranh với cô ấy.”
“Mẹ sắp bị nó chọc cho tức chết rồi đấy, cũng chẳng biết tại sao Hứa Văn Mạnh lại dạy con gái thành ra vậy nữa, lớn tướng ra mà chẳng biết gì hết. Cái con bé ngốc này còn chẳng biết cả lễ nghi cơ bản, phải vất vả dạy lại nó từ đầu nữa chứ.”
“Con cảm thấy cô ấy tốt lắm mà, vô cùng thẳng thắn, mẹ không thấy vậy sao? Ăn cơm cũng chẳng cần nhiều quy tắc thế, thích ăn gì thì ăn thêm nhiều chút, món nào không thích là nói ngay, đâu có giống chúng ta. Từ nhỏ bố mẹ đã dạy con dù có thích gì cũng không được biểu lộ thái quá. Đến cả chán ghét thứ gì cũng không được thể hiện ra ngoài mặt.” Thực ra thì… cuộc sống như kiểu của chúng ta không phải là rất mệt mỏi hay sao? Con chẳng biết như vậy cao sang cỡ nào mà thành thật thì con lại rất mong có thể tùy hứng một chút. Con muốn trở thành người giống như bố vậy, có thể ở bên người mình yêu, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Dù mẹ chẳng muốn học mấy kiểu lễ nghi rườm rà ấy thì bố con cũng sẽ không ép buộc mẹ.”
“Vậy con có biết tại sao mẹ con lại trở thành cổ hủ như thế này không?”
“Vì sao? Đó là bởi vì bố của con! Người ngoài đều nói Ngôn Dương là người chiều vợ, mẹ bảo một ông ấy không dám nói hai. Nhưng ông ấy lại bỏ bê gia sản vì một người phụ nữ, nếu không nhà họ Ngôn chắc chắn có thể bước lên ngang hàng với nhà họ Cố rồi. Sự thật đúng là vậy đấy, bố con rất chiều mẹ nhưng mẹ cũng sẽ không ỷ được chiều mà kiêu. Mẹ chẳng bao giờ làm gì để khiến ông ấy mất mặt cả.
Rõ ràng mẹ có thể làm chính mình, vô lo vô nghĩ nép dưới sự che chở của ông ấy nhưng mẹ lại không làm vậy, mẹ muốn bản thân ngày một trở nên ưu tú hơn.”
“Ngôn Hải, mẹ biết con muốn sống đời tự do nhưng có thứ còn quan trọng hơn cả ước mơ của con, đó là trách nhiệm! Con có trách nhiệm và sứ mệnh của chính con, Hứa Minh Tâm sống thật tự do tự tại bởi nó không có sứ mệnh, không có gánh nặng. Nhưng còn con, con có.” Nghe vậy, Ngôn Hải rơi vào trầm mặc.
“Mẹ, con biết rồi, con cũng chỉ hâm mộ vậy thôi chứ con chưa bao giờ quên bản thân là người của nhà họ Ngôn cả. Con sẽ là người có trách nhiệm, sẽ không xử lí công việc theo cảm tính.”
“Tốt nhất là vậy, cũng coi như con không phụ sự khổ tâm của mẹ rồi. Hứa Minh Tâm mới được bao nhiêu tuổi chứ, những thứ này đều phải học. Bất kể con bé có phải người của Cố Gia Huy hay không, mẹ chỉ biết là người nhà họ Ngôn không thể bị kẻ khác cười chê được! Con bé đã nhận lấy thân phận của nhà họ Ngôn thì phải trả giá.”
“Con chỉ sợ mẹ bị cô ấy làm tức chết mà thôi.”
“Mẹ thì không tin đâu, trần đời này làm gì có học sinh nào mà mẹ không dạy được!”
Thẩm Thanh khẳng định chắc nịch. Sau khi bà ấy cúp điện thoại lại nhìn liền qua Hứa Minh Tâm.
Nếu cô dám mở to miệng ăn gì đó thì bà ấy cũng chẳng nhân nhượng đâu!
Nếu đã bước lên xã hội thượng lưu rồi thì cũng nên có giáo dưỡng cơ bản.
Bà ấy phải nghiêm túc nếu không sau này thứ mất đi không chỉ là thể diện của nhà họ Cố mà còn cả nhà họ Ngôn nữa.
Bà ấy mở cửa ra đã thấy Hứa Minh Tâm nghiêm chỉnh cắt bò bít tết, cố gắng khống chế lực, tận lực để phát ra âm thanh va chạm ngốc ngốc.
Bên này bút thu âm đang mở mấy câu dạy dỗ vừa nãy của bà ấy.
Team mời các bạn tham khảo thêm truyện mới nhé:
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!
Chúc các bạn buổi tối vui vẻ và hạnh phúc!
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 474“Mẹ… con quan tâm cả hai người mà.”“Thế à?”“Thôi được rồi… Mẹ à, con có hơi không an tâm về Minh Tâm, đây là lần đầu tiên cô ấy tham gia vào bữa tiệc quy mô lớn như vậy hơn nữa còn có sự tham gia của người từ khắp các quốc gia nữa, con sợ cô ấy không chịu nổi. Nên là, hi vọng mẹ chăm sóc cô ấy nhiều hơn chút, não cô ấy không giỏi ghi nhớ nhiều, con sợ cô ấy lại chọc tức mẹ, nên là… muốn đặc biệt nói cho mẹ biết. Con sợ mẹ lại chiến tranh với cô ấy.”“Mẹ sắp bị nó chọc cho tức chết rồi đấy, cũng chẳng biết tại sao Hứa Văn Mạnh lại dạy con gái thành ra vậy nữa, lớn tướng ra mà chẳng biết gì hết. Cái con bé ngốc này còn chẳng biết cả lễ nghi cơ bản, phải vất vả dạy lại nó từ đầu nữa chứ.”“Con cảm thấy cô ấy tốt lắm mà, vô cùng thẳng thắn, mẹ không thấy vậy sao? Ăn cơm cũng chẳng cần nhiều quy tắc thế, thích ăn gì thì ăn thêm nhiều chút, món nào không thích là nói ngay, đâu có giống chúng ta. Từ nhỏ bố mẹ đã dạy con dù có thích gì cũng không được biểu lộ thái quá. Đến cả chán ghét thứ gì cũng không được thể hiện ra ngoài mặt.” Thực ra thì… cuộc sống như kiểu của chúng ta không phải là rất mệt mỏi hay sao? Con chẳng biết như vậy cao sang cỡ nào mà thành thật thì con lại rất mong có thể tùy hứng một chút. Con muốn trở thành người giống như bố vậy, có thể ở bên người mình yêu, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Dù mẹ chẳng muốn học mấy kiểu lễ nghi rườm rà ấy thì bố con cũng sẽ không ép buộc mẹ.”“Vậy con có biết tại sao mẹ con lại trở thành cổ hủ như thế này không?”“Vì sao? Đó là bởi vì bố của con! Người ngoài đều nói Ngôn Dương là người chiều vợ, mẹ bảo một ông ấy không dám nói hai. Nhưng ông ấy lại bỏ bê gia sản vì một người phụ nữ, nếu không nhà họ Ngôn chắc chắn có thể bước lên ngang hàng với nhà họ Cố rồi. Sự thật đúng là vậy đấy, bố con rất chiều mẹ nhưng mẹ cũng sẽ không ỷ được chiều mà kiêu. Mẹ chẳng bao giờ làm gì để khiến ông ấy mất mặt cả.Rõ ràng mẹ có thể làm chính mình, vô lo vô nghĩ nép dưới sự che chở của ông ấy nhưng mẹ lại không làm vậy, mẹ muốn bản thân ngày một trở nên ưu tú hơn.”“Ngôn Hải, mẹ biết con muốn sống đời tự do nhưng có thứ còn quan trọng hơn cả ước mơ của con, đó là trách nhiệm! Con có trách nhiệm và sứ mệnh của chính con, Hứa Minh Tâm sống thật tự do tự tại bởi nó không có sứ mệnh, không có gánh nặng. Nhưng còn con, con có.” Nghe vậy, Ngôn Hải rơi vào trầm mặc.“Mẹ, con biết rồi, con cũng chỉ hâm mộ vậy thôi chứ con chưa bao giờ quên bản thân là người của nhà họ Ngôn cả. Con sẽ là người có trách nhiệm, sẽ không xử lí công việc theo cảm tính.”“Tốt nhất là vậy, cũng coi như con không phụ sự khổ tâm của mẹ rồi. Hứa Minh Tâm mới được bao nhiêu tuổi chứ, những thứ này đều phải học. Bất kể con bé có phải người của Cố Gia Huy hay không, mẹ chỉ biết là người nhà họ Ngôn không thể bị kẻ khác cười chê được! Con bé đã nhận lấy thân phận của nhà họ Ngôn thì phải trả giá.”“Con chỉ sợ mẹ bị cô ấy làm tức chết mà thôi.”“Mẹ thì không tin đâu, trần đời này làm gì có học sinh nào mà mẹ không dạy được!”Thẩm Thanh khẳng định chắc nịch. Sau khi bà ấy cúp điện thoại lại nhìn liền qua Hứa Minh Tâm.Nếu cô dám mở to miệng ăn gì đó thì bà ấy cũng chẳng nhân nhượng đâu!Nếu đã bước lên xã hội thượng lưu rồi thì cũng nên có giáo dưỡng cơ bản.Bà ấy phải nghiêm túc nếu không sau này thứ mất đi không chỉ là thể diện của nhà họ Cố mà còn cả nhà họ Ngôn nữa.Bà ấy mở cửa ra đã thấy Hứa Minh Tâm nghiêm chỉnh cắt bò bít tết, cố gắng khống chế lực, tận lực để phát ra âm thanh va chạm ngốc ngốc.Bên này bút thu âm đang mở mấy câu dạy dỗ vừa nãy của bà ấy.Team mời các bạn tham khảo thêm truyện mới nhé:Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!Chúc các bạn buổi tối vui vẻ và hạnh phúc!