Chương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm…
Chương 489
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 489Đúng là cô rất thích làm những món phương Tây, có lẽ là do cô từng ăn khá nhiều, hơn nữa ở nhà dì mưa dầm thấm đất nên cũng bắt đầu rất nhanh.Bàn thức ăn không phải là những món ngon nhất trên đời nhưng trông màu sắc và hương vị cũng đạt chất lượng.Thẩm Thanh cực kì ngạc nhiên: “Sao con lại nghĩ đến chuyện làm bữa sáng thế này?”“Đột nhiên tìm được một lĩnh vực con khá am hiểu nên muốn thử một chút thôi. Đây là lần đầu tiên món bánh mâm xôi này, mẹ nếm thử xem thế nào. Nếu có điểm nào chưa tốt thì mẹ hãy nói cho con biết, lần sau con sửa.”“Được thôi.”Thẩm Thanh ngồi xuống nếm thử một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ tí nào, có thể nói là sánh ngang với đầu bếp của các khách sạn năm sao.Con bé này ngốc nghếch khù khờ là thế, cái này không biết cái kia cũng không hay nhưng lại có một tay nghề nấu ăn trời băn đấy.Quả nhiên những người biết thưởng thức món ngon thì cũng sẽ biết cách làm ra nó.“Ăn có ngon không ạ?” Hứa Minh Tâm căng thẳng hỏi, đây là lần đầu tiên cô làm thử, cũng không biết kết quả như thế nào.“Cũng tạm được.”“Chỉ có tạm được thôi hả…” Hứa Minh Tâm nghe thể thì có hơi thất vọng, cố gắng như thế mà chỉ đổi lại hai chữ tạm được thôi.Thẩm Thanh thấy ánh mắt đầy ảm đạm của cô thì hơi mềm lòng, suy cho cùng cũng là người lớn, không đành lòng nghiêm khắc với sấp nhỏ quá.Suy cho cùng thì bàn thức ăn này cũng không tệ tí nào, rất hợp với khẩu vị của bà.“Có thể sánh ngang với đầu bếp của nhà hàng rồi đấy, tiếp tục cố gắng nữa nhé.“Thật không ạ? Con sẽ cố gắng! Mẹ ăn nhiều một chút, nếu mẹ thích món này thì con sẽ làm thêm cho mẹ.”“Sao thế, con thích làm bếp rồi hả?”“Con học tập không giỏi, cũng không thích chuyện ngành này tí nào nên đó giờ không hề có một chút niềm tin nào, con cảm thấy bản thân mình rất ngốc. Thế nhưng bây giờ con đột nhiên phát hiện ra cũng không phải là con chẳng thể tiếp thu được bất kì điều gì, ít nhất thì… Thức ăn con làm có người thích ăn, mà con cũng rất thích cảm giác đó. Con biết cái gì mới là thứ thíc hợp với mình nhất, có lẽ con không phải là một người giỏi học toàn nhưng con có thể làm cho người mình thương những món ăn thật ngon.”“Mọi người vui vẻ khi ăn nó thì con cũng vui vẻ.”Hôm nay Hứa Minh Tâm có vẻ hoạt bát vui vẻ hơn bình thường, so sánh với cô hôm qua thì dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.Từ khi sang nước Anh cô vẫn không hề có chút tự tin nào nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà cô lại dần dần hiểu và ngộ ra được nhiều thứ, dường như cũng trở nên to gan can đảm hơn rất nhiều.Nhìn thẳng vào điểm yếu của bản thân mình và cố gắng vượt qua.Cũng tìm ra được ưu điểm của chính mình và tiếp tục duy trì.Sống trên đời này sợ nhất là sự vô tri vô giác, chẳng làm được tích sự gì.Mặc dù sau lưng có người che chở, nhưng nếu như bản thân người đó không có một chuyện mình muốn làm thì trái tim sẽ trống rỗng lắm.
Chương 489
Đúng là cô rất thích làm những món phương Tây, có lẽ là do cô từng ăn khá nhiều, hơn nữa ở nhà dì mưa dầm thấm đất nên cũng bắt đầu rất nhanh.
Bàn thức ăn không phải là những món ngon nhất trên đời nhưng trông màu sắc và hương vị cũng đạt chất lượng.
Thẩm Thanh cực kì ngạc nhiên: “Sao con lại nghĩ đến chuyện làm bữa sáng thế này?”
“Đột nhiên tìm được một lĩnh vực con khá am hiểu nên muốn thử một chút thôi. Đây là lần đầu tiên món bánh mâm xôi này, mẹ nếm thử xem thế nào. Nếu có điểm nào chưa tốt thì mẹ hãy nói cho con biết, lần sau con sửa.”
“Được thôi.”
Thẩm Thanh ngồi xuống nếm thử một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ tí nào, có thể nói là sánh ngang với đầu bếp của các khách sạn năm sao.
Con bé này ngốc nghếch khù khờ là thế, cái này không biết cái kia cũng không hay nhưng lại có một tay nghề nấu ăn trời băn đấy.
Quả nhiên những người biết thưởng thức món ngon thì cũng sẽ biết cách làm ra nó.
“Ăn có ngon không ạ?” Hứa Minh Tâm căng thẳng hỏi, đây là lần đầu tiên cô làm thử, cũng không biết kết quả như thế nào.
“Cũng tạm được.”
“Chỉ có tạm được thôi hả…” Hứa Minh Tâm nghe thể thì có hơi thất vọng, cố gắng như thế mà chỉ đổi lại hai chữ tạm được thôi.
Thẩm Thanh thấy ánh mắt đầy ảm đạm của cô thì hơi mềm lòng, suy cho cùng cũng là người lớn, không đành lòng nghiêm khắc với sấp nhỏ quá.
Suy cho cùng thì bàn thức ăn này cũng không tệ tí nào, rất hợp với khẩu vị của bà.
“Có thể sánh ngang với đầu bếp của nhà hàng rồi đấy, tiếp tục cố gắng nữa nhé.
“Thật không ạ? Con sẽ cố gắng! Mẹ ăn nhiều một chút, nếu mẹ thích món này thì con sẽ làm thêm cho mẹ.”
“Sao thế, con thích làm bếp rồi hả?”
“Con học tập không giỏi, cũng không thích chuyện ngành này tí nào nên đó giờ không hề có một chút niềm tin nào, con cảm thấy bản thân mình rất ngốc. Thế nhưng bây giờ con đột nhiên phát hiện ra cũng không phải là con chẳng thể tiếp thu được bất kì điều gì, ít nhất thì… Thức ăn con làm có người thích ăn, mà con cũng rất thích cảm giác đó. Con biết cái gì mới là thứ thíc hợp với mình nhất, có lẽ con không phải là một người giỏi học toàn nhưng con có thể làm cho người mình thương những món ăn thật ngon.”
“Mọi người vui vẻ khi ăn nó thì con cũng vui vẻ.”
Hôm nay Hứa Minh Tâm có vẻ hoạt bát vui vẻ hơn bình thường, so sánh với cô hôm qua thì dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.
Từ khi sang nước Anh cô vẫn không hề có chút tự tin nào nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà cô lại dần dần hiểu và ngộ ra được nhiều thứ, dường như cũng trở nên to gan can đảm hơn rất nhiều.
Nhìn thẳng vào điểm yếu của bản thân mình và cố gắng vượt qua.
Cũng tìm ra được ưu điểm của chính mình và tiếp tục duy trì.
Sống trên đời này sợ nhất là sự vô tri vô giác, chẳng làm được tích sự gì.
Mặc dù sau lưng có người che chở, nhưng nếu như bản thân người đó không có một chuyện mình muốn làm thì trái tim sẽ trống rỗng lắm.
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!Tác giả: Nhị TỷTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 Bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Hứa Minh Tâm nằm thẫn thờ trên giường, cả người cô cứng đờ như bị phù phép, không thể cử động nổi. Đêm nay… là đêm đính hôn của cô với một ông già! Nghe thấy tiếng cửa mở, Hứa Minh Tâm lo lắng nhắm chặt mắt lại, cô sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khắp nơi người ta đồn thổi rằng cậu ba nhà họ Cố tướng mạo vô cùng xấu xí, hơn nữa tính cách còn vô cùng quái đản. Không những vậy, chuyện giường chiếu của ông hình như còn có chút vấn đề, vì thế không có người phụ nữ nào dám ở bên cạnh người đàn ông đó. Trong thành phố này, kể cả có người thèm muốn sản nghiệp nhà họ Cố cũng không dám gả con gái cho người đó. Thế nhưng, nhà họ Hứa dám. Nhà họ Hứa thiếu tiền do tập đoàn đang đứng trước bờ vực phá sản. Bố của cô phải vay nặng lãi, bây giờ đối phương đang chạy đến tận nhà đòi nợ, còn đòi lấy mạng bố cô. Bố cô không còn sự lựa chọn nào, vì không nỡ hy sinh chị gái cô nên đã gả cô đến nhà họ Cố. Bên kia đồng ý với bố cô, còn yêu cầu đêm… Chương 489Đúng là cô rất thích làm những món phương Tây, có lẽ là do cô từng ăn khá nhiều, hơn nữa ở nhà dì mưa dầm thấm đất nên cũng bắt đầu rất nhanh.Bàn thức ăn không phải là những món ngon nhất trên đời nhưng trông màu sắc và hương vị cũng đạt chất lượng.Thẩm Thanh cực kì ngạc nhiên: “Sao con lại nghĩ đến chuyện làm bữa sáng thế này?”“Đột nhiên tìm được một lĩnh vực con khá am hiểu nên muốn thử một chút thôi. Đây là lần đầu tiên món bánh mâm xôi này, mẹ nếm thử xem thế nào. Nếu có điểm nào chưa tốt thì mẹ hãy nói cho con biết, lần sau con sửa.”“Được thôi.”Thẩm Thanh ngồi xuống nếm thử một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ tí nào, có thể nói là sánh ngang với đầu bếp của các khách sạn năm sao.Con bé này ngốc nghếch khù khờ là thế, cái này không biết cái kia cũng không hay nhưng lại có một tay nghề nấu ăn trời băn đấy.Quả nhiên những người biết thưởng thức món ngon thì cũng sẽ biết cách làm ra nó.“Ăn có ngon không ạ?” Hứa Minh Tâm căng thẳng hỏi, đây là lần đầu tiên cô làm thử, cũng không biết kết quả như thế nào.“Cũng tạm được.”“Chỉ có tạm được thôi hả…” Hứa Minh Tâm nghe thể thì có hơi thất vọng, cố gắng như thế mà chỉ đổi lại hai chữ tạm được thôi.Thẩm Thanh thấy ánh mắt đầy ảm đạm của cô thì hơi mềm lòng, suy cho cùng cũng là người lớn, không đành lòng nghiêm khắc với sấp nhỏ quá.Suy cho cùng thì bàn thức ăn này cũng không tệ tí nào, rất hợp với khẩu vị của bà.“Có thể sánh ngang với đầu bếp của nhà hàng rồi đấy, tiếp tục cố gắng nữa nhé.“Thật không ạ? Con sẽ cố gắng! Mẹ ăn nhiều một chút, nếu mẹ thích món này thì con sẽ làm thêm cho mẹ.”“Sao thế, con thích làm bếp rồi hả?”“Con học tập không giỏi, cũng không thích chuyện ngành này tí nào nên đó giờ không hề có một chút niềm tin nào, con cảm thấy bản thân mình rất ngốc. Thế nhưng bây giờ con đột nhiên phát hiện ra cũng không phải là con chẳng thể tiếp thu được bất kì điều gì, ít nhất thì… Thức ăn con làm có người thích ăn, mà con cũng rất thích cảm giác đó. Con biết cái gì mới là thứ thíc hợp với mình nhất, có lẽ con không phải là một người giỏi học toàn nhưng con có thể làm cho người mình thương những món ăn thật ngon.”“Mọi người vui vẻ khi ăn nó thì con cũng vui vẻ.”Hôm nay Hứa Minh Tâm có vẻ hoạt bát vui vẻ hơn bình thường, so sánh với cô hôm qua thì dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.Từ khi sang nước Anh cô vẫn không hề có chút tự tin nào nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà cô lại dần dần hiểu và ngộ ra được nhiều thứ, dường như cũng trở nên to gan can đảm hơn rất nhiều.Nhìn thẳng vào điểm yếu của bản thân mình và cố gắng vượt qua.Cũng tìm ra được ưu điểm của chính mình và tiếp tục duy trì.Sống trên đời này sợ nhất là sự vô tri vô giác, chẳng làm được tích sự gì.Mặc dù sau lưng có người che chở, nhưng nếu như bản thân người đó không có một chuyện mình muốn làm thì trái tim sẽ trống rỗng lắm.